Đại Tráng Không Muốn Lấy Chồng - 01

Cập nhật lúc: 07/09/2026 10:01

Mẫu thân sinh ta vào một ngày mưa lớn, sấm chớp vang trời, bà đỡ sợ đến mức ngồi tụng kinh suốt nửa đêm.

Phụ thân ta đi đi lại lại trước phòng sinh đến một trăm tám mươi vòng. Vừa nghe tiếng khóc đầu tiên, người đã xông vào hỏi: “Là con trai hay con gái?”

Bà đỡ đáp: “Chúc mừng tướng gia, là một vị thiên kim.”

Chân phụ thân mềm nhũn, suýt nữa quỳ xuống.

Về sau, người đặt tên cho ta là Thẩm Chiêu Ninh, nói cái tên này thanh nhã, rất xứng với thân phận đích nữ phủ Tể tướng.

Nhưng sau lưng, người lại gọi ta là “Đại Tráng”.

Nguyên nhân rất đơn giản - ta ba tháng biết bò, sáu tháng biết đi, một tuổi đã biết chạy, hai tuổi còn có thể đẩy ngã một vị tiểu công t.ử cùng tuổi.

Năm ta lên ba, thế t.ử phủ Vương gia ở sát vách sang chơi, trong tay cầm một miếng bánh quế hoa.

Ta nhìn chằm chằm miếng bánh ấy, nó không cho ta.

Ta đ.á.n.h nó.

Đánh xong, nó vừa khóc vừa nhét bánh vào tay ta. Ta vỗ vỗ đầu nó, nói: “Ngoan.”

Năm ấy ta ba tuổi, nó năm tuổi.

Về sau, hễ trông thấy ta là nó lập tức vòng đường khác mà đi.

Mẫu thân rất buồn phiền.

Người gọi ta đến trước mặt, ân cần khuyên bảo: “A Ninh, con là nữ t.ử, phải dịu dàng, phải đoan trang, phải cười không để lộ răng, đi đứng phải nhẹ nhàng như đang bước trên mây.”

Ta cúi đầu nhìn đôi giày vừa giẫm qua vũng bùn của mình, hỏi người: “Mẫu thân, giẫm trên mây thì phải đi thế nào?”

Mẫu thân im lặng rất lâu.

“Thôi vậy.” Người nói: “Con cứ giẫm đất đi.”

Năm ta sáu tuổi, phụ thân mời cho ta một vị tiên sinh.

Tiên sinh họ Lâm, là một vị lão cử nhân, nghe nói học vấn rất uyên bác.

Buổi học đầu tiên, ông dạy ta học thuộc [Nữ Tắc].

Ta học hết một tuần hương.

Ông trừng mắt nhìn ta, rồi lại dạy [Nữ Giới].

Ta lại học hết một tuần hương.

Ông ngồi không yên nữa, lập tức viết một phong thư cho phụ thân, nói rằng nữ nhi này tư chất thông minh, ông không dạy nổi, xin hãy mời người khác.

Phụ thân đọc thư xong, hỏi ta: “Vì sao tiên sinh không dạy nữa?”

Ta thành thật đáp: “Ông ấy nói con quá thông minh.”

Phụ thân: “…”

Phụ thân lại mời cho ta một vị tiên sinh khác, họ Trần, là một lão tiến sĩ.

Tiên sinh Trần rất thông minh, vừa đến đã không dạy [Nữ Tắc] nữa mà đổi sang dạy [Luận Ngữ].

Ta học rất nhanh, nhanh đến mức mỗi lần lên lớp, ông đều phải chuẩn bị bài trước, sợ bị ta hỏi đến mức không trả lời được.

Có lần ông giảng câu “Quân t.ử hiểu rõ đạo nghĩa, tiểu nhân chỉ biết lợi ích”, ta hỏi: “Tiên sinh, vậy người không phải quân t.ử cũng chẳng phải tiểu nhân thì tính là gì?”

Ông suy nghĩ hồi lâu rồi đáp: “Người bình thường.”

Ta lại hỏi: “Vậy người bình thường nên hiểu điều gì?”

Ông không trả lời được.

Ngày hôm sau ông liền cáo bệnh, một mạch bệnh suốt cả tháng.

Năm ta tám tuổi, mẫu thân sinh đệ đệ.

