Đan Thư Thiết Khoán Đổi Lấy Quãng Đời Còn Lại - Chương 14
Cập nhật lúc: 28/08/2026 18:02
Đêm trước đại hôn, Bùi Viễn Châu tới tìm ta.
Hắn xoa tay, đi qua đi lại trước mặt ta hơn mười vòng, gần như giẫm thành một rãnh trên mặt đất.
Ta ngồi trước bàn trang điểm, nhìn bộ dạng ấy mà buồn cười.
“Có gì thì nói.”
Hắn nghiến răng, cuối cùng lấy hết can đảm mở miệng:
“A Đường, có một chuyện ta luôn muốn nói với nàng, lại sợ nàng giận...”
Ta nhìn gương mặt đỏ bừng của hắn, trong lòng đã mơ hồ có suy đoán.
“Ngươi nói đi.”
Bùi Viễn Châu hít sâu một hơi, vẻ mặt như sắp ra pháp trường.
“Năm năm trước... đêm nàng thành thân... bà bà của nàng hạ t.h.u.ố.c, đưa nàng vào phòng Lục Cẩm Thần...”
Đầu ngón tay ta khẽ run.
“Nhưng Lục Cẩm Thần hôn mê bất tỉnh, nàng bị d.ư.ợ.c tính hành hạ rất khó chịu...”
“Hôm đó ta... vừa hay lén trở về kinh thành, muốn âm thầm nhìn nàng một lần...”
Giọng hắn càng lúc càng nhỏ, mặt đỏ đến mức gần như nhỏ m.á.u.
“Ta nghe thấy động tĩnh trong phòng nàng nên trèo tường vào... Nhìn thấy bộ dạng của nàng, ta... ta vốn không định nhân lúc người ta nguy khó, là nàng nhất quyết kéo ta...”
Nói đến đây hắn lập tức im bặt rồi đổi lời:
“Được rồi, là ta nhân lúc người ta nguy khó. Ta chỉ không muốn Lục Cẩm Thần chạm vào nàng, hắn không xứng! Cho dù hắn nằm trên giường làm một người sống dở c.h.ế.t dở cũng không xứng!”
Mặt ta nóng bừng.
Nhưng tảng đá trong lòng lại như cuối cùng đã rơi xuống.
Ký ức đêm hôm ấy vừa mơ hồ vừa hỗn loạn.
Ta chỉ nhớ có người ôm mình.
Nhiệt độ cơ thể rất nóng.
Lòng bàn tay có lớp chai dày.
Đó là loại chai chỉ người cầm đao quanh năm mới có.
“Vậy Duật Nhi và Nhu Nhu...”
Bùi Viễn Châu quỳ phịch trước mặt ta.
“Là con ta! Nhất định là con ta! Sau đêm ấy ta liền rời đi. Về sau nghe tin nàng mang thai, ta tính ngày rồi, chính là đêm ấy...”
“Năm năm qua ở biên quan, mỗi đêm ta đều không ngủ được. Chỉ cần nghĩ tới nàng m.a.n.g t.h.a.i con của ta nhưng con lại phải mang họ Lục, ta chỉ hận không thể lập tức g.i.ế.c về kinh...”
Hắn đáng thương nhìn ta.
Đường đường Vũ Tuyên Hầu quỳ dưới đất giống như một con ch.ó lớn phạm lỗi.
“Nàng muốn đ.á.n.h muốn mắng thế nào cũng được, chỉ xin nàng đừng bỏ ta.”
Ta bất lực thở dài.
“Nếu ngươi đã biết từ sớm, tại sao không nói?”
Hắn cúi đầu, giọng buồn bực.
“Ta sợ nàng hận ta. Nàng bị ép gả cho Lục Cẩm Thần đã đủ ấm ức rồi, ta lại... Ta sợ nàng cảm thấy nam nhân trên đời đều đang bắt nạt nàng.”
“Hơn nữa nàng ở Lục gia sống... mỗi lần nghĩ nàng một mình dẫn con ở nơi đó...”
Giọng hắn dần khàn đi.
