[đam Mỹ] Mỗi Ngày Sau Khi Kết Hôn Ngày Nào Cũng Thật Là Thơm - Chương 131: - Chương 90
Cập nhật lúc: 07/02/2026 04:21
Hàn Nhạc Nhạc trêu Tiểu Niên chơi nửa ngày, đến tận khi Tiểu Niên phải uống sữa mới rời đi.
Du An Đồng còn phải ở lại bệnh viện vài ngày để theo dõi tình hình sức khỏe, đề phòng nhiễm trùng vết mổ.
Mỗi ngày không được cử động mạnh, chỉ được ăn đồ lỏng, đồ mềm bổ dưỡng, vết mổ còn âm ỉ đau, những điều này khiến Du An Đồng rất khó chịu.
Chỉ có nhóc mập đáng yêu mới an ủi được Du An Đồng, vừa nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của con trai, Du An Đồng liền cảm thấy chịu khổ cũng đáng.
Trước khi phẫu thuật cậu thấy trong nhóm các bà mẹ bỉm sữa mình tham gia có rất nhiều người than thở với nhau con mình suốt ngày quấy khóc, cứ bắt bế, đặt xuống là khóc còn đủ loại vấn đề khác.
Du An Đồng vì thế mà lo lắng nhiều lần, sợ sinh ra một nhóc con khó chiều, kết quả Tiểu Niên sinh ra lại ngoan ngoãn vô cùng khiến cậu cảm thấy vô cùng an ủi và tự hào, thỉnh thoảng lại muốn bế cục cưng nhà mình lên trêu chọc một chút.
Hình Lệ Hiên ở bên cạnh nhìn, đột nhiên nảy sinh cảm giác nguy cơ.
Sự chú ý của vợ dồn hết lên người con trai thì phải làm sao?
“Được rồi, bế một lúc là được rồi.” Hình Lệ Hiên chia rẽ hai cha con: “Tiểu Niên buồn ngủ rồi, em đặt con xuống cho con ngủ đi.”
Du An Đồng nhìn đôi mắt đen láy đảo lia lịa của con trai sau đó ngẩng đầu nhìn Hình Lệ Hiên: “Anh nhìn chỗ nào ra nó buồn ngủ thế?”
Hình Lệ Hiên vẻ mặt bình tĩnh nói: “Trẻ con mới sinh phải đảm bảo ngủ đủ giấc, có lợi cho phát triển trí não, em cứ trêu nó mãi nó mới không buồn ngủ đấy.”
“Thật á?” Du An Đồng bán tín bán nghi giao con trai cho Hình Lệ Hiên để hắn đặt Tiểu Niên vào nôi bên cạnh giường bệnh.
Nôi đặt sát ngay giường bệnh của Du An Đồng, Du An Đồng nằm nghiêng quan sát Tiểu Niên.
Không có người lớn trêu đùa, nhóc con nằm yên lặng, chân mập thỉnh thoảng đạp sang trái đạp sang phải, một lúc sau thì nheo mắt muốn ngủ.
Du An Đồng ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Hình Lệ Hiên, nói nhỏ: “Ngủ thật rồi này.”
“Ừ.” Hình Lệ Hiên bình tĩnh ừ một tiếng.
Nhóc mập nhà hắn mỗi ngày ngoài ăn uống ỉa đái thì là ngủ, hắn chăm sóc hai ngày là nắm rõ quy luật sinh hoạt của nhóc mập rồi.
Chỉ cần không ai trêu chọc nó chơi, rất nhanh sẽ ngủ thôi cũng dễ nuôi.
“Đúng rồi!” Du An Đồng giật mình thon thót, nhớ ra chuyện gì đó, đang định nằm xuống lại từ từ ngồi dậy.
Hình Lệ Hiên hỏi: “Sao thế?”
Du An Đồng nhìn Tiểu Niên, may mà chưa đ.á.n.h thức con trai, cậu hạ thấp giọng nói: “Anh lấy cái cân lại đây từ lúc sinh Tiểu Niên xong em còn chưa cân thử đâu.”
Cậu phải xem xem có phải béo thật không.
Hình Lệ Hiên lấy cân điện t.ử đặt bên giường, đỡ Du An Đồng đứng lên.
