[đam Mỹ] Sau Khi Kết Hôn Ngày Nào Cũng Thật Là Thơm - Chương 19: - Chương 10.2
Cập nhật lúc: 19/01/2026 16:06
Nhìn rõ người gọi đến, động tác nghe máy của Hình Lệ Hiên chậm hẳn lại: “Alo, sao tự nhiên lại nhớ ra gọi điện cho tôi thế?”
“Chậc, không có việc gì thì không được gọi cho cậu chắc, có còn là anh em không đấy.” Đầu dây bên kia, Kỳ Cảnh Diệu vắt chéo chân, vừa gọi điện thoại vừa lướt xem một cái hot search nào đó hôm nay trên máy tính.
“Ting! Ting!” Hai tiếng, Hình Lệ Hiên nhận được thứ Kỳ Cảnh Diệu gửi cho hắn.
Kỳ Cảnh Diệu nói: “Cậu xem đi, đây có phải là đối tượng cậu mới kết hôn không.”
Kỳ Cảnh Diệu và Hình Lệ Hiên là bạn bè nhiều năm, ngày thường trông cậu ta có vẻ cà lơ phất phơ không đứng đắn, thực ra lại rất có năng lực và thủ đoạn, nếu không cũng chẳng thể trở thành bạn tốt của Hình Lệ Hiên.
Nhà cậu ta mở công ty giải trí, hôm nay nhìn thấy hot search về Du An Đồng, lúc đó cậu ta đã thấy người này quen quen.
Nghĩ kỹ lại, đây chẳng phải là đối tượng kết hôn bất đắc dĩ của anh em cậu ta cách đây không lâu sao, thế là vội vàng liên lạc với Hình Lệ Hiên.
Kỳ Cảnh Diệu hỏi: “Xem xong chưa? Thế nào, có cần tôi cho người giúp cậu dìm xuống không.”
Những lời mắng c.h.ử.i chế giễu tràn lan trên mạng khiến Hình Lệ Hiên nhíu mày: “Giúp tôi xóa hết đi, cảm ơn.”
Cũng không biết Du An Đồng đã nhìn thấy những thứ này chưa.
Tuy tên nhóc này mặt dày mày dạn trước mặt hắn nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một sinh viên đại học mới ngoài hai mươi, chắc chắn không chịu nổi bạo lực mạng quy mô lớn như vậy.
“Khách sáo cái gì.” Kỳ Cảnh Diệu cười cười: “Cơ mà vợ cậu trông cũng cá tính phết đấy, không dễ chọc đâu.”
Chàng trai trẻ có ngoại hình xuất sắc trong video mồm miệng lanh lợi, chỉ vài câu đã ép lão già nhà họ Du phải biến sắc.
Nhắc đến chuyện này, Hình Lệ Hiên không nhịn được nói: “Cậu ấy đâu chỉ là cá tính.”
Kể từ sau trận cãi nhau hôm đó, Du An Đồng nhìn thấy hắn là ngứa mắt, Hình đại thiếu gia đắc tội với người nấu cơm lại phải quay về những ngày ăn không ngon miệng.
Chưa ăn cơm Du An Đồng nấu thì thôi, nếm qua món ngon hợp ý rồi, giờ ăn cái khác càng thấy vô vị.
Kỳ Cảnh Diệu nhắc đến Du An Đồng dùng từ “vợ” là có ý trêu chọc Hình Lệ Hiên, cậu ta biết bạn tốt không muốn kết hôn.
Nhưng bất ngờ là không nghe thấy Hình Lệ Hiên phản bác, vừa nghe giọng điệu của Hình Lệ Hiên cậu ta đã trực giác có biến, vội truy hỏi: “Kể nghe xem nào, có chuyện gì vậy?”
Nếu để Kỳ Cảnh Diệu biết được chút gì đó, không quá ba ngày là cả cái hội của bọn họ đều biết hết, Hình Lệ Hiên biết tỏng tính nết của cậu ta, bèn nói: “Không có gì.”
“Chán phèo.” Kỳ Cảnh Diệu lại nói: “Sắp tới tôi có quán bar khai trương, đến lúc đó cùng đi chơi nhé.”
“Để tính sau.” Hình Lệ Hiên ném hộp cơm chướng mắt trên bàn vào thùng rác, do dự một chút rồi vẫn hỏi: “Tặng quà gì cho cậu thì cậu thấy vui?”
“Cậu muốn tặng quà cho tôi á?!” Kỳ Cảnh Diệu được sủng mà lo, Hình đại thiếu gia tâm lý từ bao giờ thế.
Cậu ta bỏ chân xuống, đứng dậy đi qua đi lại vài bước:
“Cậu không nói tôi cũng suýt quên tháng sau là sinh nhật tôi rồi đấy, tự nhiên cậu khách sáo thế tôi thấy không quen lắm, quà cáp chỉ là phù du, tặng gì cũng được, có thời gian anh em tụ tập là vui hơn tất cả rồi.”
Kỳ Cảnh Diệu nói thế, Hình Lệ Hiên mới nhớ ra sinh nhật cậu ta sắp đến, im lặng vài giây đầy chột dạ: “Biết rồi.”
