Dặm Dài Không Lối Quay Về - 4

Cập nhật lúc: 27/06/2026 04:03

"Anh đã hứa với người ta rồi, đó là quà sinh nhật bù đắp đó nha."

Đồ yêu tinh nhỏ. Luôn biết cách không che giấu tham vọng của mình ngay khi tôi đang mê đắm nhất.

Nhưng chỉ là trang sức thôi, tôi chẳng hề bận tâm.

"Mua!"

Chỉ là... một chiếc nhẫn kim cương tám con số, giờ đây tôi nói tặng là tặng.

Thế nhưng khi Tống Vũ Vi gả cho tôi, cặp nhẫn đôi giảm giá 2.999 tệ còn là do cô ấy tự bỏ tiền ra mua.

Cô ấy nói tình yêu không rẻ tiền, nên chẳng sợ nhẫn rẻ. Cô ấy nói nhẫn kim cương mười triệu tệ hay vòng khoen lon nước ngọt một hào, đều chẳng thể trói buộc được một người. Đó là sự chân thành không quên thuở ban đầu, là niềm tin kiên định và trách nhiệm phó thác cả đời cho nhau, mới có thể giúp chúng ta đi đến tận cùng.

Tôi rất ít khi nhớ đến Tống Vũ Vi trong lúc đang hẹn hò với An Nhiên. Sự chung thủy của đàn ông, là khi đối diện với bất cứ ai cũng đều có thể toàn tâm toàn ý.

Thế nhưng hôm nay...

Tôi day day huyệt thái dương, gọi điện cho trợ lý: "Chiếc nhẫn kim cương Tình định chung thân đó, mua đi rồi gửi đến căn hộ của cô An Nhiên."

Chụt! Nụ hôn của An Nhiên đặt lên má tôi. Tôi ôm lấy vòng eo thon như rắn nước của cô ấy, tiếp tục dịu dàng nói: "Ngoài ra, hãy mua món bảo vật trấn quốc đó, gửi đến chỗ... vợ tôi."

Cơ thể An Nhiên cứng đờ: "Tại sao? Hai người đã ly hôn rồi, quà của cô ta còn muốn đè đầu em sao!"

Tay tôi cầm điện thoại khựng lại, ánh mắt trở nên lạnh lẽo: "Em nói cái gì?"

Sự hoảng loạn trên gương mặt An Nhiên không thoát khỏi mắt tôi. Cô ấy lúng túng giải thích: "Em nhìn thấy từ vòng bạn bè của Tống Vũ Vi."

Tôi buông vòng eo mảnh khảnh của An Nhiên ra, theo bản năng mở WeChat của Tống Vũ Vi.

"Khi nào thì em kết bạn với cô ấy?"

Nhưng trước mắt... chỉ còn một đường gạch ngang. Bị chặn rồi?

An Nhiên hốt hoảng giải thích: "Là lần đi du lịch sinh nhật, cô ta không tìm thấy anh nên đã chủ động kết bạn với em."

Đã tìm đến tận mặt An Nhiên rồi sao?

An Nhiên vậy mà lại nhẫn nhịn, không hé nửa lời. Mí mắt tôi giật giật, gửi một tin nhắn chất vấn cho Tống Vũ Vi: [Cô lại đang giở trò gì thế?]

Tôi chờ đợi sự châm chọc, cái cười lạnh, thậm chí là sự nh.ụ.c m.ạ kiểu Tống Vũ Vi, vốn là sở trường của cô ấy.

Cơ mà, đột ngột thay, thứ phản hồi lại tôi là dấu chấm than màu đỏ.

Tôi đã bị đưa vào danh sách đen!

8

Cô ấy chặn số tôi? Được lắm! Quả nhiên tính xấu đều là do nuông chiều mà ra, là do tôi đã cho Tống Vũ Vi quá nhiều sắc mặt tốt.

Tôi giật phắt điện thoại từ tay An Nhiên, mở WeChat của Tống Vũ Vi lên.

Trong ảnh đại diện là bốn chữ "Độc thân vạn tuế" to đùng. Cô ấy viết: [Khoét bỏ khối u ác tính, tái sinh cuộc đời mới!]

Tôi cười khẩy một tiếng, một cơn giận không tên bốc lên.

Trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t này, cô ấy đúng là ngày càng chơi lớn rồi. Chẳng lẽ không biết đăng dòng trạng thái thế này sẽ khiến bạn bè người thân chê cười sao?

Người mất mặt cuối cùng ngoài Tống Vũ Vi ra, còn có cả tôi, Giang Đình Dữ này nữa.

Tôi không thể để mất mặt như thế được. Trong cơn tức giận, tôi bấm số gọi cho Tống Vũ Vi. Nhưng tiếng thông báo vang lên lại là: "Số máy này không có thực!"

Tôi không biết cô ấy đang giở trò gì, chỉ cảm thấy lửa giận đang bốc cháy trong lòng, không thể đợi thêm một khắc nào nữa để xông đến hỏi cho ra lẽ.

Thậm chí khi An Nhiên rút điện thoại lại, rồi áp sát cơ thể nóng bỏng vào lòng tôi, tôi cũng chẳng còn lấy nửa phần hứng thú.

Đến mức khi tay An Nhiên đặt lên thắt lưng tôi, lần đầu tiên tôi mất đi bản năng đàn ông, đẩy mạnh cô ấy ra: "Hôm nay không có hứng!"

Tôi lạnh lùng đứng dậy, chẳng hề bận tâm đến gương mặt tái mét và sự ngượng ngùng khi cơ thể đang bán khỏa thân của An Nhiên.

Trong bản thỏa thuận ly hôn của Tống Vũ Vi, cô ấy chẳng đòi hỏi gì, chỉ lấy đúng ba mươi triệu tệ.

Ba mươi triệu tệ này, là lời hứa tôi từng đích thân thốt ra vào cái ngày cô ấy bán căn nhà của mẹ mình lấy ba triệu tệ để đầu tư cho tôi.

"Đây là tiền vay, anh, Giang Đình Dữ nhất định sẽ trả gấp mười, để mẹ vợ yên lòng."

Không còn siêu xe, không còn biệt thự. Lúc đi, cô ấy chỉ mang theo giấy tờ và một con mèo.

Ngoài căn nhà cũ của bố cô ấy ra, cô ấy chẳng còn chỗ nào để đặt chân. Tuy năm xưa bố vợ từng coi thường tôi, dùng việc cắt đứt quan hệ để ép Tống Vũ Vi chia tay, nhưng sau khi Tống Vũ Vi kiên quyết gả cho tôi, ông ấy cũng đã cúi đầu.

Một đứa con hoang như tôi, khi bị nhà họ Giang chèn ép đến mức không còn chỗ đứng, chính ông ấy đã dùng quán bánh bao nhỏ để nuôi sống tôi và Tống Vũ Vi.

Thậm chí còn muốn truyền lại nghề làm bánh bao gia truyền và cái tiệm bánh bao duy nhất cho chúng tôi.

Sau này tôi khởi nghiệp thành công, vinh hiển đầy mình, biết bao kẻ lao vào nhận vờ làm họ hàng, ngay cả nhà họ Giang cũng tổ chức đại lễ nhận thân cho tôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Dặm Dài Không Lối Quay Về - Chương 4: 4 | MonkeyD