Con số nhảy nhảy vài cái, ổn định lại, hiển thị: 65.2Kg.
Du An Đồng trố mắt không tin nổi: “Cân này hỏng rồi!”
Du An Đồng nói xong cũng biết là không thể nào, dù sao cái cân này trước ngày cậu sinh một hôm vẫn còn dùng, vô cùng chính xác.
Vậy nhất định là do tư thế lên cân của cậu không đúng!
Du An Đồng di chuyển chân, bước xuống sau đó lại bước lên, con số vẫn là 65.2, không thiếu một lạng, chính xác đến đáng ghét!
Tức là cậu béo hơn trước khi m.a.n.g t.h.a.i hơn 5kg! (10 cân TQ = 5kg)
Du An Đồng không nói gì, căng khuôn mặt tròn trịa có vài phần giống con trai mình từ từ ngồi lại lên giường.
Hình Lệ Hiên nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Du An Đồng hơi buồn cười lại sợ chọc Du An Đồng giận, hắn cố nén cười dỗ dành:
“Trong thời gian m.a.n.g t.h.a.i em ít vận động, cân nặng tăng lên một chút là bình thường, vài hôm nữa là gầy đi thôi, hơn nữa cân nặng này của em đã rất nhẹ rồi, anh còn hơn 70kg này, gầy quá không tốt cho sức khỏe.”
Du An Đồng quan sát Hình Lệ Hiên một lát, u oán nói: “Anh là cả người toàn cơ bắp, tính chất có giống nhau được không! Hơn nữa anh còn cao to hơn em bao nhiêu.”
Hu hu! Eo thon của cậu, mặt trái xoan của cậu! Mất rồi, mất hết rồi!
Hình Lệ Hiên ôm cậu vào lòng, hôn lên cái miệng đang chu ra thật cao của cậu: “Em thế nào cũng đẹp, đừng nghĩ nhiều.”
Du An Đồng thở dài nửa thật nửa giả: “Haizz! Em không còn là chàng trai đẹp ai gặp cũng yêu nữa rồi, mấy người trên mạng bảo em béo nếu nhìn thấy chắc chắn lại cười cho xem, trước kia toàn gọi em là chồng, tiểu ca ca, bây giờ toàn cười em béo!”
Hình Lệ Hiên giọng điệu nguy hiểm nói: “Em còn rất muốn người khác gọi em là chồng cơ à?”
Du An Đồng: “...”
“Ơ...” Du An Đồng nghẹn lời một giây, đuối lý nhưng vẫn mạnh miệng nói: “Đây là trọng điểm sao? Trọng điểm là mấy người đó cười em béo!”
Hình Lệ Hiên trừng phạt nhéo m.ô.n.g Du An Đồng một cái: “Anh không chê em béo, béo chút càng tốt, ôm sướng.”
Du An Đồng dựa vào lòng Hình Lệ Hiên, nũng nịu kêu đau: “Ông xã thối, chỉ biết bắt nạt em, anh không thương em nữa rồi.”
Ánh mắt Du An Đồng nhìn Hình Lệ Hiên như có móc câu khiến tâm trạng Hình Lệ Hiên d.a.o động.
Bàn về khoản quyến rũ người khác thì Hình Lệ Hiên sao sánh được với Du An Đồng.
Hắn bắt đầu hối hận vì cú nhéo trêu chọc Du An Đồng vừa rồi.
Khổ nỗi bây giờ hắn chưa thể làm gì Du An Đồng, chỉ đành hôn ngấu nghiến Du An Đồng một hồi, cảnh cáo: “Đừng có lẳng lơ!”
Du An Đồng vốn đang bị nụ hôn bá đạo của Hình Lệ Hiên làm cho choáng váng đầu óc, nghe vậy tức giận hôn mạnh lên cổ hắn hai cái còn c.ắ.n một vòng dấu răng.
Rõ ràng là tên đàn ông ch.ó c.h.ế.t này trêu chọc cậu trước, thế mà còn đổ vấy lên đầu cậu còn nói lý lẽ không vậy!
“Đồ xấu xa! Cắn c.h.ế.t anh!”