Cúp điện thoại xong, Kỳ Cảnh Diệu quay sang nhắn tin trong nhóm chat của mấy người bạn thân thiết.
Kỳ Cảnh Diệu: Năm nay ông đây phải tổ chức sinh nhật thật hoành tráng!
Bao Tế: Lên cơn gì đấy?
Ngụy Triết Quân: Mừng đại thọ tám mươi à?
Kỳ Cảnh Diệu: Vừa nãy Hình Lệ Hiên đặc biệt hỏi tôi muốn quà gì, nhìn người ta đi sau đó nhìn lại hai người các cậu xem, đều là anh em, sao khoảng cách lại lớn thế hả! Tự kiểm điểm bản thân đi.
Bao Tế: Mấy món rồi mà say đến mức này?
Ngụy Triết Quân: Hai bọn tôi góp tiền tặng cậu một đĩa lạc rang.
Hình Lệ Hiên:...
Buổi tối Du An Đồng chuẩn bị đi tắm, mở tủ quần áo lấy đồ ngủ, kết quả nhìn thấy cái tủ quần áo vốn dĩ trống huếch chỉ có vài bộ của cậu, giờ lại được lấp đầy bởi đủ loại quần áo kiểu dáng khác nhau.
Cậu lật xem thử, size này nhìn là biết không phải của Hình Lệ Hiên, lấy một bộ ướm lên người mình, hình như vừa in.
Du An Đồng nghĩ đến điều gì, nhếch môi cười, đồ đàn ông ch.ó c.h.ế.t, muốn làm hòa thì cứ nói thẳng lại còn chơi cái trò này, muộn tao.
Du An Đồng cầm mấy bộ quần áo cố tình chạy vào phòng gym, vờ vịt hỏi Hình Lệ Hiên: “Quần áo của ai đây, nhét đầy tủ của em rồi này.”
Hình Lệ Hiên liếc cậu một cái, điều chỉnh nhịp thở tiếp tục chạy bộ: “Mua cho cậu đấy.”
Du An Đồng dựa vào bên cạnh máy chạy bộ của hắn, đưa tay tắt máy, vẻ mặt kiêu ngạo nói: “Anh xin lỗi em đi, em sẽ tha thứ cho anh.”
Mấy ngày nay cậu và Hình Lệ Hiên ngày nào cũng ngủ cùng nhau nhưng vì tranh một hơi này mà không được ôm không được ăn, làm cậu khó chịu muốn c.h.ế.t lại không muốn chủ động xuống nước, bây giờ Hình Lệ Hiên chủ động làm hòa, Du An Đồng cũng thuận nước đẩy thuyền.
Hình Lệ Hiên bước xuống khỏi máy chạy bộ, nhìn dáng vẻ kiêu ngạo đáng yêu của Du An Đồng, vì cái bụng của mình, thỏa hiệp mang tính chiến lược: “Tôi sai rồi, xin lỗi em.”
“Thế còn tạm được.” Du An Đồng hài lòng sà vào lòng Hình Lệ Hiên, hừ hừ nói: “Ông xã thối đã bảo không được bạo lực lạnh với em rồi mà còn có lần sau là em nghỉ chơi với anh luôn đấy.”
Vị Hình tổng - người thực sự bị bạo lực lạnh: “...”
Mấy ngày không bị Du An Đồng quấy rầy, đột nhiên lại nghe cậu nũng nịu gọi ông xã, lông tơ trên người Hình Lệ Hiên dựng đứng cả lên lại thấy không quen rồi.
Phục thật! Tại sao một thằng đàn ông to xác mà lại nhõng nhẽo thế này, vừa nhõng nhẽo vừa làm mình làm mẩy.
Mấy ngày rồi không được thân mật với Hình Lệ Hiên, Du An Đồng ôm cổ hắn làm nũng: “Ông xã, anh dỗ em đi.”
Hình Lệ Hiên căng mặt nói: “Dỗ thế nào?”
Du An Đồng nhớ đến những tình tiết trong mấy bộ tiểu thuyết ngọt sủng ngốc bạch ngọt cậu từng đọc trước đây.
Chao ôi, ngại mở miệng quá đi mất.
Du An Đồng dùng đôi mắt phượng long lanh đầy tình ý nhìn Hình Lệ Hiên một cái sau đó nhanh ch.óng cúi gằm mặt xuống.
Cậu nén cảm giác xấu hổ mãnh liệt yêu cầu: “Ông xã anh gọi em là bé cưng đi được không?”
Hình Lệ Hiên nghe xong da đầu tê dại, cái xưng hô này sao hắn có thể gọi thành lời được chứ.
Im lặng giây lát, Hình Lệ Hiên vác thẳng cái đồ làm mình làm mẩy này vào phòng ngủ, dùng hành động thực tế để “dỗ” cho cậu hài lòng.
Đôi khi hành động mang lại hiệu quả hơn lời nói.
Sau khi xong việc, Hình Lệ Hiên nhắc đến chuyện trên mạng: “Em không cần để trong lòng, anh đã bảo người gỡ tin rồi.”
Du An Đồng đang thiu thiu ngủ nghe vậy giật mình ngồi bật dậy: “Hình Lệ Hiên, anh có thù với em đúng không!”
