[đam Mỹ] Sau Khi Kết Hôn Ngày Nào Cũng Thật Là Thơm - Chương 24: - Chương 13
Cập nhật lúc: 19/01/2026 16:08
Du An Đồng đuổi theo Hình Lệ Hiên chạy ra đường chính của công viên giải trí, bỗng nhiên bị ai đó vỗ vai từ phía sau.
Cậu quay đầu lại nhìn, người vỗ cậu là một “người tuyết nhỏ” mập mạp, ngây thơ đáng yêu, phía sau là một đoàn diễu hành dài dằng dặc các nhân vật hoạt hình đủ màu sắc.
Xe hoa diễu hành bắt đầu rồi!
“Oa! Tuyệt quá!” Du An Đồng chưa từng thấy cảnh tượng hoành tráng thế này, miệng hơi há ra, vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ chào hỏi “người tuyết nhỏ”.
Chú hề phía sau chủ động tiến lại gần đập tay với cậu còn có rất nhiều tiểu tinh linh đeo đôi cánh lớn sau lưng thấy Du An Đồng xinh đẹp, khi đi ngang qua đều vẫy tay chào cậu.
Du An Đồng chơi đến quên cả trời đất.
“Anh ơi để em chụp ảnh cho anh nhé.” Trong mắt Du An Nam cũng tràn đầy sự mới lạ.
“Chúng ta chụp chung đi.” Du An Đồng ôm vai em gái, gọi Hình Lệ Hiên đang đứng cách đó vài bước: “Ông xã, qua đây chụp ảnh giúp bọn em nào.”
Hình Lệ Hiên lấy điện thoại từ trong túi ra, nhanh ch.óng chụp cho hai anh em vài tấm: “Xong rồi.”
“Không được không được, em còn chưa tạo dáng xong mà.” Du An Đồng bất mãn nói: “Chụp thêm mấy tấm nữa đi.”
“Phiền phức.” Miệng thì chê bai nhưng Hình Lệ Hiên vẫn giơ điện thoại lên tiếp tục chụp cho cậu, chụp liên tiếp mười mấy tấm: “Lần này được chưa.”
Du An Đồng chạy lon ton đến trước mặt Hình Lệ Hiên: “Cho em xem chụp thế nào.”
“Sao anh toàn chụp em thế, xe hoa phía sau chẳng thấy đâu cả.” Du An Đồng lướt xem album ảnh, kén cá chọn canh: “Thôi bỏ đi, nể tình anh chụp em đẹp trai thế này, tha thứ cho anh đấy.”
Du An Đồng đưa điện thoại cho em gái nói: “Tiểu Nam, em chụp cho anh và anh ấy một tấm nữa đi.”
Hình Lệ Hiên không muốn chen vào đám đông: “Anh không chụp đâu.”
Du An Đồng kéo tay hắn: “Qua đây đi mà, chụp mấy tấm ảnh thôi để làm kỷ niệm, nhỡ đâu ngày nào đó nhớ em thì lấy ra mà ngắm.”
Hình Lệ Hiên bị cậu đẩy đi về phía trước, nghe vậy cười khẩy một tiếng: “Em nghĩ nhiều quá rồi đấy sẽ không có ngày đó đâu.”
Du An Đồng lắc lư cái đầu, không thèm để ý nói: “Chưa biết chừng đâu nha.”
Đứng ở vị trí gần xe hoa, Du An Đồng nói với em gái: “Chụp đi em.”
Trong ống kính điện thoại, Hình Lệ Hiên cao ráo chân dài, anh tuấn đĩnh đạc, trên mặt mang theo nụ cười bất đắc dĩ.
Du An Đồng đứng sát bên cạnh Hình Lệ Hiên, cậu lén lút đưa một tay ra sau lưng Hình Lệ Hiên, giơ lên đỉnh đầu hắn, ngón trỏ và ngón giữa cong lại thành hình tai thỏ, định chơi khăm.
Du An Nam bị cậu chọc cười, tay run bần bật, mãi không lấy được nét.
Ngay lúc cậu đang nháy mắt ra hiệu cho Du An Nam chụp nhanh lên thì bị bàn tay to lớn của Hình Lệ Hiên tóm gọn, hai tay bị ép phải thu lại.
Á, bị bắt quả tang rồi.
