[đam Mỹ] Sau Khi Kết Hôn Ngày Nào Cũng Thật Là Thơm - Chương 45: - Chương 26.1
Cập nhật lúc: 19/01/2026 16:14
“Không sao, ọe!” Du An Đồng xua tay, lời chưa dứt lại không nhịn được nôn khan một tiếng.
Hình Lệ Hiên nghe tiếng đi tới, vỗ vỗ lưng cậu hỏi: “Người không khỏe à? Có cần đi bệnh viện không.”
Du An Đồng đợi cơn buồn nôn qua đi, lắc đầu nói: “Chắc do ngồi xe lâu quá nên hơi khó chịu thôi, em về phòng nghỉ một lát là được.”
“Em nghỉ ngơi trước đi, lát nữa nếu vẫn thấy khó chịu thì bảo anh, chúng ta đi bệnh viện ngay.” Hình Lệ Hiên nói: “Nhỡ bị bệnh gì, không thể chậm trễ được.”
Du An Đồng gật đầu: “Vâng.”
Cậu vốn chỉ định nằm một lát, không ngờ lại ngủ thiếp đi thật, mãi đến khi Hình Lệ Hiên gọi dậy ăn tối mới tỉnh.
Hình Lệ Hiên hỏi: “Còn khó chịu không?”
Du An Đồng cảm nhận một chút rồi nói: “Không buồn nôn nữa, không có cảm giác khó chịu nào cả, khỏi rồi.”
Hình Lệ Hiên yên tâm: “Thế thì tốt.”
Du An Đồng xuống lầu thấy Du An Nam cũng ở đó: “Tiểu Nam, sao em lại đến đây?”
Du An Nam nói: “Bác gái cho người đón em đến ạ.”
Mẹ Hình nói với Du An Đồng: “Chẳng phải hôm nay là ông Công ông Táo sao, mẹ nghĩ nhà con cũng chẳng còn ai nên gọi Nam Nam đến ăn sủi cảo cùng cho vui.”
Mẹ Hình thực sự rất có tâm, Du An Đồng thực ra cũng nghĩ đến việc em gái ở nhà một mình có thể sẽ buồn, hôm nay cậu còn đặc biệt gọi điện thoại nhưng cảm thấy gọi em đến nhà họ Hình có vẻ không thích hợp lắm, không ngờ mẹ Hình lại trực tiếp đón người đến.
Trong lòng Du An Đồng ấm áp lại có chút áy náy với sự quan tâm chu đáo của mẹ Hình, dù sao cậu và Hình Lệ Hiên cũng không phải thật.
Bữa tối Du An Đồng ăn một bát sủi cảo to cũng không thấy buồn nôn nữa, xem ra đúng là không sao thật.
Hôm sau công ty Hình Lệ Hiên tổ chức tiệc tất niên còn một số việc vặt vãnh cần xử lý, hắn và bố Hình đều đến công ty, mẹ Hình bị bạn rủ đi có việc, chỉ còn mình Du An Đồng ở nhà.
Lúc ăn trưa có món cá vược hấp, thịt cá vược tươi ngon là món Du An Đồng thích nhất nhưng hôm nay không biết làm sao, cậu vừa ăn một miếng đã thấy mùi tanh nồng nặc, cảm giác buồn nôn giống hôm qua lại ập tới.
Cậu nôn khan nửa ngày chỉ ra được chút nước chua.
Hôm qua còn có thể là do mệt nhưng đã qua một đêm rồi sao vẫn thế này, chẳng lẽ bị viêm dạ dày ruột?
Du An Đồng rót cốc nước súc miệng, quyết định đến bệnh viện khám xem sao.
Buổi chiều bệnh viện ít người đăng ký khám, Du An Đồng nói với bác sĩ: “Từ tối hôm qua, lúc ăn cơm thỉnh thoảng có triệu chứng nôn khan nhưng một lát là hết.”
Bác sĩ cầm ống nghe kiểm tra một lúc lại hỏi vài câu sau đó kê đơn cho cậu đi xét nghiệm m.á.u, nội soi dạ dày.
Xét nghiệm m.á.u bình thường, nội soi dạ dày cũng không phát hiện ra vấn đề gì.
Bác sĩ nói: “Chắc không sao đâu, có thể do gần đây cậu ăn đồ quá nhiều dầu mỡ hoặc không tươi mới dẫn đến như vậy, tôi kê cho cậu ít t.h.u.ố.c tiêu hóa nhé.”
Du An Đồng trước khi đến bệnh viện vốn không coi là chuyện to tát, tưởng là viêm dạ dày ruột gì đó thôi nhưng bây giờ không kiểm tra ra bệnh gì cậu lại thấy bất an trong lòng.
