[đam Mỹ] Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng - Chương 139: Ngoại Truyện 9 - Đến Chơi Nhà - 2

Cập nhật lúc: 21/01/2026 01:55

Li Li trơ mắt nhìn anh hai đi tới bên giường, cúi xuống, động tác nhanh gọn dứt khoát vo tròn cái chăn ném toẹt xuống cuối giường.

Li Li mở to mắt.

Khóe mắt Cố Tiểu Trạch giật giật.

Thời Trình: “Đi thôi.” Thấy hai đứa nhỏ đứng ngây ra, anh còn “khiêm tốn” hỏi: “Sao thế?”

Li Li lắc đầu, chạy lại nắm tay anh Tiểu Trạch kéo xuống ghế sau đó lại kéo anh chạy về nắm tay Thời Trình: “Đi thôi ạ.”

Ra dáng chủ nhà hiếu khách lắm.

Thời Trình bắt đầu hành trình trông trẻ ngày hôm nay.

Ở nhà còn có Thời Phục Xuyên và Thời Thịnh, Hướng Hiểu Ảnh đã đi đoàn phim, Thời Vân Kinh hai hôm nay không ở Bắc Kinh. Thường thì giờ này cuối tuần Thời Thịnh đang chạy bộ trong phòng gym.

Thời Phục Xuyên ăn sáng xong đã vào thư phòng làm việc.

Lạc Lạc được dì Lưu dắt ra vườn bắt bướm. Vườn sau nhà họ Thời nhiều hoa cỏ cây cối nhưng được thuê người phun t.h.u.ố.c định kỳ nên không lo muỗi dĩn đốt.

Cố Tiểu Trạch được đưa ra phòng khách, Thời Trình đi pha sữa cho Li Li. Li Li đang kéo anh Tiểu Trạch ra khu vui chơi.

“Cái này bố mua cho Li Li đấy, cho anh chơi này.” Cậu kéo Cố Tiểu Trạch, cởi giày, ngồi phịch xuống t.h.ả.m.

Cố Tiểu Trạch làm theo.

Vài phút sau Thời Trình mang bình sữa ra, Li Li đón lấy: “Cảm ơn anh hai.” Tiếp đó, một hộp sữa được đưa đến trước mặt Cố Tiểu Trạch.

Thời Trình: “Cầm lấy.”

Cố Tiểu Trạch ngẩn ra, lắc đầu.

Li Li giải thích: “Anh Tiểu Trạch lớn rồi, không uống sữa bột nữa đâu ạ.”

Thời Trình buông ba chữ: “Phiền phức thật.”

Rồi quay lưng bỏ đi.

Cố Tiểu Trạch mấp máy môi, áy náy xin lỗi em: “Xin lỗi em.”

Li Li khó hiểu: “Sao anh lại xin lỗi ạ?”

Cố Tiểu Trạch mím môi: “Anh làm anh trai em giận rồi.”

Cậu nghĩ thầm, hình như anh hai Li Li không thích mình, hay lần sau không đến nhà em chơi nữa.

Chơi ở trường mẫu giáo cũng được mà.

Li Li càng khó hiểu hơn: “Anh hai có giận đâu ạ.”

Cố Tiểu Trạch cũng chẳng hiểu.

Lát sau Thời Trình quay lại, ôm một đống đồ, ngồi xổm xuống ném bừa ra t.h.ả.m: “Mấy cái này ăn không?”

Anh hỏi Cố Tiểu Trạch.

Cố Tiểu Trạch cúi đầu nhìn: bánh mì kẹp, bánh quy, bánh kem hộp, sô cô la... đủ cả.

Thấy thằng bé không nói gì, Thời Trình cau mày: “Không ăn mấy cái này thì để anh đi hâm nóng bữa sáng lại cho?” Rồi bồi thêm: “Nếu không ăn nữa thì nhà chẳng còn gì cho cậu ăn đâu.”

“Chỉ còn nước đợi dì giúp việc dắt con bích... à con ch.ó về thôi.”

“Chắc cậu gặp rồi đấy.”

Li Li nhắc: “Là Lạc Lạc ạ.”