Hình Lệ Hiên kẹp c.h.ặ.t cậu vào lòng, mắng: “Còn không ngoan à.”
Du An Đồng cười hì hì nói: “Em sai rồi, em sai rồi.”
Lần sau em còn dám!
Hình Lệ Hiên kẹp c.h.ặ.t cậu không buông, ra hiệu cho Du An Nam chụp nhanh cho xong chuyện.
Du An Nam bị Hình Lệ Hiên nghiêm mặt nhìn một cái, nụ cười trên mặt lập tức tắt ngấm.
Hic, dữ quá đi mất, không biết sao anh trai dám đùa với hắn nữa.
Du An Nam ngoan ngoãn chụp ảnh, ngay khoảnh khắc cô bé ấn nút chụp.
Du An Đồng đột nhiên quay đầu hôn chụt vào má Hình Lệ Hiên một cái.
“Chụt!”
“Tách!”
Cảnh tượng này đã được máy ảnh ghi lại.
Hình Lệ Hiên quay đầu, bắt gặp ngay đôi mắt cười híp lại vì đ.á.n.h lén thành công của Du An Đồng.
Trên đầu Du An Đồng đang đeo chiếc bờm tai cáo mua trong công viên, cười lên thế này trông giống hệt một con hồ ly tinh ranh mãnh đã thành tinh.
“Hahaha.” Thấy Hình Lệ Hiên nhìn mình, Du An Đồng càng cười vô tư lự.
Lúc đi về ngang qua quầy bán bờm tóc, Hình Lệ Hiên dừng bước.
Một chiếc tai mèo màu đen, một chiếc tai thỏ màu trắng hồng, mỗi loại mua một chiếc.
Du An Đồng nhìn sườn mặt lạnh lùng của Hình Lệ Hiên lại nhìn hai chiếc bờm dễ thương trong tay hắn, vẻ mặt không thể tin nổi: “Hóa ra anh thích mấy thứ này à?”
Đúng là... người sắt cũng có lúc yếu lòng nhỉ.
Hình Lệ Hiên nhìn cậu cười lạnh một tiếng, không nói gì.
“Hít.” Du An Đồng xoa xoa cánh tay.
Sao tự nhiên sống lưng lạnh toát, có dự cảm chẳng lành thế này.
Buổi tối, Du An Đồng đeo tai thỏ màu hồng, nức nở cầu xin tha thứ: “Không được rồi, tha, tha cho em đi mà.”
“Ông xã, ông xã, em sai rồi.”
Hình Lệ Hiên giúp cậu tháo chiếc tai thỏ đã bị giày vò rũ rượi xuống, ác ý hỏi: “Thích không?”
Đuôi mắt Du An Đồng đỏ ửng: “Thích, ư ~ thật sự không được nữa rồi...”
Hình Lệ Hiên đổi lấy một chiếc tai cáo đỏ rực, đưa đến trước mặt Du An Đồng: “Nhưng cái này còn chưa thử mà.”
Du An Đồng sắp khóc thật rồi: “Lần sau, lần sau được không anh, ông xã, cầu xin anh đấy.”
Hình Lệ Hiên rốt cuộc vẫn không tha cho cậu, cuối cùng Du An Đồng mệt đến mức không nhấc nổi ngón tay.
Ngày hôm sau không ngoài dự đoán ngủ li bì đến tối mịt, Du An Nam bị đưa về trường lúc nào cậu cũng không biết.
---
Du An Đồng mặc bộ âu phục vừa vặn soi gương, khung xương cậu đẹp, bộ âu phục cắt may tinh tế khoác lên người càng tôn lên vòng eo thon gọn, đôi chân dài thẳng tắp, trông vô cùng quý phái và đầy khí chất.
Hình Lệ Hiên biết cậu định đi làm gì nhưng vẫn hỏi: “Đi đâu đấy?”
Du An Đồng hừ một tiếng, không thèm để ý đến Hình Lệ Hiên.
Đồ đàn ông ch.ó c.h.ế.t, chỉ biết bắt nạt cậu thôi!
Biết mình bắt nạt người ta quá đáng, Hình Lệ Hiên chủ động nói: “Anh đã cho người giúp em liên hệ với Tang Du rồi, bên đó chốt giá cuối cùng là bảy mươi triệu nhưng yêu cầu thanh toán toàn bộ trong vòng một tuần.”
