Danh Môn Thiên Hậu: Trọng Sinh Quốc Dân Thiên Kim - Chương 5
Cập nhật lúc: 08/01/2026 10:28
Trương Minh Hi mọi thứ đều đứng đầu, đếm đi đếm lại cũng chỉ có Thẩm An An mới có tư cách đứng cùng anh ta, còn Tô Hồi Khuynh —— cô lấy cái gì để xứng với đại thiếu gia Trương gia?!
Trước đây hễ nhắc đến chuyện này, Tô Hồi Khuynh đã sớm mất kiên nhẫn, sao hôm nay hồi lâu vẫn không có phản ứng?
Vũ Hướng Dương chằm chằm nhìn mái tóc màu tím kia, nếu người này thật sự là Tô Hồi Khuynh, dựa theo mức độ yêu thích của đối phương dành cho Trương Minh Hi, không nên bình tĩnh như vậy chứ?
Không lẽ nhận nhầm người?
Nghĩ đến đây, Vũ Hướng Dương đứng dậy, đi vài bước, sau đó cúi đầu nhìn vào mặt người nọ.
Vừa cúi đầu xuống, cả người anh liền sững sờ.
Trong miệng còn một câu chưa kịp nói ra, nhưng người thì đã ngẩn ngơ, anh mang bộ mặt như gặp quỷ, “Cô, cô là Tô Hồi Khuynh?”
Cô gái trước mặt vẫn để đầu xù, chẳng qua gương mặt này so với Tô Hồi Khuynh trong trí nhớ của anh khác biệt quá lớn, trước mắt là một người có làn da trắng nõn, lông mày như nét vẽ, môi như son đỏ…… Nữ phế vật kiêu ngạo ngang ngược biến thành đại mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành?
Mặt vẫn là gương mặt đó, chỉ là trước kia gương mặt này làm người ta nhìn thêm một cái cũng thấy bẩn mắt, hiện tại lại làm người ta vô thức cảm thấy không thể rời mắt được.
Cảm giác như đột nhiên biến thành một người khác vậy!
Quả nhiên là gặp quỷ rồi!
Giây tiếp theo, hàng mi dày của cô gái đang tựa trên ghế run rẩy, chậm rãi mở mắt, lộ ra đôi đồng t.ử như lưu ly, trong trẻo mà đạm tĩnh.
Rõ ràng vừa nãy vẫn còn đang ngủ, lúc mở mắt ra trong mắt lại cực kỳ tỉnh táo.
Tô Hồi Khuynh hơi ngước mắt, không chút để ý vuốt tóc mình, khóe môi cong lên một độ cong, trong mắt như có tia sắc bén xẹt qua, nhướng mày: “Nếu anh đang nói đến đại tiểu thư Tô gia, thì chắc đó là tôi.”
Sao có thể là cô được!
Vũ Hướng Dương theo bản năng nghĩ thầm, Tô Hồi Khuynh là hạng người gì anh còn không rõ sao?
Phế vật phá gia chi t.ử lừng lẫy thành phố Thanh, phẩm hạnh, tướng mạo, lễ nghĩa, tài trí…… không có lấy một thứ gì có thể đem ra khoe!
Cứ nhắc đến cô là mọi người đều lắc đầu!
Chỉ là khoảnh khắc cô mở mắt vừa rồi, luồng ánh mắt sắc sảo lạnh lẽo kia là thứ anh chưa từng thấy qua, còn chưa đợi anh kịp phản ứng, đối phương lại biến về dáng vẻ bất cần đời đó, như thể vừa rồi chỉ là một ảo giác.
Trên mặt Tô Hồi Khuynh vẫn treo nụ cười nhàn nhạt, mắt hơi rũ xuống, giấu đi vẻ lạnh lùng trong mắt: “Lát nữa anh có phải định đi bệnh viện thăm Thẩm An An không?”
Nghe cô hỏi, Vũ Hướng Dương ma xui quỷ khiến đáp lại một tiếng, đúng vậy, anh thật sự muốn đi thăm Thẩm An An.
“Đợi tôi đi cùng.” Tô Hồi Khuynh nhàn nhạt nói xong, liền một lần nữa nhắm hai mắt lại, tựa vào lưng ghế.
Trông cô rất mệt mỏi, gần như chỉ vài phút sau đã ngủ thiếp đi.
Vũ Hướng Dương há miệng, vốn dĩ muốn xách cổ áo người này lên xem cô rốt cuộc đang giở trò gì, nhưng khi liếc thấy gương mặt không tỳ vết lại có chút lạnh lùng của người nọ, đột nhiên anh không thể ra tay.
Anh cau mày ngồi sang một chiếc ghế bên cạnh chơi điện thoại.
Tiệm làm tóc hiện tại đang lúc đông khách, anh một mình chiếm một chỗ nhưng không ai dám đến đuổi anh đi.
Tóc của Tô Hồi Khuynh hai tiếng sau đã nhuộm xong, lúc cô đứng dậy, Vũ Hướng Dương theo bản năng đi theo cô ra cửa.
Một chân vừa bước ra ngoài cửa, cả người anh như bị sét đ.á.n.h!
C.h.ế.t tiệt!
Tại sao anh phải đợi cô đi cùng?
Rõ ràng ở cùng đối phương thêm một giây thôi là đã thấy buồn nôn rồi cơ mà?!
Khi thấy Tô Hồi Khuynh không chút do dự mà tiến thẳng về phía xe mình, cuối cùng anh cũng không nhịn được mà nhanh ch.óng bước tới đè cửa xe lại, bàn tay còn lại định túm lấy cổ áo Tô Hồi Khuynh: “Tô Hồi Khuynh, cô đang làm cái quái gì vậy! Đi bệnh viện thăm An An sao? Ai mà không biết cô đố kỵ với em ấy, lần trước đẩy An An xuống, lần này lại muốn làm...”
Một câu chưa dứt, giây tiếp theo, tay trái và tay phải của anh đã bị người ta khóa ngược lại, cả khuôn mặt bị ấn c.h.ặ.t lên kính cửa sổ!
Những lời còn lại đều bị chặn đứng nơi cổ họng.
Vu Hướng Dương vùng vẫy một chút nhưng không thể thoát ra, trong lòng hoảng hốt, cô rõ ràng chỉ dùng một tay, sao sức lực lại có thể lớn như vậy?!
