Đại Viện Có Cô Vợ Tiểu Thư Nhà Tư Bản, Kinh Thiếu Dỗ Dành Mỗi Ngày - Chương 137: Cởi Thắt Lưng
Cập nhật lúc: 27/03/2026 15:21
"Đội trưởng Phó?" Tô Vãn Đường không ngờ có thể gặp Phó Cảnh ở đây, hơi có chút kinh ngạc.
Khoảnh khắc Phó Cảnh xuất hiện, Nhạc Đào lập tức căng cứng người. Người đàn ông này không đơn giản.
Phó Cảnh liếc nhìn Nhạc Đào, rất nhanh thu hồi tầm mắt, chỉ chỉ quán cà phê gần đó: "Ngồi chút không, uống một ly?"
Tô Vãn Đường nhíu mày, môi vừa động, đã nghe Phó Cảnh lại nói: "Bàn công việc."
"Trước đó, trước cửa tiệm là tôi dẫn người đến dọn dẹp." Lời này vừa ra, Tô Vãn Đường không còn lý do để từ chối.
Thấy Nhạc Đào cũng đi theo vào, Phó Cảnh nhướng mày, cũng không để bụng. Ba người ngồi xuống.
"Uống gì thì xem đi, tôi mời." Phó Cảnh đưa thực đơn qua.
Hỗ Thị có mở quán cà phê, nhưng cần phải có phiếu ngoại tệ, người bình thường không uống nổi, cũng không mua được. Thân là tiểu thư nhà tư bản, Tô Vãn Đường đương nhiên đã từng uống.
Cô gọi một ly cà phê đen, lúc dùng ánh mắt dò hỏi, nhìn ra sự bối rối của Nhạc Đào, liền gọi cho anh ta một ly trà cà phê.
Thời đại này, các loại cà phê rất ít, cũng chỉ có hai ba loại. Cà phê đen giữ nguyên hương vị cà phê thuần túy, trà cà phê là hạt cà phê xay thành bột thêm đường cát, cùng với cà phê pha trộn từ các loại hạt cà phê ở những vùng sản xuất khác nhau.
Phó Cảnh gọi giống Tô Vãn Đường, một ly cà phê đen.
Chú ý tới sự khác biệt, ánh mắt Nhạc Đào càng thêm bất thiện, anh ta luôn có cảm giác người này đang muốn đập chậu cướp hoa của doanh trưởng nhà bọn họ.
"Cảm ơn đội trưởng Phó đã giúp đỡ."
"Không cần khách sáo, tôi cũng chỉ nghe theo chỉ thị của cấp trên mà làm việc."
"Anh trêu tôi à?"
Phó Cảnh phủ nhận: "Hoàn toàn không, là cô hiểu sai ý thôi."
Tô Vãn Đường: "..."
Anh không cố ý dẫn dắt, cô có thể nghĩ sai được sao?
Tô Vãn Đường lười tranh cãi mấy lời vô nghĩa này với Phó Cảnh, đi thẳng vào vấn đề: "Đội trưởng Phó, anh tìm tôi có chuyện gì?"
"Lý Giai, trước khi đưa đến bệnh viện, là cô đã ra tay cứu chữa?"
"Ừm."
"Dì nhỏ của tôi là chủ nhiệm khoa phụ sản bệnh viện Kinh Thị, dì ấy rất hứng thú với thủ pháp điều trị của cô, muốn làm quen giao lưu với cô một chút, không biết cô có nguyện ý gặp dì nhỏ của tôi một lát không?"
Tô Vãn Đường đang rầu rĩ không biết làm sao để tạo mối quan hệ với các bác sĩ khác, không ngờ buồn ngủ lại gặp chiếu manh.
"Được."
"Phiền đội trưởng Phó cho tôi phương thức liên lạc, tôi sẽ liên hệ riêng với dì nhỏ của anh."
Phó Cảnh bưng tách trà lên, nhấp một ngụm cà phê. So với loại từng uống trước đây, có hơi đắng.
Anh ta móc từ trong túi áo trên ra một cuốn sổ nhỏ, viết xuống hai phương thức liên lạc, dùng hai ngón tay ấn lấy, đẩy đến trước mặt Tô Vãn Đường.
"Bên trên là cách thức liên lạc của dì nhỏ tôi, bên dưới là của tôi."
Tô Vãn Đường nhíu mày. Dường như biết cô định nói gì, Phó Cảnh mở miệng chặn trước lời cô.
"Chỉ thị của cấp trên, vấn đề trị an xung quanh cửa tiệm của cô, bảo chúng tôi phải lưu tâm nhiều hơn."
"Đây là số điện thoại văn phòng trong cục của tôi."
Người này tuyệt đối là cố ý.
