Dẫn Quang - 9 (hết)

Cập nhật lúc: 08/09/2026 16:08

18

Trận chiến cuối cùng, Hoàng thượng đích thân xuất chinh, nhưng lại trói tỷ tỷ lên trên tường thành.

Từ xa, ta nhìn thấy một bóng người đung đưa trong gió, tựa như một chiếc lá khô treo trên cành cây khi mùa thu sắp tàn, sắp rơi mà chưa rơi, chao đảo như sắp ngã.

Ninh Uẩn tức giận đến mức c.h.ử.i ầm lên.

“Lục Tễ Lâu! Đó là kết tóc thê t.ử của ngươi!”

Lục Yến Tuy siết c.h.ặ.t dây cương, các khớp ngón tay trắng bệch, ánh mắt ghim c.h.ặ.t lên tường thành, rồi chậm rãi chuyển sang nhìn ta.

Đáy mắt hắn phủ một tầng đỏ, hàm răng nghiến c.h.ặ.t.

Tiến lên, tỷ tỷ sẽ c.h.ế.t.

Lui lại, Tiêu Ngung sẽ uổng mạng.

Sống và c.h.ế.t, từ trước đến nay luôn là câu hỏi khó lựa chọn nhất.

Lục Tễ Lâu đứng trên đầu thành, cười lớn ha hả.

“Dựa vào đâu mà Phụ hoàng lại muốn truyền ngôi cho đại ca ta? Ta có điểm nào kém huynh ấy? Ta đã phải cúi mình nhún nhường, giả vờ nhỏ bé bao nhiêu năm, mới khiến đại ca ta buông bỏ lòng đề phòng với ta.”

“Tính huynh ấy quá ôn hòa, đã làm Hoàng đế thì phải thống nhất thiên hạ, như thế mới gọi là minh quân!”

Lục Yến Tuy trầm giọng cắt ngang lời hắn:

“Thống nhất thiên hạ, cuối cùng người chịu thương tổn vẫn là bách tính.”

Nghe vậy, Lục Tễ Lâu chẳng những không tức giận mà còn bật cười.

“Thì đã sao? Bá nghiệp nghìn thu xưa nay đều được xây nên từ xương trắng. Trong sử sách, dưới mỗi trang ghi về một thời thịnh thế, chẳng phải đều chôn vùi mấy vạn mạng người hay sao?”

“Lục Yến Tuy, ta nghe nói em vợ của ta cũng ở trong doanh trại của ngươi. Ngươi yêu nàng sao? Nếu ngươi thật lòng yêu nàng, liệu có nỡ làm tổn thương người thân duy nhất còn lại trên đời của nàng không?”

Sắc mặt Ninh Uẩn lập tức trắng bệch, cây cung trong tay bị nàng kéo căng đến cực hạn, hận không thể b.ắ.n một mũi tên xuyên thủng cổ họng kẻ trên đầu thành.

Lục Yến Tuy chậm rãi giơ tay lên.

Ngay khoảnh khắc ấy, tỷ tỷ bỗng ngẩng đầu.

Cách cả thành đầy khói lửa cùng những lá cờ phần phật trong gió, tỷ ấy từ xa nhìn về phía này.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, ta rõ ràng nhìn thấy khóe môi tỷ ấy khẽ cong lên.

Sau đó, hướng về phía ta, tỷ ấy dùng hết sức lực toàn thân hét lên một tiếng:

“Dẫn Quang—— Tỷ tỷ đi trước đây, muội phải sống thật tốt, đừng quay đầu!”

Lời còn chưa dứt, cả người tỷ ấy đã rơi xuống khỏi tường thành.

Lục Tễ Lâu kinh ngạc lao đến bên lỗ châu mai.

Không biết từ lúc nào, tỷ tỷ đã dùng một con d.a.o găm cắt đứt dây trói.

Đáy mắt ta đỏ ngầu như muốn bốc cháy, ta là người đầu tiên thúc ngựa lao ra.

Trận chiến kéo dài ba ngày ba đêm.

Tàn quân của Lục Tễ Lâu bị tiêu diệt sạch sẽ, ta c.h.é.m đầu hắn xuống.

Rời kinh chẳng qua mới năm năm, vậy mà trong năm năm này, những người ta yêu và những người yêu ta, từng người từng người một, đều lần lượt bị đưa rời khỏi thế gian.

Lục Yến Tuy muốn phong ta làm Hoàng hậu.

Khi thánh chỉ phong hậu được đưa đến trước mặt ta, ta mơ mơ màng màng lại nhớ đến lời của vị đạo nhân điên điên khùng khùng năm xưa.

Trong thoáng chốc, ta bừng tỉnh.

Hóa ra người mà ông ta nói đến vừa là tỷ tỷ, cũng là ta.

Hai tỷ muội chúng ta, đều không thể thoát khỏi câu lời sấm ấy.

Ta từ chối đạo thánh chỉ ấy.

Lục Yến Tuy muốn phong ta, một nửa là để bù đắp, một nửa là thật lòng.

