Đăng Hạ Hữu Gia - Chương 8
Cập nhật lúc: 21/08/2026 09:03
Đến năm mười chín tuổi ta mới hiểu.
Tám bát thức ăn cũng có thể chỉ bày cho một người nhìn, nhưng lại không cho người ấy được ăn.
Bây giờ trên bàn thứ gì cũng có.
Chỉ thiếu Tuế Nương năm ấy từng thật lòng muốn ăn chúng.
Thôi Khác đẩy bát chè ngọt về phía ta:
“Trước kia nàng thích đồ ngọt nhất.”
Ta lại nhớ tới đêm hôm ấy:
“Bát canh an thần kia cũng ngọt.”
Tay hắn khựng lại.
Ta cũng không động vào tám chiếc bát kia thêm lần nào nữa.
Ngoài cửa bắt đầu đổ mưa.
Chu Đình đứng dưới mái hiên, trước n.g.ự.c phồng lên một cục.
“Chàng vẫn ôm trong người à?”
Ta vén áo ngoài của hắn, nhìn thấy hai chiếc bánh được bọc bằng giấy dầu.
“Trời mưa, sợ ướt.”
Hắn kéo áo khép c.h.ặ.t hơn một chút.
“Không sợ bị ép nát sao?”
Hắn cúi đầu nhìn.
Đã nát rồi.
Chu Đình im lặng một lúc, đưa nửa chiếc lớn hơn cho ta.
Ta c.ắ.n một miếng.
Bánh vẫn còn ấm.
09
Ngày chúng ta trở về Thanh Khê, mái nhà quả nhiên bị dột.
Tiểu Mãn bày năm cái chậu trong chính phòng, cái lớn nhất vốn là chậu dùng để rửa chân.
Nó chân trần ngồi trên giường, vừa thấy chúng ta vào cửa liền mách:
“Cữu cữu nói sai rồi! Sách không ướt, đệm của con mới bị ướt.”
Chu Đình đặt hành lý xuống, đi dịch chậu:
“Tối nay ngủ ở chính phòng.”
“Vậy cữu mẫu ngủ ở đâu?”
“Cũng ngủ chính phòng.”
Tiểu Mãn hỏi tiếp:
“Cữu cữu thì sao?”
Chu Đình liếc nó một cái:
“Nhà bếp.”
Tiểu Mãn hài lòng.
Ta bế nó xuống, lau chân cho nó trước. Đứa trẻ bảy tuổi đã khá nặng, nó ôm c.h.ặ.t cổ ta không chịu buông:
“Sau này cữu mẫu còn đi nữa không?”
Ta trêu nó:
“Đi đâu?”
Tiểu Mãn lắc đầu:
“Không biết, cữu cữu nói người có nhà cũ.”
Ta ngẩng đầu nhìn Chu Đình, hắn đang bịt khe cửa sổ, giả vờ như không nghe thấy.
“Không có nhà cũ.” Ta nói: “Chỉ có một nơi từng ở rất lâu mà thôi.”
Tiểu Mãn nghe không hiểu, cũng không hỏi thêm, chỉ giục ta xem số kẹo nó để dành.
Đêm ấy ba người chúng ta chen chúc trong chính phòng.
Hạt mưa nện lên mái ngói, nước rơi vào chậu kêu leng keng không ngừng.
Tiểu Mãn ngủ ở giữa, lúc thì đạp ta, lúc thì đạp Chu Đình.
Chu Đình bị đạp tỉnh ba lần, đến lần thứ tư liền ôm gối định sang nhà bếp.
Ta kéo hắn lại:
“Bên ngoài lạnh.”
Hắn vẫn muốn đi:
“Ở đây cũng không ngủ nổi.”
Ta trừng hắn, hạ giọng:
“Nhịn đi!”
Hắn nằm trở lại, nhỏ giọng nói:
“Bây giờ nàng dữ hơn nhiều rồi.”
“Hối hận?”
“Có một chút.”
Ta véo cánh tay hắn.
“Hết rồi.”
Tin tức của Thôi gia truyền tới sau nửa tháng.
Tạ Vân Nghi trở về nhà mẹ đẻ, mang theo toàn bộ của hồi môn, đồng thời giao cho huyện nha chứng cứ Thôi gia làm giả văn thư.
Thôi Khác mất chức giáo dụ huyện học, thọ yến của Thôi lão phu nhân trở thành trò cười suốt nửa năm ở huyện Thanh Hà.
Ta nghe qua rồi thôi.
Đến tháng Đông, hắn từng tới Thanh Khê một lần.
Hôm ấy ta đang phơi chăn trong sân, Chu Đình dẫn Tiểu Mãn đi mua muối. Thôi Khác đứng ngoài hàng rào, y phục đã cũ hơn rất nhiều so với ngày dự thọ yến.
Hắn không bước vào:
“Tuế Nương, bài vị đã đốt rồi.”
Ta phủi bụi ở góc chăn, không nói gì.
Hắn tiếp tục:
“Ta và Vân Nghi sẽ hòa ly.”
“Ta để lại viện cũ cho nàng. Tiệc tám bát, ta cũng có thể làm lại.”
Ta quay đầu hỏi hắn:
“Ngươi biết nấu cơm sao?”
Hắn sững người:
“Không biết.”
Ta lại cười:
“Vậy cuối cùng vẫn phải để người khác làm cho ngươi.”
Thôi Khác đứng rất lâu.
Trước khi rời đi, hắn lấy chiếc lược gỗ bị mẻ từ trong tay áo ra, đặt lên hàng rào.
Gió vừa thổi, chiếc lược liền rơi xuống bùn.
Ta không nhặt.
Đến Tết, Chu Đình nhận được một khoản tiền dạy học được bù lại.
Số tiền ấy không đủ thay toàn bộ mái nhà, chỉ đủ sửa phòng của Tiểu Mãn trước.
Khi thợ ngói tới làm việc, chúng ta kê một chiếc bàn trong sân ăn cơm.
Một đĩa củ cải xào, một bát trứng hấp, còn có đậu phụ thừa từ hôm qua.
Tiểu Mãn để dành cho ta miếng trứng hấp mềm nhất ở chính giữa.
Chu Đình đẩy đĩa đậu phụ ta thích ăn sang, lại chê ta xới cơm quá ít, giật lấy bát thêm cho ta một thìa.
Cái bàn đã hơi cũ, dưới một chân bàn kê nửa viên gạch.
Gió luồn qua lớp giấy cửa sổ chưa dán kín, thổi ngọn đèn lay động qua lại.
Ăn xong, ta thu bát, Chu Đình rửa nồi, Tiểu Mãn ngồi trước bếp gật gù buồn ngủ.
Trong nồi vẫn còn ủ ấm một bát cơm nhỏ.
Ta hỏi:
“Để phần cho ai vậy?”
Chu Đình không ngẩng đầu:
“Ban đêm nàng sẽ đói.”
“Ta không đói.”
“Vậy sáng mai ăn.”
Ta đậy nắp gỗ lại.
Bấc đèn khẽ nở ra một đóa hoa đèn.
-HẾT-