Du An Đồng nhớ ban đầu giá đưa ra là bảy mươi sáu triệu, rẻ hơn tận sáu triệu.
Du An Đồng vui mừng: “Thật á?!”
Ngay sau đó nhớ ra không thể cho Hình Lệ Hiên sắc mặt tốt, bèn thu lại nụ cười, nghiêm mặt nghi ngờ nói: “Sao anh lại tốt bụng thế, chủ động giúp em?”
Còn chẳng phải vì chuyện ăn uống hàng ngày nằm trong tay em sao nhưng lời này không thể nói ra được.
“Bởi vì anh yêu em muốn c.h.ế.t.” Hình Lệ Hiên mượn lời của Du An Đồng nhưng nói với giọng điệu chẳng có chút cảm xúc nào.
Du An Đồng không nhịn được bật cười, thôi bỏ đi, cậu cũng đâu phải không sướng, không so đo với tên đàn ông ch.ó c.h.ế.t này nữa: “Anh làm thế nào mà khiến cậu ta giảm giá nhiều thế.”
Chẳng phải rất nhiều người thèm muốn cửa hàng của Tang Du, muốn ép giá nhưng đều không thành công sao?
Hình Lệ Hiên co những ngón tay thon dài rõ khớp xương lại, gõ nhẹ vào đầu Du An Đồng, nói: “Dựa vào đây này.”
Hôm Du An Đồng lên hot search có nhắc đến việc muốn mua cửa hàng của Tang Du, Hình Lệ Hiên liền cho người đi điều tra một chút.
Tang Du nợ tiền vi phạm hợp đồng rất nhiều nhưng cậu ta lại bán kèm nhà xưởng với cửa hàng, nhất thời rất khó tìm được người mua, khoản tiền vi phạm khổng lồ cứ treo đó không trả, riêng tiền lãi cũng đủ đè c.h.ế.t người, cho nên Tang Du buộc phải đồng ý bán hạ giá.
Dù sao bán kèm nhà xưởng được bảy mươi triệu cũng còn hơn để nhà xưởng ế chỏng chơ, bán lẻ cửa hàng chỉ được sáu mươi triệu.
Du An Đồng phản ứng chậm nửa nhịp: “Có phải anh đang mắng em không có não không.”
Hình Lệ Hiên: “Anh không nói thế nhé.”
Du An Đồng phồng má mắng hắn: “Đồ xấu xa.”
---
Có người của Hình Lệ Hiên đi theo, việc đàm phán diễn ra vô cùng thuận lợi, Du An Đồng thành công mua lại cửa hàng và xưởng chế biến thực phẩm với giá bảy mươi triệu.
Ký xong hợp đồng mua bán, Tang Du định rời đi thì Du An Đồng ngăn cậu ta lại: “Còn một việc muốn làm phiền anh.”
Khác hẳn với hình tượng ngôi sao rạng rỡ trước ống kính, Tang Du lúc này để mặt mộc, đôi môi nhợt nhạt không chút m.á.u, trông rất tiều tụy, giọng nói của cậu ta lại khá ôn hòa: “Việc gì vậy?”
“Anh có thể giới thiệu bếp trưởng trong quán của anh cho tôi làm quen một chút được không?” Du An Đồng nói: “Cách đây không lâu tôi có đến quán anh dùng bữa, mùi vị rất ngon.”
Tay nghề Du An Đồng có giỏi đến đâu, chỉ dựa vào một mình cậu, có mệt c.h.ế.t cũng không thể vận hành nổi cả một nhà hàng rộng lớn, huống chi là tiếp quản một lúc ba cửa hàng.
Mỗi nhà hàng xuất sắc đều có một đội ngũ đầu bếp riêng, nếu cậu có thể tiếp nhận đội ngũ đầu bếp cũ của nhà hàng, bình thường chỉ cần nghiên cứu món mới rồi dạy lại cho bếp trưởng là được.
Tang Du không hỏi nhiều, cậu ta nói: “Bếp trưởng hiện đang ở quán chính, tôi đưa cậu đi nhé.”
Không biết khi nào mới bán được quán, vốn định cuối tháng này sẽ đóng cửa nên đầu bếp trong quán vẫn còn ở đó.