Tô Vãn Đường nhận lấy tờ giấy, nhanh ch.óng uống cạn cà phê, liền đứng dậy rời đi.
"Đội trưởng Phó, tôi uống xong cà phê rồi, anh cứ từ từ uống, tôi không bồi tiếp nữa."
Nhạc Đào mải mê chằm chằm nhìn Phó Cảnh, một ngụm cà phê cũng chưa uống. Nhưng lúc nãy khi Tô Vãn Đường đưa thực đơn qua, anh ta tinh mắt, nhìn thấy giá cả trên đó, năm hào một ly.
Chỉ có hai ngụm nước thế này mà năm hào? Nếu không phải tố chất anh ta tốt, anh ta đã muốn c.h.ử.i cái tiệm này là tiệm đen rồi.
Lúc này, thấy Tô Vãn Đường đứng dậy rời đi, giữ vững truyền thống tốt đẹp không lãng phí, Nhạc Đào liền uống cạn một hơi.
Vị đắng trôi xuống cổ họng, mặt anh ta nhăn nhó như bị táo bón.
Đợi cùng Tô Vãn Đường ra khỏi quán cà phê, anh ta nhịn không được oán giận: "Chị dâu, cái này cũng quá đắng rồi, vừa đắt vừa khó uống."
Tô Vãn Đường cười cười: "Uống quen rồi thì thấy khá thơm ngon."
"Tôi uống không quen, năm hào đó đưa cho tôi, thà để tôi mua một thùng kem que ăn còn hơn." Nhạc Đào thật sự ghét bỏ, tuôn cả tiếng lóng địa phương ra, mở miệng ngậm miệng đều là "tôi thế này, tôi thế kia".
Giọng nói của Lục Hoài An đột nhiên từ phía trước truyền đến: "Sao vậy? Cái gì uống không quen?"
Lúc Lục Hoài An đến trước cửa tiệm đón người, Tô Vãn Đường không có ở đó, Chu Ngọc nói cho anh biết Tô Vãn Đường đã đến nhà sách, anh liền tìm tới đây.
"Hoài An?"
Tô Vãn Đường đi tới khoác lấy cánh tay Lục Hoài An, đôi mắt sáng lấp lánh nói: "Đào t.ử uống không quen cà phê, chê vừa đắt vừa khó uống."
"Ừm." Lục Hoài An giúp Tô Vãn Đường vén lại lọn tóc tơ bên tai, giọng điệu dịu dàng, "Em thích uống à? Lát nữa đến cửa hàng Hữu Nghị mua một lọ hạt cà phê nhé?"
Tô Vãn Đường lắc đầu: "Cũng tàm tạm, em không thường uống."
"Trước đây em từng nói với anh rồi đó, cái hôm em báo án, có một vị đội trưởng họ Phó đến. Hôm nay, tình cờ gặp nhau ở nhà sách, anh ta nói có việc tìm em, mời em đi uống cà phê."
Lục Hoài An nhíu mày: "Chuyện gì?"
"Dì nhỏ của anh ta, có hứng thú với thủ pháp em điều trị cho chị dâu họ, muốn giao lưu với em một chút, em cảm thấy cũng được, nên đã xin phương thức liên lạc, định khi nào rảnh rỗi sẽ hẹn trò chuyện."
"Được."
Hai người dắt tay nhau đi xa. Nhạc Đào đã sớm có mắt nhìn sắc bén mà chuồn đi từ lâu.
Phó Cảnh xuyên qua cửa kính, từ xa nhìn thấy Tô Vãn Đường chạy chậm lên phía trước, khoác tay người đàn ông dáng vẻ cao lớn đang đi tới, trên mặt cô nở nụ cười hạnh phúc.
Bưng tách trà lên, uống cạn một hơi. Miệng càng đắng ngắt.
"Phục vụ, tính tiền."...
Nhà họ Lục.
Sau khi tan làm, Lục Nhã đến đại viện, nhìn thấy trong nhà có hai người xa lạ, nhịn không được nhíu mày.
"Ba, hai người này là ai vậy? Sao lại ở nhà chúng ta?"
Lục Chấn Thiên sầm mặt lại: "Lục Nhã, con ăn nói kiểu gì vậy? Đây là ba mẹ của Vãn Đường nha đầu, con mau chào hỏi một tiếng đi."
Lục Nhã nghe thấy thân phận của hai người, càng thêm bực tức: "Ba, nhà chúng ta không phải trạm thu dung, không phải ai cũng có thể vào ở!"
"Lục Nhã!" Lục Chấn Thiên gầm lên.
Tô Tri Thần thấy tình hình không ổn, mở miệng giúp hòa giải: "Ông thông gia, không sao đâu, con cái về nhà, chúng ta vào nhà rồi nói."
