Đại Viện Năm 70 Đón Một Mỹ Nhân Nghiêng Nước Nghiêng Thành - Chương 66
Cập nhật lúc: 25/01/2026 06:10
"Anh gọi điện thoại cho nó, nhờ nó điều tra giùm cái thằng Hồng Đào này."
Ông cụ ngày thường hay giữ vẻ mặt nghiêm nghị, trông dữ dằn, lúc nào cũng bị bà cụ cằn nhằn là giọng to như muốn cãi nhau, nhưng đó không phải là thật sự nổi giận. Lưu Mậu Nguyên đi theo ông cụ nhiều năm, đương nhiên hiểu rõ lúc ông thực sự nổi giận là như thế này, mặt trầm như nước, giọng nói trầm đục mang theo chút không vui.
"Thủ trưởng, ngài định...?"
"Thằng này tâm thuật bất chính, sẵn tiện để thằng Ngụy nó tra xét một chút, nếu thật sự có vấn đề thì cũng coi như là vì dân phục vụ."
"Rõ, tôi hiểu rồi ạ."
"Đừng để cho những người khác trong nhà, nhất là Thừa Anh và Khang Liên biết chuyện này." Ông cụ thở dài: "Thằng Hồng Ba này tính tình thật thà, chỉ có điều gia đạo không yên ổn."
——
Buổi chiều, Cố Khang Liên chuẩn bị đi thăm đồng đội cũ của ông cụ, ông cụ nhất thời cao hứng cũng định đi xem thử, nói qua nói lại, cả nhà lại định rủ nhau đi hết.
Nhưng lần này, Tô Nhân tự giác mình không phải người nhà họ Cố nên định ở nhà, Cố Thừa An cũng lười đi góp vui, Quân Quân thấy cậu không đi cũng nằng nặc đòi ở lại.
"Được rồi, vậy Thừa An ở nhà trông cháu cho chúng ta." Tạ Thừa Anh được rảnh rang thoải mái, dứt khoát vứt con cho em họ trông.
Căn nhà nhỏ hai tầng rộng lớn ngay lập tức trở nên yên tĩnh lạ thường, Quân Quân chạy nhảy tung tăng trong nhà, nhất định đòi chơi với cậu.
Bố của Quân Quân là Hồng Ba tính tình hiền lành, nhu nhược, các người thân khác cũng không ai giống như Cố Thừa An lạnh lùng không màng tới trẻ con, vậy mà Quân Quân lại thích cậu Thừa An nhất.
Cố Thừa An thật sự không biết trẻ con lại có sức lực dồi dào đến thế, mình vốn dĩ là người có sức lực và thể lực cực tốt mà cũng không thể chịu nổi một thằng nhóc con quậy phá như vậy.
"Đi đi, đi tìm dì Tô Nhân của chú đi." Cố Thừa An véo véo cái má nhỏ của cháu ngoại, chỉ huy nó lên lầu.
"Dạ!"
Quân Quân đi được vài bước lại quay đầu lại: "Cậu ơi, là con với dì Tô Nhân chơi trên lầu, hay là con dắt dì ấy xuống đây, ba người mình cùng chơi ạ?"
Cố Thừa An gác chéo chân, vẻ mặt hờ hững nhìn cháu ngoại, nhướn mày: "Chú thấy sao?"
Quân Quân xoay người chạy biến, nó hiểu rồi!
Bộp bộp bộp!
Tiếng gõ cửa vang lên, Tô Nhân vừa mới bận rộn xong đậy nắp b.út lại, đặt b.út máy lên bàn học rồi mới đứng dậy mở cửa, hóa ra là một nhóc tì.
Quân Quân ngẩng đầu lên, nắm lấy tay dì Tô Nhân kéo ra ngoài: "Dì Nhân Nhân ơi, cậu muốn chơi cùng chúng ta kìa."
Tô Nhân đương nhiên biết Cố Thừa An không có rảnh rỗi như thế, nhưng Quân Quân là một đứa trẻ đáng yêu, cô cũng vui vẻ đùa giỡn với nó.
"Dì Nhân Nhân ơi, chúng ta chơi chọi cỏ gà đi~"
"Dì Nhân Nhân ơi, dì thơm quá đi mất." Quân Quân ngoan ngoãn ngồi sát cạnh Tô Nhân, kể cho cô nghe chuyện ở lớp mẫu giáo, kể về Miêu Miêu.
"Miêu Miêu cũng tốt với con lắm, con và bạn ấy rất thân nhau."
Tô Nhân quay đầu nhìn Cố Thừa An, đôi mắt to tròn lấp lánh dường như đang hỏi, Miêu Miêu là ai vậy.
