Dâng Cả Trời Hoa Rơi - 1
Cập nhật lúc: 04/08/2026 05:03
Thuở Lý Yến phụng mệnh đến Giang Nam, chàng gặp nạn giữa đường, may được một tú nương cứu thoát.
Chàng không làm như những câu chuyện quen thuộc trong thoại bản, vì mang ơn cứu mạng mà đón nàng ấy về làm thê t.ử.
Chàng lại dốc biết bao công sức, chỉ mong tìm được cho ân nhân một mối lương duyên môn đăng hộ đối.
Phép tắc của thế gia trong kinh thành, quan hệ quanh co giữa các phủ, chàng đều kiên nhẫn chỉ bảo cho nàng ấy từng điều, chu toàn đến mức chẳng bỏ sót một chi tiết nhỏ.
Từ cầm, kỳ đến điểm trà, họa họa, ngày nào chàng cũng tự mình kề bên truyền dạy.
Ngay cả chiếc váy Lưu Tiên mà chàng đã hứa sẽ dành tặng ta trong ngày sinh thần, chỉ qua một đêm cũng xuất hiện trên người vị tú nương ấy.
Trong buổi yến thưởng hoa, các công t.ử và tiểu thư muốn gửi gắm lòng mình mà không tiện nói thẳng, thường sẽ bẻ một nhành hoa trao cho người trong ý.
Chỉ riêng trước mặt nàng tú nương kia vẫn trống vắng, không một ai bước tới.
Sợ nàng ấy mất mặt giữa chốn đông người, thanh mai trúc mã của ta liền đem nhành hoa vốn dành cho ta cài lên mái tóc nàng.
Hoa đào ánh lên sắc thắm, gương mặt người cũng e lệ ửng hồng.
Sau đó, chàng chỉ nhẹ giọng phân trần:
“Đó chẳng qua là cách ứng biến trong lúc nhất thời, ta không thể đứng nhìn ân nhân cứu mạng chịu cảnh bẽ bàng trước mọi người.”
Thế nhưng dường như chàng chưa từng nghĩ tới, khoảnh khắc chàng giữ lại thể diện cho nàng ấy, cũng chính là lúc ta bị đẩy vào tình cảnh chẳng còn nơi dung thân.
Trên đường hồi phủ, tiếng bánh xe lăn đều giữa khoảng không yên tĩnh.
Ta nhìn màn xe lay động trước gió, bình thản nói với chàng:
“Giữa ta và chàng vốn chỉ có một lời hứa miệng khi còn thơ bé.”
“Hay là, dừng lại ở đây đi.”
Nghe vậy, Lý Yến bật cười khẽ, giọng cười mang theo chút khàn khàn.
“Nàng lại giận lẫy rồi.”
“Chuyện vừa rồi ta đã giải thích rõ ràng, ta chỉ không muốn Tâm Nguyệt phải một mình chịu nhục giữa bao ánh mắt mà thôi.”
“Cũng may ta đã bảo người đưa nàng ấy đến thành Nam thưởng sen, nếu để nàng ấy nghe thấy những lời này, e rằng lại tự trách bản thân làm nàng không vui, rồi âm thầm rơi lệ.”
“Nếu nàng vẫn còn để bụng, ngày mai ta sẽ hái cho nàng mười nhành, một trăm nhành hoa, đến khi nàng hài lòng mới thôi, được chứ?”
Ta không đáp lời.
Lý Yến đưa tay day giữa mi tâm, sau cùng hạ giọng, tựa như đang nhẫn nại dỗ dành một đứa trẻ.
“Nàng hiểu ta mà, mọi việc ta làm đều chỉ để hoàn trả ân nghĩa.”
Ân nghĩa.
Vẫn là hai chữ ấy.
Chúng mắc nghẹn nơi cổ họng như một nắm bông thấm nước, mềm mại mà nặng nề, khiến cả l.ồ.ng n.g.ự.c ta cũng dần trở nên bí bách.
Ba tháng trước, Lý Yến nhận lệnh đến Giang Nam làm việc.
