Đại Viện Năm 70 Đón Một Mỹ Nhân Nghiêng Nước Nghiêng Thành - Chương 129
Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:20
Tô Nhân nằm trên giường lò, bên cạnh là Cố Thừa Huệ đã ngủ say.
Tạ Thừa Anh đi mượn mật ong rồi, lúc đi vẫn còn lải nhải về kế hoạch buổi chiều. Chỉ còn Tô Nhân và Cố Thừa Huệ ngủ trưa. Nghe tiếng thở khẽ của Thừa Huệ, Tô Nhân lại không ngủ được.
Dường như hơi thở và nụ hôn lúc đó vẫn còn quanh quẩn, nhắm mắt mở mắt đều là ánh mắt thâm tình của Cố Thừa An, mỗi nhịp thở đều như bị hơi thở của người đàn ông bao trùm.
Tấm chăn dày đắp quá đầu, Tô Nhân không biết mình hôm nay bị làm sao, sao lại có thể để anh...
Không thể nghĩ nữa, cố gắng hít thở đều đặn, Tô Nhân nhắm c.h.ặ.t hai mắt, lông mi khẽ run rẩy, ép mình phải đi vào giấc ngủ.
Trong căn phòng cách một bức tường, Cố Thừa An đang bị Quân Quân kéo chơi bài tú lơ khơ.
"Cháu mới bao nhiêu tuổi chứ? Đã muốn học cái này rồi?" Cố Thừa An lập tức ngăn chặn cậu bé bốn tuổi bước vào con đường ăn chơi nhảy múa.
Quân Quân vươn tay muốn cướp lại bộ bài, nhưng vì cậu Thừa An cao lớn, cánh tay dài vươn ra, cậu bé có nhảy nhót trên giường lò thế nào cũng không với tới.
"Cậu Thừa An ơi, cháu muốn dùng bài để xây nhà mà!"
Cố Thừa An: "..."
Thì ra là tư tưởng của mình chưa được tích cực cho lắm.
Quân Quân giành lại được bộ bài, dùng từng lá bài để xây nhà, lần nào bài cũng đổ xuống, cậu bé lại kiên trì, không hề nản lòng, nhân tiện quan tâm đến cậu mình: "Cậu Thừa An ơi, năm nay cậu bao nhiêu tuổi rồi ạ?"
"Lớn hơn cháu nhiều." Cố Thừa An luôn cảm thấy thằng nhóc này có vẻ chững chạc hơn tuổi.
"Mẹ cháu bảo rồi, tuổi cậu thế này mẹ đã kết hôn rồi, thế mà cậu đến một đối tượng cũng chẳng có, ái chà~ chậc chậc~"
Dáng vẻ lắc đầu thở dài của Quân Quân khiến Cố Thừa An bẹo bẹo cái má cậu bé. Nhớ lại cảnh tượng trên núi buổi sáng, anh l.i.ế.m l.i.ế.m môi, trên môi dường như vẫn còn vương vấn hương thơm, cả người m.á.u huyết sôi trào, yết hầu chuyển động: "Cậu chắc chắn sẽ kết hôn trước cháu."
"Hầy~ sao cậu lại so sánh với cháu được! Cháu với Miêu Miêu muốn kết hôn còn phải đợi..." Quân Quân bẻ từng ngón tay đếm, "1.2.3.4.5.... rất nhiều rất nhiều năm nữa."
"Vậy cậu hỏi cháu." Cố Thừa An bế xốc thằng nhóc này lên đùi mình, vỗ vỗ cái đầu nhỏ của cậu bé, "Cháu thấy ai làm mợ của cháu là tốt nhất?"
"Người mợ cháu muốn cậu không cưới được đâu!"
"Cháu còn khá là coi thường cậu đấy nhỉ?" Cố Thừa An nhướng mày nhìn cậu bé.
"Vậy cháu muốn dì Nhân Nhân làm mợ của cháu!" Quân Quân kích động bật dậy, nhảy nhót trên giường lò.
Cố Thừa An nghe xong vô cùng hài lòng với câu trả lời, anh gật đầu một cách hào phóng và bá đạo: "Cậu sẽ đáp ứng cháu!"
Quân Quân và cậu Thừa An đã có một bí mật vào ngày hôm nay, lại còn là kiểu móc ngoéo tay, trăm năm không đổi. Cậu bé ghi nhớ rồi, cậu Thừa An nói sẽ để dì Nhân Nhân làm mợ của mình!
Buổi chiều thời gian ngủ trưa trôi qua rất nhanh, Cố Thừa Huệ ngủ nông khoảng bốn mươi phút là tỉnh. Cô mặc quần áo rồi dậy ngồi trong phòng ôm cái cốc tráng men uống nước nóng.
Quay người lại nhìn, Tô Nhân cũng đang đấu tranh để ngồi dậy. Vì mơ màng ngủ một lúc nên trên mặt hồng rực, càng làm nổi bật khuôn mặt vốn dĩ đã trắng trẻo thêm phần kiều diễm.