Người có tài thì chẳng bao giờ sợ thất nghiệp, chuyện lôi kéo nhân tài phải làm càng sớm càng tốt, Du An Đồng liền đi theo Tang Du đến quán luôn.
Giờ này trong quán không có một bóng khách, Tang Du giới thiệu Du An Đồng và bếp trưởng làm quen.
Bếp trưởng là một người phụ nữ trung niên mập mạp để tóc ngắn ngang tai, trời sinh có khuôn mặt cười, trông rất dễ nói chuyện: “Chào cậu Du, tôi tên là Triệu Quyên.”
“Chào chị Triệu, chị cứ gọi em là Tiểu Du là được ạ.”
Nghe Du An Đồng nói rõ ý định, chị Triệu thầm vui mừng, với tay nghề của chị thì tìm việc không khó, khó là ở chỗ vào nhà hàng mới lại phải hòa nhập lại từ đầu với đội ngũ đầu bếp của người ta, đâu thể thuận tay như bây giờ đang dùng chính những đồ đệ do mình một tay đào tạo ra được.
Hơn nữa mấy đứa đồ đệ này của chị, rời khỏi nhà hàng này, muốn tìm được công việc tốt hơn chỗ này cũng khó.
Nếu chàng trai trẻ trước mặt này có thể tiếp nhận những nhân viên cũ như bọn họ thì tốt quá rồi.
Chị gật đầu định đồng ý nhưng khi nghe Du An Đồng nói các món ăn sau này sẽ do cậu đích thân nghiên cứu phát triển thì lập tức không vui.
Khuôn mặt cười mập mạp sầm xuống, lạnh lùng nói thẳng: “Cậu Du không tin tưởng tôi sao? Đã như vậy, xin cậu tìm người tài giỏi khác cho.”
Chị đã là bếp trưởng thì phải có quyền kiểm soát tuyệt đối đối với nhà bếp và các món ăn, nếu phải chịu ấm ức bị kìm kẹp thì thà không làm còn hơn.
Du An Đồng nói: “Chị hiểu lầm ý em rồi, nhà bếp vẫn do chị quản lý, em cũng hoàn toàn công nhận tay nghề của chị nhưng chị không muốn tinh có lợi cầu tinh, tay nghề tiến thêm một bước sao?”
Tiến thêm một bước, ý là nói chị không bằng một thẳng ranh con như cậu sao.
Triệu Quyên thầm nghĩ người trẻ tuổi này khẩu khí lớn thật, nói năng không sợ gió lớn cắt lưỡi, chị sa sầm mặt nói: “Nói mồm không bằng làm thử, nếu cậu cảm thấy tay nghề của cậu giỏi hơn tôi, vậy chúng ta thi đấu thử xem.”
Du An Đồng chỉ đợi câu này của chị: “Nếu món ăn em làm có thể khiến chị tâm phục khẩu phục, chị sẽ đồng ý ở lại chứ.”
Triệu Quyên nói: “Được, thi cái gì cậu chọn đi, cứ chọn món cậu giỏi nhất ấy.”
Coi như chị nể mặt người trẻ tuổi này để cậu ta đỡ thua quá khó coi.
Du An Đồng nhớ lại lần trước ăn ở đây có một món tên là Ngọc Đới Tú Cầu, mùi vị khá ổn, bèn nói: “Vậy thi món Ngọc Đới Tú Cầu đi.”
Lời này vừa thốt ra, mấy người đồ đệ của Triệu Quyên nãy giờ ngồi im bên cạnh đồng loạt đứng dậy, giận dữ nói: “Sư phụ cố lên, cho tên nhóc này biết thế nào là lễ độ.”
Ngọc Đới Tú Cầu là món tủ của quán bọn họ cũng là món sư phụ giỏi nhất, tên nhóc này cố ý phải không!
Bọn họ đều là phụ bếp do Triệu Quyên dẫn dắt, tình cảm thầy trò sâu đậm, cho dù mất công việc này cũng phải lên tiếng bênh vực chị.
Triệu Quyên cũng thấy nóng mặt đã nể mặt mà không biết điều thì đừng trách chị bắt nạt người trẻ.
Du An Đồng thật sự không cố ý, cậu mới ăn ở đây có một lần, đâu biết lại chọn trúng ngay món tủ của người ta.