Hình Lệ Hiên bị Du An Đồng làm cho thấy đáng yêu không chịu được, xoa đầu cậu, ôn tồn nói: “Đừng quậy nữa, lát nữa bố mẹ đến nhìn thấy.”
Động tác của Du An Đồng cứng đờ.
A a nha! Cậu thế mà quên mất lát nữa bố mẹ Hình sẽ đến, nếu nhìn thấy vết hôn và dấu răng trên cổ Hình Lệ Hiên thì sẽ nghĩ về cậu thế nào!
May mà sự chú ý của bố mẹ Hình đều dồn vào cháu nội, vừa đến là xem Tiểu Niên trước, con trai lớn gì đó hoàn toàn không thèm để mắt tới.
Cả nhà ăn cơm xong, bố mẹ Hình thay Hình Lệ Hiên trông nom Du An Đồng và Tiểu Niên để Hình Lệ Hiên đi giải quyết công việc công ty.
Du An Đồng lại nằm viện hơn một tuần, xác định không có vấn đề gì mới xuất viện về nhà.
“A! Cuối cùng cũng về đến nhà rồi!” Du An Đồng xuống xe cảm thán: “Vẫn là ở nhà thoải mái tự tại nhất!”
Ngay sau đó bế lấy Tiểu Niên cũng chẳng quan tâm bé có nghe hiểu không: “Con trai, chúng ta về đến nhà rồi.”
Trẻ con mới sinh lớn nhanh như thổi, mỗi ngày một khác.
Tiểu Niên dần dần nảy nở, trông đẹp hơn trước nhiều, lông mi dài và dày, đôi mắt to đen láy tràn đầy vẻ ngây thơ đáng yêu.
Du An Đồng nhìn con một cái, tim muốn tan chảy.
“Chụt! Chụt! Chụt!” Du An Đồng hôn chùn chụt lên khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của Tiểu Niên, chọc Tiểu Niên cười khanh khách, tay chân nhỏ bé khua khoắng lung tung, nhìn là biết vui vẻ cực kỳ.
Cả nhà vào nhà, trong nhà ngoài dì giúp việc nấu cơm còn có thêm một người phụ nữ trung niên ăn mặc gọn gàng sạch sẽ là bảo mẫu chăm sóc mẹ và bé (nguyệt tẩu) do nhà họ Hình thuê đến.
Vốn dĩ không định thuê nguyệt tẩu, cảm thấy người nhà có thể chăm sóc được, thực tế là trẻ sơ sinh cực kỳ hành hạ người lớn, khoảng hai tiếng phải cho ăn một lần còn phải thường xuyên thay bỉm.
Ban ngày còn đỡ, ban đêm đúng là cực hình.
Bố mẹ Hình lớn tuổi rồi, nói là để họ giúp chăm cháu nhưng cũng không thể để họ vất vả thật, Du An Đồng thì cơ thể đang trong giai đoạn hồi phục, càng phải chú ý nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.
Cứ như vậy, nhiệm vụ chăm sóc Tiểu Niên cơ bản đều rơi vào tay Hình Lệ Hiên.
Hình Lệ Hiên để có thể chăm sóc Du An Đồng tốt hơn, chọn làm việc qua máy tính, mấy ngày ở bệnh viện, hắn ban ngày bận rộn, ban đêm cũng không được nghỉ ngơi tốt.
Du An Đồng xót chồng, vẫn là thuê nguyệt tẩu.
Lúc thuê nguyệt tẩu cậu đang chuẩn bị xuất viện nên không bảo người ta đến bệnh viện mà trực tiếp đến nhà.
Phải công nhận là có nguyệt tẩu giúp đỡ, quả thực nhẹ nhàng hơn nhiều, buổi tối nguyệt tẩu và Tiểu Niên ngủ cùng nhau trong phòng trẻ em, Hình Lệ Hiên cuối cùng cũng có thể ôm vợ ngủ ngon lành.
Mặc dù hiện tại vẫn chưa thể làm gì nhưng ôm Du An Đồng, trong lòng Hình Lệ Hiên đã rất thỏa mãn, hắn tì trán vào trán Du An Đồng, giọng trầm thấp dịu dàng: “Bé cưng, ngủ ngon.”
