[đam Mỹ] Sau Khi Kết Hôn Ngày Nào Cũng Thật Là Thơm - Chương 3: - Chương 2.1
Cập nhật lúc: 19/01/2026 16:01
“Tôi đồng ý.” Du An Đồng nhẹ nhàng mở miệng.
“Tôi - đồng - ý.” Hình Lệ Hiên nghiến răng nghiến lợi nặn ra ba chữ.
“Mời hai chú rể trao nhẫn.” MC nói ngắn gọn súc tích.
Du An Đồng lấy nhẫn ra, kéo tay Hình Lệ Hiên, nhanh nhẹn đeo vào rồi chìa tay mình ra: “Nhanh lên nào.”
Hình Lệ Hiên không tình nguyện đeo nhẫn vào cho cậu.
Nhìn vẻ mặt đen sì như đ.í.t nồi của vị tân lang nào đó, MC đắn đo mãi mới dám nói: “Hai chú rể có thể hôn nhau rồi.”
Du An Đồng nhìn Hình Lệ Hiên, hắn đứng im bất động, rõ ràng là không có ý định hợp tác.
Du An Đồng cũng chẳng giận, kiễng chân vươn tay vòng qua cổ Hình Lệ Hiên, chủ động hôn lên môi hắn.
Mặc kệ sự kháng cự của Hình Lệ Hiên, cậu cứ thế hôn đủ ba giây mới chịu buông ra, hôn xong còn thì thầm một câu:
“Ông xã, tân hôn vui vẻ.”
Nói xong, chính Du An Đồng cũng không nhịn được mà bật cười. Cứ như đang nằm mơ vậy, thế mà cậu lại kết hôn thật rồi, biết đâu đây đúng là một giấc mơ, tỉnh dậy cậu vẫn là con người ốm yếu bệnh tật như trước thì sao.
Vị MC nãy giờ vẫn đang thót tim vội lau mồ hôi trên trán, may quá may quá, cuối cùng cũng kết thúc suôn sẻ rồi.
Sau đó hai người cùng nhau xuống sân khấu, vào phòng nghỉ phía sau ăn nhanh chút gì đó lót dạ rồi đi mời rượu khách khứa.
Hình Lệ Hiên tâm trạng không tốt nhưng hễ có ai mời rượu hắn đều uống cạn không từ chối một ai.
Du An Đồng trước đây sức khỏe kém, rượu chỉ nếm qua loa chứ chưa bao giờ uống nhiều nên cũng không biết t.ửu lượng của mình thế nào.
Khách mời đến dự hôn lễ rất đông, đây là yêu cầu của Du Khánh Niên, hôn lễ bắt buộc phải tổ chức thật hoành tráng.
Du Khánh Niên vẫn luôn toan tính muốn chen chân vào ngành bất động sản để kiếm chác chút lợi lộc.
Miếng bánh ngon ai cũng muốn ăn nhưng đâu có dễ dàng như vậy, Du Khánh Niên hoàn toàn không thể chen chân vào cái vòng tròn đó, trong khi nhà họ Hình từ sớm đã có con mắt tinh đời, chiếm lĩnh một nửa giang sơn của ngành bất động sản.
Hai nhà Hình - Du liên hôn, hôn lễ lại được tổ chức linh đình, điều này chắc chắn sẽ nâng cao địa vị của nhà họ Du trong giới kinh doanh ở Giang Thành.
“Chúc mừng ông chủ Du, cháu trai ông đúng là đẹp như Phan An tái thế, cùng Hình thiếu gia đúng là lương duyên trời ban.”
“Đúng vậy, ông chủ Du nuôi dạy con cái khéo thật...”
“Cùng vui, cùng vui!”
Du Khánh Niên nghe những lời tâng bốc của người xung quanh, cười tươi rói cụng ly với mọi người, giờ thì ai còn dám không nể mặt gã nữa chứ.
Lúc đi mời rượu uống loại rượu đã pha quá nửa là nước, mời xong một vòng Du An Đồng cũng không thấy khó chịu chút nào.
Xem ra t.ửu lượng của mình cũng khá đấy chứ! Tuy là có pha nước nhưng mời nhiều bàn như vậy, tính ra cũng uống không ít rồi.
Du An Đồng tự mãn thầm nghĩ.
Mời rượu xong xuôi, hai người trở về phòng bao riêng dành cho người nhà họ Hình.
Một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng, quý phái bước tới ân cần nói: “Mời rượu xong rồi hả? Đồng Đồng mau qua đây ngồi.”
Người này Du An Đồng biết, là mẹ của Hình Lệ Hiên, lúc làm lễ cậu cũng đã dâng trà rồi.
Gọi một tiếng ba, mẹ với cha mẹ Hình Lệ Hiên tuy còn chút ngượng ngập, Du An Đồng liền được mẹ Hình kéo đến trước mặt một bà cụ:
“Đồng Đồng, gọi bà nội đi con.”