Nhưng ta đã nếm trải thứ tình yêu vừa tiếc nuối nhất, vừa mãnh liệt nhất trên thế gian này, đời này về sau cũng không còn gì phải nuối tiếc.

Nếu ở lại trong cung, những ngày tháng sau này đại khái sẽ là ngày qua ngày nhìn các phi tần đến thỉnh an, nhìn những gương mặt trẻ tuổi đến rồi lại đi.

Ngày tháng sẽ trở nên vô vị, tình nghĩa cũng sẽ dần dần hao mòn.

Huống hồ, hôm ấy dưới thành, trong khoảnh khắc hắn giơ tay, rốt cuộc là tiến hay lui, chẳng ai có thể nói rõ.

Ta không dám đem quãng đời còn lại ra đ.á.n.h cược với lòng dạ đế vương.

Có lẽ Lục Yến Tuy năm xưa đối với ta quả thật là chân tình.

Nhưng một khi con người đã ở trên cao, ngày dài tháng rộng, bên cạnh đều là những lời nịnh nọt cùng mưu tính, phần chân tình ấy còn lại được bao nhiêu, lại có ai dám nói?

Ta muốn rời đi.

Lục Yến Tuy im lặng hồi lâu, cuối cùng phong ta làm nữ Hầu gia.

Một ân điển chưa từng có trong tiền triều lẫn hậu thế.

Ta nói với hắn, đất phong ta muốn chính là khu rừng đào nơi chôn cất Tiêu Ngung.

Ninh Uẩn đến tìm ta.

“Nàng không cần phải đi. Ta và hắn vẫn chưa thành thân, huống hồ——”

“Thư hòa ly năm đó giữa hai người, vẫn chưa được quan phủ chứng nhận. Dẫn Quang, thật ra nàng vẫn là thê t.ử của hắn.”

Ta sững người.

Vậy mà ta đã quên sạch chuyện quan trọng này.

“Ninh cô nương, nàng đã cùng hắn vào sinh ra t.ử, vào lúc này lại bảo ta làm Hoàng hậu của hắn, chẳng phải là xem thường tình nghĩa ta dành cho Tiêu Ngung sao?”

Nàng khẽ cười, sau đó cũng nhẹ nhõm hẳn.

“Vậy nàng còn trở về không?”

“Không trở về nữa, ta muốn đi sống những ngày tháng tốt đẹp!”

Ngày ta ra khỏi thành, người đến tiễn ta là Tần Huyền Cẩn, con trai của Thái phó.

Năm xưa, chính hắn là người mở cổng thành nghênh đón Lục Yến Tuy vào kinh.

Hắn mang theo hai rương đầy ắp đồ đạc.

Ta vén nắp rương lên nhìn, bên trong toàn là châu trâm, vòng ngọc và những món trang sức.

Bên trong còn có mấy cành hoa trà mi đã được ép khô, tuy đã mất đi màu sắc,

nhưng vẫn được cẩn thận gói trong khăn tay.

Ta nhìn mà thấy quen mắt.

Tim ta chợt đập mạnh, hồi lâu không nói nên lời.

Hắn nói:

“Sau mỗi lần sinh thần của nàng kể từ khi nàng rời đi, Nguyệt Doanh đều chuẩn bị cho nàng một phần quà sinh thần. Cuối cùng nàng ấy giao lại cho ta, bảo ta chờ, đợi đến một ngày nàng đ.á.n.h vào kinh thành, rồi giao tất cả cho nàng.”

Cổ họng ta khô khốc, khó mà tin nổi.

“Là ngươi......”

“Con d.a.o găm đó, là ngươi đưa cho tỷ ấy sao?”

Tần Huyền Cẩn cụp mắt, khẽ gật đầu.

“Tỷ ấy cầu xin ta. Tỷ ấy nói, đừng để bản thân trở thành gánh nặng của nàng.”

Ta bừng tỉnh.

Lại là một lần bỏ lỡ.

20

Đợi đến khi ta trở lại rừng đào, đã là lúc cuối xuân.

Hoa đào rơi rào rào, tựa như một trận tuyết muộn, phủ kín trời đất.

Trong bóng gió, thấp thoáng đứng đó vài bóng người.

Phụ thân và mẫu thân sánh vai bên nhau, tỷ tỷ tựa vào cành cây mỉm cười, Tiêu Ngung đứng giữa bọn họ, nét mày ánh mắt vẫn thấp thoáng dáng vẻ năm xưa.

Gió thổi qua, những bóng hình tan biến.

Trên cành cây chỉ còn lại ánh trời trống trải.

Trong lòng ta bỗng dâng lên một nỗi u sầu không sao nói rõ.

Sau này dù trên cây có kết đầy những quả đào ngọt, ta cũng không nỡ nếm thử nữa.

Nhỡ đâu c.ắ.n đau hắn thì sao.

(Hết)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Dẫn Quang - Chương 9: 9 (hết) | MonkeyD