Vừa bước ra khỏi bệnh viện, Du An Đồng chợt nhớ ra một chuyện như sét đ.á.n.h ngang tai khiến mặt cậu trắng bệch.
Hôm qua là ngày ông Công ông Táo, cậu nhớ ra trong chương cuối cùng được cập nhật của nguyên tác “Hào Môn Sủng Phu” mà cậu xuyên vào có nhắc đến mốc thời gian này.
Ngày ông Công ông Táo, thụ chính bị Du Khánh Niên gọi về ăn cơm, ngoài mặt nói là người một nhà tụ họp, thực chất là do dự án đầu tư của Du Khánh Niên bị thua lỗ, muốn thụ chính lấy tiền từ nhà họ Hình đưa cho gã.
Thụ chính và bác cả Du tranh cãi nửa ngày, cuối cùng vẫn đồng ý giúp gã đi vay tiền Hình Lệ Hiên.
Du An Đồng nhớ lại cốt truyện nhưng diễn biến hiện tại là cậu đã sớm trở mặt với Du Khánh Niên rồi.
Hai hôm trước Du Khánh Niên đúng là có gọi điện bảo cậu về ăn tết ông Công ông Táo, lúc đó tuy cậu không nhớ ra đoạn này trong nguyên tác nhưng trực giác mách bảo Du Khánh Niên là chồn chúc tết gà, chẳng có ý tốt đẹp gì.
Nên lúc đó cậu từ chối luôn, bảo là đi trượt tuyết ở nơi khác cùng gia đình họ Hình rồi, không biết bao giờ về, sau này lễ tết cũng không cần qua lại làm gì, dù sao quan hệ thế nào mọi người đều tự hiểu rõ.
Du Khánh Niên không nói gì thêm nữa.
Bây giờ nghĩ lại, lúc đó rất có khả năng gã cũng muốn nhờ cậu đòi tiền nhưng thái độ quyết tuyệt của cậu khiến gã nhận ra không có khả năng nên không lãng phí thời gian nữa.
Điều khiến Du An Đồng kinh hãi là chính đoạn miêu tả vay tiền trong nguyên tác đã làm gia tăng sự bất mãn của độc giả đối với thụ chính, rất nhiều người bình luận thụ quá thánh mẫu, Du Khánh Niên đối xử với cậu ta như thế mà cậu ta vẫn niệm tình người một nhà mà đáp ứng mọi yêu cầu, không đọc nổi nữa, đổi thụ đi.
Sau đó tác giả ngừng cập nhật, trong lời tác giả nói chương sau sẽ cho thụ chính nhận cơm hộp (c.h.ế.t).
Nửa năm nay Du An Đồng sống quá thoải mái phóng khoáng đã sớm quẳng nguyên tác ra sau đầu.
Nay nhớ lại, một luồng khí lạnh ập đến khiến Du An Đồng rùng mình ớn lạnh.
Vậy nên việc cậu vô cớ buồn nôn nôn mửa thực ra là điềm báo trước khi c.h.ế.t sao? Cậu vẫn không thoát khỏi sự kiểm soát của nguyên tác sẽ giống như tác giả nói phải nhận cơm hộp ư.
Sau khi xuyên sách thực ra hướng đi của rất nhiều sự việc đã hoàn toàn không giống nguyên tác nữa rồi, ví dụ như có Tiên Nhân Yến mà trong nguyên tác không có, ví dụ như Hà Bân bị nhà trường khuyên thôi học, Thẩm Vân Thanh lại càng không tiếp xúc gì với Hình Lệ Hiên nữa, tính ra thì chẳng thể gọi là nam phụ cũng không thể nào lật ngược tình thế lên làm chính thất.
Tất cả mọi thứ đều đang thay đổi, đến mức cậu may mắn cho rằng cuộc đời mình sẽ không kết thúc như vậy.
Bây giờ xem ra, số phận của nhân vật chính có thể thay đổi nhưng tuổi thọ dường như vẫn chịu sự kiểm soát của nguyên tác.
Cũng được thôi, sống sảng khoái nửa năm, đáng giá rồi.
Du An Đồng không về nhà họ Hình mà về nhà mình tìm em gái Du An Nam.
Du An Nam nghỉ đông rồi vẫn muốn đi học thêm, Du An Đồng sợ mùa đông ra ngoài lạnh nên thuê gia sư một kèm một đến tận nhà dạy, dù sao bây giờ bọn họ cũng không còn là cặp chị em đáng thương như trước nữa.