Thời Trình cúi đầu: “Phải phải phải.”

Cố Tiểu Trạch im lặng một lúc lâu, tai đỏ bừng lí nhí cảm ơn: “Em ăn cái này được ạ, cảm ơn anh.”

Thời Trình không nói gì, đứng dậy đi hâm nóng bữa sáng cho mình. Lát sau anh cầm hai cái bánh bao, một cốc sữa đậu nành nóng hổi ra nằm ườn trên ghế sô pha đơn, vừa ăn vừa nghịch điện thoại.

Li Li đang chia sẻ đồ chơi với Cố Tiểu Trạch, có ô tô đồ chơi con trai thích, có cả b.úp bê bông con gái thích, cậu còn nhét con gấu Pooh mình thích nhất vào lòng Cố Tiểu Trạch.

Li Li nhìn anh Tiểu Trạch lắp nốt chỗ xếp hình còn dang dở giúp mình còn cậu ngồi trên t.h.ả.m ôm bình sữa uống ngon lành.

Vài phút sau, cầu thang vang lên tiếng bước chân đều đặn.

Thời Trình lười ngẩng lên nhìn.

Chắc là anh cả tập gym xong lên phòng khách. Phòng chiếu phim, phòng gym và tủ rượu đều ở tầng hầm, sáng cuối tuần Thời Thịnh hay ở dưới đó.

Khoảng 9 rưỡi anh sẽ lên tắm rửa sau đó vào thư phòng giải quyết công việc tồn đọng.

Li Li quay lại nhìn, thấy anh cả lên liền bỏ bình sữa xuống: “Em chào anh cả.”

Thời Thịnh nhìn sang, ừ một tiếng.

Người anh ướt đẫm mồ hôi, áo phông đen ướt sũng, quần thể thao đen tôn lên đôi chân dài miên man, tay cầm khăn bông trắng lau mồ hôi trên mặt và tóc, gương mặt vẫn tuấn tú lạnh lùng.

Thần thái Thời Thịnh vẫn điềm tĩnh như mọi khi, hơi thở ổn định.

Ánh mắt anh lướt qua cậu bé ngồi cạnh em trai mình, khựng lại một chút, thấy quen quen, nhớ ra là ai liền gật đầu nhẹ rồi quay người lên lầu.

Không nói lời nào.

Thời Trình đổi tư thế nằm cho dễ thao tác, ăn xong bánh bao, uống cạn cốc sữa, đeo tai nghe chơi game cùng bạn thân.

Trước khi vào trận, anh còn dặn: “Li Li, em với Tiểu Trạch chơi trước đi nhé, có việc gì đợi anh đ.á.n.h xong ván này đã.”

Li Li gật đầu lia lịa, ghé tai Cố Tiểu Trạch thì thầm: “Không được làm phiền anh hai chơi game đâu nhé.” Cậu dặn dò: “Không là anh ấy dỗi đấy.”

Cố Tiểu Trạch nhìn Thời Trình, nhìn Li Li rồi gật đầu cái rụp.

Thời Trình đeo tai nghe chụp tai, ít nói, thỉnh thoảng chỉ đạo vài câu, chủ yếu là c.h.ử.i thầm nhưng rất kiềm chế không c.h.ử.i bậy, có chăng cũng chỉ lầm bầm vài từ không rõ, không để hai đứa nhỏ nghe thấy.

Hết một ván, mặt anh đờ đẫn.

“Mày đừng chơi nữa, xóa nick đi cho rồi.”

“Đừng gọi thiếu gia nữa, hôm nay mày gọi bố cũng vô dụng thôi.”

“Game này không hợp với mày đâu, biết từ 'abandon' viết thế nào không?”

“Nể tình mày cầu xin tao, ván cuối đấy nhé.”

“... Tiên sư nhà mày.”

Câu cuối Li Li không nghe rõ, cậu đang lục lọi trong thùng đồ chơi tìm món quà đầu tiên anh Tiểu Trạch tặng - bông hoa mặt trời biết hát biết nhại tiếng người.

