[đam Mỹ] Mỗi Ngày Sau Khi Kết Hôn Ngày Nào Cũng Thật Là Thơm - Chương 88: - Chương 54.2
Cập nhật lúc: 21/01/2026 05:17
Du An Đồng hung dữ trừng mắt nhìn hắn, cậu tự nói mình thì được nhưng Hình Lệ Hiên không được nói cậu!
Cậu đ.ấ.m Hình Lệ Hiên: “Anh mới xấu, xấu c.h.ế.t đi được, làm em buồn.”
Hình Lệ Hiên nắm lấy nắm đ.ấ.m của cậu, hôn lên mu bàn tay cậu một cái: “Nhưng anh lại thích sự tùy hứng, thích tính tình trẻ con của em, yêu cái dáng vẻ em không nói lý lẽ làm nũng, ăn vạ với anh.”
Du An Đồng nhìn Hình Lệ Hiên.
Trong mắt Hình Lệ Hiên tràn đầy thâm tình: “Bé cưng, anh yêu em.”
Trong lòng Du An Đồng rung động, cậu ôm lấy Hình Lệ Hiên gọi mềm nhũn: “Ông xã ~”
“Ừ.”
Du An Đồng ngửa đầu chủ động đòi hôn: “Hôn em.”
Hình Lệ Hiên cười một cái, cúi đầu hôn lên.
Đêm nơi đất khách quê người, họ đứng hôn nhau trên vỉa hè thưa thớt người qua lại, cách đó không xa là đường xe chạy, ánh đèn xe từ xa đến gần sau đó lại dần đi xa...
Một lúc sau, Hình Lệ Hiên nắm lấy bàn tay hơi lạnh của Du An Đồng: “Ngoài trời lạnh, về khách sạn thôi.”
“Không muốn, em muốn đi sòng bạc xem thử.” Nghỉ ngơi cả buổi chiều, bây giờ tinh thần Du An Đồng rất tốt.
Theo hướng dẫn du lịch, thành phố này nổi tiếng nhất là vô số khách sạn và sòng bạc nhưng cậu bảo muốn đi mở mang tầm mắt, Hình Lệ Hiên không cho đi, nhân lúc Hình Lệ Hiên đang chiều chuộng cậu hết mực, Du An Đồng tranh thủ cơ hội đưa ra yêu cầu.
Hình Lệ Hiên: “Muốn đi thật à?”
Du An Đồng gật đầu cam đoan: “Vâng vâng, em chỉ đi xem thôi, ở một lát rồi về.”
“Nói trước nhé, đến đó không được chạy lung tung, phải theo sát anh.”
Du An Đồng giơ hai bàn tay mười ngón đan c.h.ặ.t vào nhau lên: “Anh nắm tay em thế này em chạy đi đâu được.”
Hình Lệ Hiên hết cách với Du An Đồng, đành đưa cậu đến sòng bạc lớn nhất địa phương.
Ngồi trên xe, Du An Đồng nhìn cảnh đêm qua cửa sổ, trên đường đi qua một sòng bạc, mở sòng bạc ở đây là hợp pháp nên biển hiệu trước cửa quán cực kỳ bắt mắt, Du An Đồng nhìn thấy:
“Đây chẳng phải có một cái sao cũng không nhất thiết phải đến cái to nhất đâu.”
Hình Lệ Hiên nói: “Những nơi thế này mở càng to, hệ thống an ninh càng mạnh, mọi mặt đều sẽ quy củ hơn.”
So với sự hỗn tạp của sòng bạc nhỏ, chỗ lớn an toàn hơn cho người chơi bình thường, đưa Du An Đồng ra ngoài, an toàn phải đặt lên hàng đầu.
Du An Đồng hỏi: “Anh đến bao giờ chưa?”
“Hồi đại học có đến chơi rồi.”
Du An Đồng hừ một tiếng: “Bản thân anh từng đến rồi, thế mà còn không cho em đi.”
Đến nơi, họ được nhân viên mở cửa đón vào, Du An Đồng bước trên t.h.ả.m đỏ, đi vào chốn xa hoa trụy lạc này.