Đệ đệ ta có nhũ danh là A Phúc, lớn lên trắng trẻo mềm mại, ai nhìn thấy cũng muốn véo một cái.

Mẫu thân ôm nó, trong mắt tràn đầy yêu thương: “A Ninh, sau này con đã là tỷ tỷ rồi, phải bảo vệ đệ đệ.”

Ta gật đầu.

Sau đó ta thật sự bảo vệ nó.

Năm A Phúc hai tuổi, nó bị con trai Chu di nương đẩy một cái, ngã nhào.

Ta chẳng nói chẳng rằng, đè con trai Chu di nương xuống đất, bắt nó gọi ta mười tiếng “đại ca”.

A Phúc ở bên cạnh vỗ tay: “Tỷ tỷ lợi hại!”

Chu di nương tức đến mặt mày xanh mét, chạy đi mách phụ thân.

Phụ thân đến hỏi ta: “Đại Tráng, vì sao con đ.á.n.h người?”

Ta đáp: “Nó đẩy A Phúc.”

Phụ thân nói: “Vậy con cũng không thể đ.á.n.h nó.”

Ta nói: “Con đâu có đ.á.n.h nó, con chỉ bảo nó gọi mấy tiếng đại ca thôi.”

Phụ thân: “…”

Phụ thân đi xem con trai Chu di nương, thấy nó đang ngồi xổm trong góc, thút thít.

Người hỏi: “Ngươi có gọi không?”

Đứa trẻ ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng: “Gọi mười tiếng rồi.”

Phụ thân im lặng một lát, quay sang hỏi ta: “Con bắt nó gọi thế nào?”

Ta đáp: “Con chỉ bảo nó, gọi đại ca đi, gọi xong ta sẽ thả ngươi đi.”

Phụ thân: “…”

Cuối cùng phụ thân chẳng nói gì, quay người đi mất.

Về sau, hễ gặp ta là Chu di nương lập tức vòng đường khác mà đi.

Năm ta mười tuổi, A Phúc bốn tuổi.

Có một ngày nó hỏi ta: “Tỷ tỷ, vì sao người khác đều có rất nhiều huynh đệ tỷ muội, còn đệ chỉ có mình tỷ?”

Ta nói: “Đệ muốn có đệ đệ muội muội sao?”

Nó gật đầu.

Ta nói: “Vậy đệ đi cầu mẫu thân sinh thêm một đứa.”

Nó đi thật.

Mẫu thân nghe xong lời thỉnh cầu của nó, ngẩn người hồi lâu rồi nói: “A Phúc, chuyện này… không phải mình mẫu thân quyết định được.”

A Phúc chớp chớp mắt: “Vậy ai quyết định được?”

Mẫu thân không đáp.

A Phúc chạy đến tìm ta, nhắc lại nguyên câu ấy rồi hỏi: “Tỷ tỷ, ai quyết định được?”

Ta nói: “Phụ thân quyết định.”

A Phúc lại chạy đi tìm phụ thân.

Lúc ấy phụ thân đang ở thư phòng xem công văn. A Phúc nhào tới ôm chân người: “Phụ thân! Con muốn có đệ đệ muội muội! Mẫu thân nói chuyện này phụ thân quyết định!”

Công văn trong tay phụ thân suýt nữa rơi xuống đất.

Người gọi ta đến, hỏi: “Đại Tráng, lời này là con dạy nó sao?”

Ta nói: “Không phải, tự nó nghĩ ra.”

Phụ thân nhìn ta, ánh mắt phức tạp.

“Đại Tráng.” Người nói: “Con có thể dạy nó thứ khác được không?”

Ta nói: “Được.”

Sau đó ta dạy A Phúc học thuộc [Tam Tự Kinh].

Học đến câu “Dung bốn tuổi, biết nhường lê”, A Phúc hỏi ta: “Tỷ tỷ, vì sao phải nhường lê?”

Ta nói: “Vì phải nhường người nhỏ tuổi hơn.”

A Phúc nghĩ ngợi, nói: “Vậy đệ là người nhỏ tuổi hơn, có phải người khác nên nhường đệ không?”

Ta nói: “Đúng.”

Nó lại nghĩ một lúc: “Vậy vì sao tỷ tỷ không nhường đệ?”

Ta im lặng một hồi, rồi nói: “Bởi vì ta là tỷ tỷ. Nhường đệ là do ta bằng lòng, không nhường đệ là bản lĩnh của ta.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.