“Năm năm qua ở biên quan, ngày nào ta cũng nhớ nàng, nhớ con. Có mấy lần suýt không nhịn được muốn chạy về cướp nàng đi, nhưng ta sợ liên lụy tới nàng và con... Cho đến nửa tháng trước thánh thượng phong ta làm Hầu, ta mới có đủ chỗ dựa tới đón nàng.”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, mắt đỏ hoe.
“A Đường, xin lỗi. Đã để nàng chờ năm năm.”
Ta nhìn hắn quỳ dưới đất, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Suốt năm năm, ta vẫn tưởng chỉ có mình cô độc chống đỡ.
Hóa ra ở một nơi khác, Bùi Viễn Châu cũng đang dùng một cách khác để đồng hành cùng ta.
Hắn liều mạng đ.á.n.h trận.
Liều mạng lập công.
Chẳng qua chỉ vì mong một ngày có thể đường đường chính chính đứng trước mặt ta.
“Đứng lên.”
Ta đưa tay kéo hắn.
Hắn không dám động.
“Nàng tha thứ cho ta rồi sao?”
“Ta nói lại lần nữa, đứng lên.”
Hắn cẩn thận đứng dậy, vẫn mang vẻ như bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng chịu mắng.
Ta giơ tay lên.
Hắn theo bản năng nhắm mắt.
Tay ta rơi lên mặt hắn, nhẹ nhàng véo một cái.
“Đồ ngốc.”
Bùi Viễn Châu mở mắt, ngẩn ra một lát rồi lập tức ôm ta vào lòng, lực mạnh như muốn nghiền nát ta.
“A Đường... A Đường...”
Hắn lại bắt đầu hết lần này đến lần khác gọi tên ta, cổ họng như nghẹn lại.
“Duật Nhi là con ta... Nhu Nhu cũng là con ta... Ta có gia đình rồi...”
Ta cười, vỗ nhẹ lưng hắn.
“Ừ, là con của chúng ta.”
Hắn càng ôm c.h.ặ.t hơn, nghẹn ngào nói:
“Xin lỗi... Xin lỗi A Đường... Năm năm qua nàng một mình nuôi con chịu nhiều khổ như vậy, đều tại ta...”
“Không phải lỗi của ngươi.”
Ta nói:
“Là số mệnh.”
“Nhưng sau này sẽ không thế nữa.”
Bùi Viễn Châu buông ta ra, nâng gương mặt ta, vành mắt đỏ hoe nhưng nụ cười lại rực rỡ.
“Từ nay ta sẽ bảo vệ ba mẹ con nàng. Không ai được phép bắt nạt các nàng dù chỉ một chút.”
Ta nhìn nụ cười của hắn.
Lần đầu tiên trong năm năm cảm thấy, được sống thật tốt.
Những âm sai dương lệch cuối cùng vẫn đúc nên hạnh phúc trước mắt.
Quá trình tuy gian nan, nhưng kết cục viên mãn.
Ngày đại hôn, Bùi Viễn Châu một tay nắm Duật Nhi, một tay bế Nhu Nhu đứng trước cửa đón ta.
Một trăm tám mươi tám gánh sính lễ bày kín cả phố dài, chiêng trống vang trời, pháo nổ rộn rã.
Duật Nhi ngẩng đầu nhìn Bùi Viễn Châu.
Do dự rất lâu, cuối cùng nhỏ giọng hỏi:
“Con... con có thể gọi người là phụ thân không?”
Mũi Bùi Viễn Châu cay xè.
Hắn ngồi xổm xuống, ôm con trai vào lòng.
“Đương nhiên có thể. Con vốn nên gọi ta là phụ thân.”
Nhu Nhu không chịu thua, dang hai tay kêu lớn:
“Nhu Nhu cũng muốn! Nhu Nhu cũng muốn phụ thân bế!”
Bùi Viễn Châu mỗi tay ôm một đứa, quay sang cười toe với ta, đáy mắt đầy ánh sáng.
“Nương t.ử, về nhà thôi.”
Ta đỏ mặt bước lên kiệu hoa.
Khoảnh khắc rèm buông xuống, ta nhìn thấy ánh mặt trời cuối phố phủ lên người Bùi Viễn Châu, vàng rực rỡ.
Giống như món quà tốt đẹp nhất mà ông trời ban cho ta.
HẾT