Sảnh tầng một trang trí cực kỳ lộng lẫy, đối diện cửa chính là một lối đi rất rộng rãi, thênh thang, dưới chân là t.h.ả.m đỏ, trên đầu là đèn chùm pha lê tua rua màu vàng kim, cách trang trí xa hoa và ánh đèn rực rỡ tạo nên một màu sắc diễm lệ như trong mộng.
Ở đây không chỉ có giải trí còn có khách sạn chuyên biệt để lưu trú, có người kéo vali đi ra cũng có người giống Du An Đồng mắt đầy tò mò đi vào.
Đi vào trong một đoạn, họ đi thang máy lên tầng hai, vừa ra khỏi thang máy, bên phải vài mét có mấy hàng máy đ.á.n.h bạc (slot machine), đi sâu vào trong nữa là từng dãy bàn đ.á.n.h bài, trong sòng bạc có rất nhiều người nhưng không hề lộn xộn.
Du An Đồng đòi đến nhưng đến thật rồi, cậu thực ra mù tịt về mấy thứ này, hoàn toàn không dám lên bàn chơi.
Cậu chỉ vào cái máy thao tác ngốc nghếch thân thiện với người mới chơi - máy đ.á.n.h bạc nói: “Em muốn chơi cái này.”
Hình Lệ Hiên đưa cậu đi đổi xu, đổi xong xu đưa hết cho Du An Đồng để cậu chơi.
Cái máy này đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, nhét xu vào, kéo cần gạt xuống, hình ảnh trên màn hình sẽ xoay chuyển, xuất hiện ba hình giống nhau sẽ trúng thưởng.
Du An Đồng không giống những con bạc bình thường mong chờ trúng giải độc đắc nên chơi vài lần đã thấy chán còn chẳng vui bằng máy gắp thú bông ở trung tâm thương mại.
Hình Lệ Hiên thấy đưa cậu đến rồi mà không cho cậu chơi thỏa thích chắc chắn lại không vui, bèn đưa cậu sang bàn bài bên kia chơi vài ván, hắn chơi, Du An Đồng đứng cạnh xem.
Sự chú ý của Hình Lệ Hiên một phần đặt lên người Du An Đồng, đ.á.n.h bài rất tùy ý, mấy ván liền thua nhiều thắng ít.
Du An Đồng hết hứng thú, bèn kéo Hình Lệ Hiên: “Chúng ta về thôi, chơi nữa là thua hết tiền bỉm sữa của con trai anh đấy.”
Hình Lệ Hiên nói: “Chơi thêm ván nữa.”
Du An Đồng cau mày, sao lại còn nghiện rồi?
Nhìn thấy Hình Lệ Hiên lại thua một ván nhưng vẫn chưa định rời đi, Du An Đồng kéo kéo hắn: “Ông xã, em buồn ngủ rồi, mình về đi.”
Hình Lệ Hiên thực ra cũng cố tình thua, chính là muốn để Du An Đồng sớm đòi về và để cậu không còn hứng thú với những nơi thế này nữa, dù sao đến chốn này vẫn là không đến thì hơn.
Hình Lệ Hiên cười thầm nhưng vẫn làm bộ nhìn số phỉnh còn lại ít ỏi trong tay, vẻ mặt lưu luyến không nỡ: “Buồn ngủ rồi à? Vậy về thôi.”
Du An Đồng không biết mưu kế của Hình Lệ Hiên, thầm nghĩ sau này cậu phải trông chừng Hình Lệ Hiên, tuyệt đối không được đến những nơi thế này nữa!
Ở đây thực ra không có nhiều chỗ chơi lắm, những điểm du lịch nổi tiếng đa phần là các công trình kiến trúc mang tính biểu tượng, Du An Đồng không hứng thú với kiểu “thánh địa check-in” đó, cậu khá không hiểu nổi suy nghĩ của những người đi check-in ở các điểm du lịch nổi tiếng trên mạng, đi chơi là để bản thân vui vẻ, đăng mấy tấm ảnh chỉ hào nhoáng bên ngoài đó thật là tự lừa mình dối người.