"Chị Nhân Nhân ơi, chị dậy nhanh lên, tụi mình qua xem chị họ làm nước ép hắc mai biển."
"Vâng." Tô Nhân ngủ có chút ngơ ngác, đầu óc đều không mấy tỉnh táo, chỉ thấy hơi choáng váng: "Chị dậy ngay đây."
Trong lúc nói chuyện, một tràng tiếng bước chân vang lên, cánh cửa gỗ hé mở bị người ta đẩy ra.
"Thừa Huệ, em còn trì hoãn gì nữa? Chị họ đang nấu hắc mai biển rồi, em không qua xem sao?" Cố Thừa An bước vào phòng, liếc nhìn Tô Nhân đang tựa vào vách giường lò, lại quay đầu nói với Cố Thừa Huệ.
"Đã bắt đầu rồi ạ?" Cố Thừa Huệ lập tức đặt cốc tráng men xuống, đội mũ bông và đeo găng tay, chuẩn bị ra ngoài ngay: "Chị Nhân Nhân ơi, chị qua nhanh nhé, em qua giúp một tay trước đây~"
"Ơ~ Thừa Huệ! Em đừng đi vội mà, đợi chị với!" Tô Nhân nhìn người đàn ông cao lớn trong phòng, cô đâu còn dám ở riêng với anh nữa, vội vàng muốn xuống giường lò, ai dè Thừa Huệ đã chạy đi xa lắm rồi.
Cánh cửa gỗ "rầm" một tiếng đóng lại, lúc này Tô Nhân mới từ từ chuyển tầm mắt sang người đàn ông cao lớn trong phòng.
Nhưng vừa chạm phải đôi mắt đen láy của anh, Tô Nhân lập tức co rụt lại một chút, quay mặt đi, nhìn chằm chằm vào vách giường lò, như thể muốn đ.â.m một cái lỗ trên đó vậy.
Trước đây còn không cảm thấy, kể từ sáng nay khi có sự tiếp xúc thân mật với Cố Thừa An, Tô Nhân mới thấy việc ở chung phòng với người này khiến tim mình đập loạn nhịp như thế nào. Hiện tại, anh còn chưa nói câu nào, hơi nóng đã bao trùm lấy Tô Nhân.
"Em định cả đời không nhìn tôi nữa sao?" Cố Thừa An bật cười thành tiếng, trong lời nói mang theo mấy phần trêu chọc.
Anh đang rất vui vẻ, nhìn cô gái rõ ràng là đang thẹn thùng, anh càng nảy sinh ý định trêu chọc cô.
Tô Nhân đỏ mặt, lườm anh một cái sắc lẹm, nỗ lực trấn tĩnh tinh thần, chỉ thầm an ủi mình trong lòng, đều là lỗi của anh.
Nhìn người đàn ông này môi nở nụ cười, khóe môi... ầm một cái, những cảnh tượng quấn quýt và hơi thở hỗn loạn kia lại ập tới.
Cố Thừa An bước tới một bước dài, mặt dày vô sỉ: "Sáng nay tôi không làm em đau chứ? Tôi cũng là lần đầu tiên, có lẽ là không biết nặng nhẹ..."
Bụp một tiếng.
Một chiếc gối từ trên giường lò bay tới, đập thẳng vào người Cố Thừa An. Cố Thừa An thuận tay đỡ lấy, hiếm khi thấy Tô Nhân nghiêm mặt, vừa thẹn vừa giận, đôi mắt hạnh mở to tròn nhìn mình, sóng mắt lưu chuyển nhưng lại chẳng có chút sát thương nào.
"Anh đừng có nói bậy!"
Tô Nhân thẹn quá hóa giận, vốn dĩ cả buổi trưa đã tự thôi miên mình phải quên chuyện này đi, đừng nghĩ đến nữa, bây giờ thì hay rồi, người đàn ông này còn thản nhiên nói ra.
"Hôn thì cũng hôn rồi, còn có thể giả vờ như chưa hôn sao?" Cố Thừa An đặt gối lại lên giường lò, ngồi xuống cạnh giường nhìn Tô Nhân: "Chẳng lẽ em muốn giở trò lưu manh với tôi sao?"
Tô Nhân: "..."
"Ai giở trò lưu manh với anh?" Tô Nhân liếc anh một cái, trong mắt đầy vẻ控 tố,控 tố người này đổi trắng thay đen.
"Nếu không thì em còn không định chịu trách nhiệm với tôi sao?" Đôi mắt Cố Thừa An hơi sáng lên, nhìn đến mức Tô Nhân thấy hơi nóng bốc lên, vậy mà anh vẫn truy hỏi không ngừng: "Tôi kiếp này là lần đầu tiên hôn môi với người ta đấy, em không thể lật lọng không nhận nợ chứ?"
Tô Nhân không muốn để ý đến anh, không ngờ "đại lão" lạnh lùng trong sách vậy mà lại dày mặt như thế này!