Bà cụ tinh thần không được tốt lắm nhưng đôi mắt dường như có thể nhìn thấu tâm can người khác, tuy tuổi đã cao nhưng vẫn lờ mờ nhận ra được phong thái của thời trẻ.
Hai đường pháp lệnh hằn sâu trên mặt khiến bà trông có vẻ nghiêm khắc, khó gần.
Mặc dù dáng người nhỏ bé gầy gò nhưng là người đã đọc qua nguyên tác, Du An Đồng biết rõ bà cụ nhỏ bé này mới là người thực sự có tiếng nói trong nhà họ Hình, chuyện hôn nhân của cậu và Hình Lệ Hiên cũng là do một tay bà thúc đẩy.
Du An Đồng quan sát một chút rồi ngoan ngoãn nói: “Cháu chào bà nội ạ.”
“Ừ.” Bà cụ Hình đáp một tiếng, đưa cho Du An Đồng một bao lì xì: “Cháu ngoan, sau này sống với Lệ Hiên cho tốt nhé.”
Rõ ràng là bà lấy cái c.h.ế.t ra ép buộc để cuộc hôn nhân này diễn ra nhưng kỳ lạ thay trên mặt bà cụ lại chẳng thấy có mấy phần vui vẻ.
“Dạ vâng ạ, cháu cảm ơn bà nội.” Lúc nhận bao lì xì, Du An Đồng lại liếc nhìn bà cụ thêm lần nữa.
Nếu cậu nhìn không lầm thì ánh mắt bà cụ nhìn cậu dường như ẩn chứa vài phần soi mói và không hài lòng.
Du An Đồng bĩu môi trong lòng, đã không vừa ý như thế thì việc gì phải ép cháu trai cưng của bà cưới tôi làm gì cơ chứ.
Hình Lệ Hiên cũng chú ý đến biểu cảm của bà nội, trong lòng hắn cũng có cùng thắc mắc với Du An Đồng.
Hình Lệ Hiên nhíu mày nói với bà cụ: “Nếu không còn việc gì nữa thì cháu xin phép về nghỉ ngơi trước đây ạ.”
Hôm nay hắn thực sự không vui vẻ gì, lúc này nói chuyện với người bà mà hắn luôn kính trọng cũng có phần hơi gay gắt.
Biết Hình Lệ Hiên tâm trạng không tốt, bà cụ cũng không nói nhiều: “Cháu uống cũng kha khá rồi để tài xế đưa về đi. Tiểu Du, cháu chăm sóc nó một chút nhé.”
Đúng lúc Du An Đồng vốn tình cảm gia đình đạm bạc, không quen xã giao với những người này cho lắm, cậu vâng dạ rồi vội vã đuổi theo bước chân dài của Hình Lệ Hiên.
Hình Lệ Hiên không sống ở nhà cũ của nhà họ Hình mà ở một khu chung cư gần công ty.
Nơi tổ chức hôn lễ cách chỗ ở của Hình Lệ Hiên khoảng ba mươi phút đi xe.
Vừa lên xe, Hình Lệ Hiên đã khoanh tay nhắm mắt, chẳng buồn để ý đến Du An Đồng bên cạnh. Rượu bắt đầu ngấm, Du An Đồng cảm thấy hơi chếnh choáng nên suốt dọc đường cũng không nói lời nào.
Đến nơi, Hình Lệ Hiên xuống xe trước, đi được hai bước lại không thấy người đi theo.
Tuy hắn không thích Du An Đồng nhưng dù sao cũng đã kết hôn rồi cũng không đến mức vứt cậu lại mà không quan tâm.
Hắn quay lại, mở cửa xe bên phía Du An Đồng ra nhìn thì thấy người đã ngủ mất tiêu rồi.
“Này, dậy đi!” Hình Lệ Hiên nhoài người vào lay lay Du An Đồng, giọng điệu thiếu kiên nhẫn, hắn cảm thấy bao nhiêu sự tu dưỡng rèn luyện bấy lâu nay của mình hôm nay sắp vứt sạch sành sanh rồi.
“Ưm~” Du An Đồng mơ màng mở mắt, đập vào mắt là khuôn mặt điển trai đang ghé sát của Hình Lệ Hiên, cậu cứ ngỡ mình đang nằm mơ.
Hình Lệ Hiên nói: “Tỉnh rồi thì xuống xe.”
Vừa nghe thấy câu này, Du An Đồng liền chồm tới ôm c.h.ặ.t lấy cổ Hình Lệ Hiên, nhắm tịt mắt lại: “Chưa tỉnh chưa tỉnh, muốn ông xã bế cơ.”
Hình Lệ Hiên hoàn toàn không phòng bị nên bị Du An Đồng kéo một cái như vậy, cả người mất trọng tâm ngã nhào lên người Du An Đồng.
Hai người ngã sóng soài ra ghế sau xe, Du An Đồng cười khúc khích: “Ông xã, anh nhiệt tình quá nha~”