"Cái lão già tư bản nhà ông, tôi và ba tôi nói chuyện, liên quan gì đến ông?" Lục Nhã ghét bỏ nói, "Tránh xa tôi và ba tôi ra một chút, đừng để cái mùi hôi thối phần t.ử xấu trên người ông lây sang những đồng chí tốt như chúng tôi."
"Lục Nhã!" Lục Chấn Thiên tức đến méo cả miệng, giơ tay định tát.
Tô Tri Thần vội vàng giữ c.h.ặ.t cánh tay đang giơ lên của Lục Chấn Thiên: "Thông gia, đừng tức giận, con cái còn nhỏ."
Đồng thời, thấy sắc mặt Lục Chấn Thiên không tốt, ông liền giúp vuốt lưng cho ông cụ.
Bên cạnh. Tống Uyển Oánh buồn bực cả nửa ngày nhìn thấy cảnh này, trong lòng không khỏi nở hoa.
Cuối cùng cũng có một người nhà họ Lục ghét Tô Vãn Đường!
Thấy Lục Chấn Thiên vẫn muốn đ.á.n.h mình, Lục Nhã không phục nói: "Sao hả? Ba, con nói sai sao? Hai phần t.ử tư bản bọn họ, không ngoan ngoãn tiếp nhận cải tạo, lại chạy đến đây hưởng phúc..."
Nghĩ đến điều gì, Lục Nhã mang vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Ba, ba hồ đồ rồi! Vì con ranh Tô Vãn Đường đó, ba ngay cả nhà họ Lục cũng không màng nữa sao?"
"Ba hao tâm tổn trí cứu hai người họ ra, lỡ như có người tố cáo, nhà họ Lục chúng ta chẳng phải sẽ bị liên lụy sao? Ba, ba nghe con, chuyện này đừng có làm bừa, mau ch.óng đem người từ đâu tới thì trả về chỗ đó đi."
"Nói xong chưa?"
Lục Nhã ngơ ngác đáp: "Nói xong rồi."
"Nói xong rồi thì cút ra khỏi cái nhà này cho tôi."
"Ba!" Lục Nhã không thể tin nổi.
"Đừng có nhìn tôi như vậy, hoàn toàn không phải như cô nghĩ đâu, ba cô có hồ đồ đến mấy, cũng không thể nào làm ra chuyện vi phạm quy định."
Lục Nhã đảo mắt trắng dã, lời này, cô ta căn bản không tin.
"Ba, ba không động tay động chân, hai người họ có thể xuất hiện ở đây sao? Ba đừng nói với con, là Tô Vãn Đường cứu người ra nhé, cũng không sợ người ta cười rụng răng..."
"Chính là Vãn Đường nha đầu cứu đấy."
"Cái gì?" Lục Nhã rớt cả cằm, giây tiếp theo, chính là sự tức giận vì Lục Chấn Thiên thị phi bất phân, "Ba, ba có lừa con thì cũng phải nói cho có lý một chút chứ? Cho dù ba nói là Hoài An, con còn tin được một hai phần."
"Tô Vãn Đường, một con nhãi tư bản nhỏ nhoi á? Chuyện nghìn lẻ một đêm!"
Lục Chấn Thiên đã biết cô ta không tin, cũng không muốn để Tô Tri Thần ở đây khó xử, liền đuổi người: "Tin hay không tùy cô! Nói xong chưa? Mau đi đi, ở đây chỉ tổ chọc tức người khác."
Lục Nhã cũng là một kẻ nóng nảy không thể nhẫn nhịn, bị ghét bỏ như vậy, cô ta hừ lạnh: "Đi thì đi! Ba, sau này ba già rồi, cũng đừng trách con không lo cho ba!"
Lục Nhã vừa hầm hầm tức giận bước ra ngoài, liền đụng phải hai người Tô Vãn Đường và Lục Hoài An vừa về đến cửa nhà.
"Cô." Lục Hoài An gọi một tiếng.
"Cô." Tô Vãn Đường cũng hùa theo gọi một tiếng.
"Đừng gọi tôi là cô, tôi không có đứa cháu dâu tài cán như cô đâu."
Lục Hoài An không vui nói: "Cô, xin cô ăn nói tôn trọng một chút, Vãn Đường là vợ cháu, cô không tôn trọng cô ấy, chính là không tôn trọng cháu."
"Lục Hoài An, cháu còn dám dạy đời người làm cô như tôi sao?" Lục Nhã tức giận không nhẹ, "Cái đồ không có lương tâm, hồi nhỏ, tôi mua thiếu đồ ăn vặt đồ chơi cho cháu sao? Bây giờ, vì một cô tiểu thư nhà tư bản, mà dám nói cả cô mình rồi."