Khi trở lại kinh thành, bên cạnh chàng có thêm một nữ t.ử miền sông nước, dung mạo dịu dàng, tên gọi Giang Tâm Nguyệt.
Theo lời chàng kể, khi ấy chàng vô tình bị thương rồi rơi xuống nước, chính Giang Tâm Nguyệt đã cứu chàng lên bờ, sau đó tận tâm chăm nom suốt nửa tháng.
Giọng nói của nàng ta luôn nhẹ như mưa bụi đầu xuân.
Tâm tính lại quá đỗi mẫn cảm, thường chưa nói được mấy lời, khóe mắt đã nhuốm đỏ, sau đó vội vàng nhận lỗi như sợ làm phiền người khác.
Tiểu thư nhà Tống thị lang vốn là khuê trung mật hữu của ta.
Biết chuyện, nàng ấy ghé sát bên tai ta, kín đáo nhắc nhở:
“Ngươi không thể hoàn toàn không đề phòng.”
“Trong thoại bản thường chẳng kể như thế sao? Có người ra trận trở về thì dẫn theo một cô nhi yếu đuối, có người đến Giang Nam lại mang về một ca cơ tuyệt sắc, cuối cùng đều nhất quyết muốn cưới người ta vào cửa.”
Khi ấy, lòng ta không phải hoàn toàn không lo lắng.
Thế nhưng lúc biết được suy nghĩ ấy, Lý Yến lại cười đến mức nghiêng ngả.
“Nàng đọc thoại bản nhiều đến mức hồ đồ rồi sao? Chẳng lẽ cứ có cô nương cứu mạng ta, ta đều phải cưới về mới được?”
Sau khi cười đủ, chàng mới nghiêm sắc mặt, chậm rãi kể rõ đầu đuôi.
“Phụ thân Giang cô nương mê c.ờ b.ạ.c, bị người khác thiết kế đưa vào bẫy, cuối cùng đem chính nữ nhi của mình thế cho món nợ.”
“Trong tay chủ nợ còn giữ hôn thư do phụ thân nàng ấy tự tay ký, có lệnh phụ mẫu, lại có giấy trắng mực đen làm bằng, muốn giải quyết không hề dễ dàng.”
Mẫu thân quá cố của Giang Tâm Nguyệt từng làm tú nương trong cung trước khi rời kinh đến Giang Nam.
Bởi vậy, Lý Yến liền viện ra một lý do, nói rằng năm xưa bà từng định sẵn cho nữ nhi một mối hôn sự ở kinh thành.
Lời nói dối ấy không thể xem là kín kẽ.
Nhưng nhờ Lý Yến vừa mềm mỏng vừa cứng rắn, lại một mực khẳng định như thật, cuối cùng chàng vẫn đưa được Giang Tâm Nguyệt rời khỏi Giang Nam.
“Đưa nàng ấy về bên cạnh, trước mắt có thể tránh khỏi sự ép buộc của đám người kia.”
“Nếu sau này tìm được một mối hôn nhân tốt, chẳng những cứu nàng ấy ra khỏi hố lửa, ta cũng xem như đã đền đáp phần nào ân cứu mạng.”
Ba tháng sau, trong kinh thành vừa hay có một buổi tiệc thưởng hoa.
Hôm ấy, những công t.ử thế gia cùng các thư sinh trẻ tuổi có tài đều sẽ đến dự.
Lý Yến muốn Giang Tâm Nguyệt nhân dịp đó khiến mọi người phải nhìn bằng con mắt khác, rồi chọn được một lang quân xứng đáng.
Vì mục đích ấy, chàng đã chuẩn bị từ rất sớm.
Những phép tắc phức tạp của kinh thành, tính tình của các phu nhân trong từng phủ, thậm chí quan hệ thân sơ giữa các gia tộc, chàng đều tận tình giải thích cho nàng ta.
Cầm, kỳ, trà, họa, không một môn nào bị bỏ qua.
Mỗi ngày chàng đều dành thời gian đích thân chỉ điểm, chưa từng tỏ ra thiếu kiên nhẫn.
Nam nữ chưa định thân lại gần gũi như vậy, vốn khó tránh khỏi lời ong tiếng ve.
