[đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn - Chương 614

Cập nhật lúc: 24/04/2026 01:06

Đó chính là sức mạnh của Chủ Tể.

Theo sự nhấp nháy của luồng sáng trắng, cơ thể Kẻ Duy Trì Trật Tự lại một lần nữa cử động.

Cơ thể nát bấy của hắn cầm lấy v.ũ k.h.í, loạng choạng đứng dậy, chuẩn bị tấn công Tiêu Lam lần nữa.

Tiêu Lam liền đưa tay ra, chộp lấy luồng sáng trắng kia.

Đồng thời anh kích hoạt kỹ năng, năng lực chính là —— Phân Giải.

Sau khi trải qua quá trình thức tỉnh, Tiêu Lam không chỉ sở hữu sức mạnh lớn hơn mà khả năng kiểm soát sức mạnh cũng trở nên chính xác hơn nhiều.

Lúc này, anh chăm chú cảm nhận hình thái năng lượng của luồng sáng trắng trong tay.

Tìm kiếm xem điểm yếu của nó nằm ở đâu, suy tính xem phải làm thế nào mới có thể phân giải nó.

Hóa ra cái kẻ trông có vẻ không thể đ.á.n.h bại kia là như vậy, dù hắn là một tồn tại ở chiều không gian cao hơn, chỉ cần tìm thấy cách thức kết hợp năng lượng của hắn thì hắn cũng chẳng phải là không thể chiến thắng.

Phía sau, những bước chân nặng nề đang từng chút một tiến lại gần.

Tiêu Lam không quay đầu lại, hung hực siết c.h.ặ.t lòng bàn tay.

Luồng sáng trắng trong tay phát ra ánh sáng ch.ói mắt, dường như muốn thoát ra nhưng vô vọng, nó ngày càng mờ nhạt và cuối cùng biến mất không dấu vết.

Cùng với sự biến mất của luồng sáng trắng, cơ thể Kẻ Duy Trì Trật Tự cũng đổ rầm xuống lần nữa.

Mất đi sức mạnh chống đỡ, bộ giáp trắng vốn đã nát bấy rơi xuống đất vỡ vụn, hòa làm một với cát bụi và gạch đá vụn trên mặt đất.

Trông chẳng khác nào một đống rác rưởi không ai thèm ngó ngàng.

Tiêu Lam quay người, trở lại bên cạnh Hoa Giáp.

Anh nhặt chiếc áo gió xám trên đất lên, phủ lên t.h.i t.h.ể không vẹn toàn của gã.

Tiêu Lam khẽ nói với gã: "Chúng tôi sẽ ghi nhớ, và sẽ kế thừa ý chí của các anh để tiếp tục tiến bước."

"Bởi vì, tất cả các anh đều là những anh hùng."

Cốt Lõi

Tiêu Lam chào tạm biệt ông Hoa Giáp, tiếp tục bước đi trên con đường mòn màu đen do Lạc khai mở.

Lần này, con đường phía trước dường như dài đằng đẵng một cách lạ thường.

Anh bước đi đã lâu, nhưng khung cảnh xung quanh chẳng hề có chút đổi thay.

Tất cả những gì tầm mắt có thể với tới chỉ là một vùng hỗn độn, mờ mịt.

Xung quanh dường như luôn có âm thanh nào đó vảng vất, nhưng khi anh lắng tai nghe kỹ thì lại chẳng có gì cả.

Tiêu Lam vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, từng bước một tiến lên, không hề tỏ ra sốt ruột hay hoảng hốt.

Sự dẫn lối của Lạc chắc chắn phải có ẩn ý sâu xa.

Cuối cùng, cảnh vật xung quanh lại một lần nữa thay đổi.

Bốn phía giờ đây là những vách đá cứng rắn, xen kẽ với những dòng dung nham nóng chảy cuồn cuộn.

Nhiệt độ khủng khiếp của dung nham khiến không khí trở nên khô khốc và bỏng rát.

Làn sóng nhiệt mạnh đến mức làm cả không gian như méo mó, lượn sóng.

Tiêu Lam liếc nhìn hướng mình vừa đi tới, chỉ thấy một bức tường đá lạnh lùng, chẳng hề có một lối thoát nào.

Cảm giác cứ như thể anh xuất hiện ở nơi này từ hư không.

Những đợt nóng cuồn cuộn trào tới từ phía trước, báo hiệu một sự tồn tại còn nóng rực hơn đang chờ đợi.

Anh chợt cảm thấy cảnh tượng này quen thuộc đến kỳ lạ.

Tiêu Lam thầm đoán trong lòng, rồi bước thẳng về phía trước.

Đi chưa được mấy bước, anh đã nghe thấy tiếng động chiến đấu.

Âm thanh ấy vô cùng dữ dội, cứ như thể có quái thú thượng cổ đang giao tranh.

Xuyên qua lối đi hẹp giữa các vách đá, một hồ dung nham quen thuộc mà Tiêu Lam từng thấy trong ảo cảnh trước đây hiện ra trước mắt anh.

Dung nham nóng bỏng sủi bọt, cuộn trào như nước sôi, toát ra hơi nóng kinh người.

Một con quái vật dung nham khổng lồ đang gầm gừ trong đó.

Âm thanh của nó thật khó tả, không giống bất kỳ tiếng động nào anh từng nghe.

Nó mang hình dáng một con mãng xà chín đầu, nhưng toàn thân lại được cấu tạo từ dung nham.

Chín chiếc đầu tuy khác biệt nhưng đều mang vẻ hung tàn, đáng sợ như nhau.

Một chiếc đầu gào lên giận dữ, chiếc đầu khác thì hung hăng tấn công về một hướng nào đó.

Tiêu Lam nhìn kỹ lại, thấy có một người đang đứng quay lưng lại với anh.

Mặc dù không thể thấy mặt người đó, nhưng qua vóc dáng, chiếc áo khoác gió màu xám và vị trí hiện tại, anh đã nhận ra rất rõ người đó là ai –

Tiêu Thành Nham.

Tiêu Thành Nham trông chật vật hơn nhiều so với hình ảnh anh thấy trong ảo cảnh trước đây.

Chiếc áo khoác gió của Tiêu Thành Nham đã lấm lem những vết cháy xém.

Không chỉ áo khoác, ngay cả cánh tay trần lộ ra cũng chi chít những vết bỏng lớn.

Có vẻ như chân của anh ấy cũng bị thương, khiến mỗi bước di chuyển đều chậm chạp đi vài phần.

Cự xà dung nham lại gầm lên, há chiếc miệng đủ lớn để nuốt chửng cả một tòa nhà, nhắm thẳng vào Tiêu Thành Nham mà táp tới.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.