Ngày hôm sau Du An Đồng và Hình Lệ Hiên đi dạo ở công viên phun nước gần khách sạn họ ở, công viên này diện tích rất lớn, đài phun nước được xây dựng trên một hòn đảo nhỏ giữa hồ, vì thường xuyên có bầy thiên nga vui đùa bơi lội trong hồ nên hồ này có tên là hồ Thiên Nga.
Cũng có người chèo thuyền trong hồ, những con thiên nga xinh đẹp kiêu kỳ này chẳng sợ người chút nào, có thể thấy cư dân địa phương và chúng chung sống rất hài hòa.
Du An Đồng đứng bên hồ, có một con thiên nga trắng bơi về phía cậu, con thiên nga này hơi khác so với những con thiên nga cổ dài thon thả khác, nó béo hơn những con khác mấy size rõ rệt.
“Oa oa!” Con thiên nga béo kêu hai tiếng với Du An Đồng.
Du An Đồng vô cùng ấu trĩ nói chuyện với nó: “Xin chào, mày đang chào tao à? Bé béo.”
Con thiên nga kia nhìn lòng bàn tay trống không của Du An Đồng lại kêu hai tiếng, quay người bơi đi.
Du An Đồng bỗng cảm thấy mình nhìn ra sự ghét bỏ trong đôi mắt đen hạt đậu nhỏ xíu của con thiên nga.
Lúc này một cô bé khoảng bốn năm tuổi xách một cái xô nhỏ chạy tới, theo sau là mẹ cô bé.
Cô bé chạy đến bên cạnh Du An Đồng, gọi tên những con thiên nga trong hồ, Du An Đồng đoán là cô bé tự đặt tên cho chúng.
Cô bé đặt chiếc xô nhựa nhỏ trong tay xuống đất, bốc một nắm đầy thức ăn từ trong xô, ném xuống hồ.
Du An Đồng nhìn thấy con thiên nga béo bị nghi là ghét bỏ cậu lúc nãy là con đầu tiên vỗ cánh vừa bơi vừa bay lao tới tranh ăn.
Béo quả nhiên là có lý do cả!
Du An Đồng nhìn cô bé, cô bé cũng nhìn cậu, sau đó bưng một nắm thức ăn, giọng sữa non nớt hỏi cậu bằng tiếng Anh: “Anh ơi, anh có muốn cùng cho thiên nga ăn không?”
Du An Đồng nhận lấy: “Được chứ, cảm ơn em, bé đáng yêu.”
Cô bé được khen, rất ngại ngùng sà vào lòng mẹ, cười khanh khách còn lén chớp đôi mắt to nhìn Du An Đồng.
Du An Đồng bị cô bé làm cho tan chảy, đột nhiên nảy sinh ý muốn sinh một cô con gái, cậu nói với Hình Lệ Hiên: “Ông xã, em cũng muốn có một cô con gái đáng yêu thế này.”
Con trai còn chưa sinh ra đã muốn đứa thứ hai rồi.
Hình Lệ Hiên căn bản tuyệt đối không thể để Du An Đồng m.a.n.g t.h.a.i lần hai, nghĩ đến những rủi ro có thể xảy ra khi m.a.n.g t.h.a.i sinh con, hắn đến đứa đầu còn chẳng muốn để Du An Đồng sinh.
Hắn thản nhiên nói: “Em quên Judy rồi à?”
Cái tên Judy vừa thốt ra, Du An Đồng lập tức nhớ lại nỗi sợ hãi bị tiểu ma vương chi phối trong dịp Tết.
Thôi thôi, không sinh nữa không sinh nữa!
Con trai sinh ra không nghe lời còn nỡ đ.á.n.h đòn dạy dỗ, nếu sinh một cô con gái nũng nịu đáng yêu là tiểu thiên thần bẩm sinh thì tốt, nhỡ là tính khí tiểu ác ma, đ.á.n.h không nỡ, mắng không nỡ mắng, biết dạy dỗ thế nào đây.
Vẫn là sinh con trai tốt hơn, Du An Đồng xoa bụng may mắn nghĩ.