Lục Hoài An nhấn mạnh giọng điệu: "Cô, cô cũng là người làm vợ, cũng tự mình trải nghiệm qua sự không dễ dàng của phụ nữ ở nhà chồng, cho nên, cô có cục tức gì thì cứ trút lên đầu cháu, đừng làm khó Vãn Đường."
Lục Nhã bị nghẹn họng không nói được lời phản bác nào, một hơi nói liền ba tiếng: "Được, được, được!"
"Lục Hoài An, cô ta... thôi tôi cũng không nói nữa, cháu thương vợ, tôi cũng lười quản, nhưng cháu không thể bị sắc đẹp làm cho mờ mắt được! Cưới một người vợ, còn đèo bòng cả gia đình, nhà bọn họ thân phận gì, cháu không rõ sao?"
"Cháu đây là muốn kéo cả nhà họ Lục c.h.ế.t chìm theo đấy!"
"Cô, cô hiểu lầm rồi, ba vợ cháu và đồng chí Tống là thông qua thủ tục chính quy trở về."
"Cháu..."
Lục Nhã hung hăng trừng mắt lườm Tô Vãn Đường một cái, hất mạnh cánh tay, quay đầu bỏ đi.
Nhìn thấy cảnh này, Tống Uyển Oánh nắm c.h.ặ.t cả hai tay thành đ.ấ.m, còn đầy ẩn ý liếc nhìn Tô Tri Thần mấy cái.
Lại phát hiện, ông chỉ đang đầy vẻ an ủi nhìn Lục Hoài An, khiến bà ta không khỏi bốc hỏa.
Người đàn ông vô dụng!
Lúc trước sao bà ta lại hồ đồ như vậy, để mặc cho Thúy Thúy làm bậy? Nếu không, bây giờ người được bênh vực chính là Thúy Thúy rồi.
Lục Hoài An nghiêng đầu nhìn Tô Vãn Đường bên cạnh: "Đường Đường, xin lỗi, cô anh tính tình nóng nảy, để em phải chịu ấm ức rồi."
Tô Vãn Đường lắc đầu, vỗ nhẹ lên cánh tay Lục Hoài An, giọng điệu mang theo sự kinh ngạc như vừa phát hiện ra tân lục địa: "Hoài An, không ngờ miệng mồm anh cũng lanh lợi gớm nhỉ."
Trên mặt Lục Hoài An xẹt qua một tia mất tự nhiên: "Đường Đường, em không tức giận sao?"
Tô Vãn Đường hỏi ngược lại: "Tại sao em phải tức giận vì một người mà em không quan tâm chứ?"
Lục Hoài An im lặng.
Tô Vãn Đường kéo nhẹ cánh tay Lục Hoài An, khóe mắt đuôi mày cong cong: "Lục Hoài An, lúc nãy anh đặc biệt đẹp trai, em thích lắm."
Lục Chấn Thiên nhìn hai người đứng ở cửa nói chuyện mãi không dứt, nhịn không được gọi vọng ra: "Chưa cho muỗi ăn no sao? Còn không mau vào nhà?"
Mùa đông giá rét thế này lấy đâu ra muỗi chứ?
Rõ ràng là ghét bỏ bọn họ chỉ lo dính lấy nhau, hai người nhìn nhau một cái, đồng thanh đáp: "Ông nội, đi thôi, bên ngoài lạnh lắm, chúng ta vào nhà thôi."
Một lát sau, Lục Viễn Dương và Ôn Uyển Thanh cũng đã về.
Nghe kể lại chuyện buổi tối, Ôn Uyển Thanh nhíu mày.
Chuyện nhà cửa, bà vẫn luôn giúp để ý, chỉ là chưa gặp được căn nào thích hợp.
Vốn định từ từ tìm, bây giờ xem ra, phải nhanh lên một chút mới được.
Xem ra có cần thiết phải về nhà mẹ đẻ một chuyến, nhờ anh trai chị dâu cùng nhau giúp tìm, đông người dù sao cũng nhanh hơn.
Ăn cơm xong, Tô Vãn Đường và Lục Hoài An lần lượt đi tắm, rồi trước sau bước vào phòng.
"Hoài An." Tô Vãn Đường từ phía sau ôm chầm lấy Lục Hoài An đang thay đồ ngủ.
Lục Hoài An dừng động tác trên tay, xoay người lại: "Đường Đường?"
"Anh cúi đầu xuống một chút, em có chuyện muốn nói với anh."
Lục Hoài An làm theo.
"Cơ thể em rất khỏe! Cực kỳ khỏe!" Lúc nói chuyện, cô nhẹ nhàng mút lấy vành tai Lục Hoài An một cái.
Đồng thời, bàn tay nhỏ bé không an phận, đặt lên vòng eo Lục Hoài An, cởi bỏ thắt lưng của anh.