Thùng to quá, Li Li chui cả người vào bới móc, mãi mới tìm thấy bông hoa. Từ khi bố mua cái thùng này, cậu nhét hết đồ chơi trong phòng vào, chỉ giữ lại mấy con thú bông ôm đi ngủ.

“Tìm thấy rồi!”

Nhóc con vui sướng reo lên.

Nhưng nó nằm tít dưới đáy, tay Li Li ngắn quá với mãi không tới, định gọi anh Tiểu Trạch giúp thì nghe tiếng bước chân dừng lại bên cạnh.

Li Li ngẩng lên, thấy anh cả liền sáng mắt.

Thời Thịnh cúi xuống nhặt bông hoa lên: “Cái này à?”

Li Li gật đầu lia lịa: “Vâng vâng!”

Thời Thịnh nhấc bông hoa ra đặt xuống t.h.ả.m dễ như trở bàn tay.

Anh đã tắm rửa xong, sấy tóc khô ráo, mặc đồ ở nhà thoải mái, vẻ lạnh lùng thường ngày bớt đi vài phần, thay vào đó là sự hòa nhã.

Thời Thịnh ngồi xổm xuống, liếc nhìn đống đồ ăn vặt trên t.h.ả.m.

Nhóc con nhớ ra điều gì, cẩn thận nhặt mấy vỏ kẹo ăn dở giơ lên cao, ngước mặt nhìn anh cả: “Li Li mới ăn hai cái sô cô la thôi ạ, không bị sâu răng đâu.”

Thời Thịnh ừ một tiếng, định thu hết kẹo bánh lại thì nhớ ra Cố Tiểu Trạch, quay sang hỏi: “Em ăn mấy cái rồi?”

Li Li trả lời hộ: “Anh Tiểu Trạch chưa ăn cái nào ạ.”

Cố Tiểu Trạch gật đầu xác nhận.

Li Li giơ hai ngón tay: “Để lại cho anh hai cái kẹo được không ạ?”

Trợ lý của Thời Thịnh gửi cho anh rất nhiều bài viết về nuôi dạy trẻ, trong đó có bài về việc bảo vệ răng miệng cho trẻ trước khi thay răng.

Hôm sau anh bắt đầu kiểm soát lượng đường của Li Li.

Nhóc con rất hiểu chuyện.

Không những không ăn vụng mà còn chủ động nộp vỏ kẹo cho anh cả kiểm tra.

Thời Thịnh hiếm khi trầm ngâm, cúi đầu tra điện thoại rồi hỏi: “Mấy tuổi rồi?”

Cố Tiểu Trạch: “Một tháng nữa là tròn 6 tuổi ạ.”

Thời Thịnh: “Sắp thay răng rồi.” Anh tịch thu hết kẹo, đối với con nhà người ta anh hơi khựng lại, nhíu mày nhưng vẫn nói thẳng: “Cũng phải hạn chế đồ ngọt giống Li Li, không được ăn nhiều.”

Anh không phải người hay lo chuyện bao đồng, nói thế này là hơi quá phận rồi nên anh ngừng một chút rồi nói tiếp: “Nhưng em là khách, nếu em muốn ăn thì anh không cấm.”

Một lúc sau, Cố Tiểu Trạch lắc đầu: “Em không thích đồ ngọt.”

Thời Thịnh giãn mày, đặt chỗ kẹo đó về chỗ cũ, cầm cốc cà phê đen lên lầu.

Cố Tiểu Trạch nhìn theo bóng lưng anh sau đó nhìn anh hai Li Li đang chơi game, vẻ mặt đăm chiêu.

Li Li cũng nhìn theo, thắc mắc: “Anh nhìn gì thế ạ?”

Cố Tiểu Trạch lắc đầu: “Không có gì.”

Li Li chậm chạp gật đầu.

Cậu không nhận ra sự căng thẳng của Cố Tiểu Trạch lần đầu đến nhà lạ làm khách đã tan biến ít nhiều.

Các anh của em ấy hình như không ghét mình,

Mọi người đều tốt.

________

Theo dõi FB Chị Ba Mê Truyện để xem thêm nhiều truyện hay nhé!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.