Cố Thừa An nhìn hai người một lớn một nhỏ ngồi trên sofa, vậy mà lại hài hòa đến lạ, mình ngược lại ngồi ở một chiếc sofa khác, nghe vậy liền trả lời cô: "Cái thằng nhóc này thích bạn nhỏ đó đấy."
"Miêu Miêu cũng thích con mà!" Quân Quân ngẩng cao cái đầu kiêu hãnh của mình, thề c.h.ế.t bảo vệ mối quan hệ "lưỡng tình tương duyệt" này.
"Dì Nhân Nhân ơi, con và Miêu Miêu cũng đã định hôn ước từ bé rồi đó nha, giống như dì với cậu vậy á, nhưng mà là hai đứa con tự định với nhau cơ."
Tô Nhân: "..."
Thằng bé này đúng là cái gì cũng nói được mà.
=
Quân Quân ở nhà họ Cố như cá gặp nước, trong đại viện cũng là đứa trẻ được mọi người yêu quý hay trêu đùa. Tuần mới bắt đầu, người lớn lần lượt đi làm, nó được hàng xóm nhà họ Cố mời sang chơi.
Trong đại viện có không ít trẻ con, trạc tuổi nó cũng có bốn năm đứa, lũ trẻ làm quen với nhau rất nhanh, chẳng mấy chốc đã chơi thân với nhau.
Đợi đến khi Tô Nhân đi làm về thì thấy trong sân nhỏ nhà họ Cố có bảy tám đứa trẻ vây quanh, thật sự là chưa bao giờ náo nhiệt đến thế.
Ngay trước cửa, Cố Thừa An tựa vào khung cửa, c.ắ.n hạt dưa đưa cho cô một ánh mắt, dường như đang nói hãy tự cầu phúc đi.
Tô Nhân chưa hiểu ý nghĩa của ánh mắt đó, đang lúc thắc mắc thì nghe thấy tiếng hạ lệnh của Quân Quân.
"Dì Nhân Nhân về rồi, mau tới chơi với chúng tớ đi." Quân Quân còn mách lẻo với cô: "Cậu chẳng thèm chơi với chúng tớ gì cả, quá đáng lắm."
Đợi đến khi Tô Nhân bị một đám trẻ con bao vây, quấn lấy đòi cô kể chuyện, Tô Nhân lúc này mới hiểu ra, hóa ra ánh mắt đó có ý nghĩa là vậy.
Cố Thừa An ở bên cạnh vừa ăn hạt dưa vừa xem kịch hay, khóe môi hơi nhếch lên, khiến Tô Nhân lườm anh một cái.
Hô, gan càng ngày càng lớn rồi đấy.
Nhớ lại lúc Tô Nhân mới đến, thấy mình như chuột thấy mèo vậy, ánh mắt đó rụt rè nhút nhát, giờ đây còn dám lườm mình rồi~ Thật là không thể tin nổi mà.
Tô Nhân mãi đến giờ cơm tối mới được giải thoát, một đám trẻ con quấn lấy đúng là hết cách, tuy nhiên, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì sau bữa tối, lũ trẻ lại tới gõ cửa.
"Quân Quân ơi, chúng ta ra ngoài chơi đi." Hồng Hồng, cháu gái của Chính ủy Lý sát vách, năm nay năm tuổi, là một cô bé môi đỏ răng trắng xinh xắn, chủ động nắm lấy tay Quân Quân.
"Đi thôi, nhưng không được nắm tay." Quân Quân rút tay ra, kiên nhẫn giải thích: "Bạn nắm tay Đông Đông đi."
"Tớ không muốn đâu~" Hồng Hồng chê Đông Đông chạy nhảy đổ mồ hôi hôi rình.
"Quân Quân, người ta là con gái muốn nắm tay chú mà chú còn không bằng lòng hả?" Cố Thừa An nhìn mấy nhóc tì co kéo nhau, thật sự là thấy lạ kỳ, trực tiếp mở miệng: "Nam t.ử hán đại trượng phu, nắm cái tay thì đã làm sao."
Quân Quân đanh mặt lắc đầu, nhìn cậu mình với vẻ mặt không phục: "Cậu ơi, con là người đã có đối tượng hôn ước từ bé rồi, không thể nắm tay bé gái khác được, nếu không Miêu Miêu sẽ giận đó."
Cố Thừa An: "..."
Tô Nhân: "..."
Tô Nhân sau một tuần chung sống, cuối cùng cũng có nhận thức rõ ràng về Quân Quân, nam chính trong nguyên tác này, thông minh nhanh nhẹn, lại còn cực kỳ đáng yêu.
Mới bốn tuổi đầu mà đã nói được câu không thể nắm tay bé gái khác, thật sự khiến người ta kinh ngạc.
