Dao Dao Hữu Ký - 6
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:46
Quả nhiên là người của Thẩm gia, nhưng ta nhớ kiếp trước Thẩm gia đâu có hồi kinh...
Lúc này cũng không nghĩ được nhiều như vậy, ta đi đi lại lại trong phòng.
Trước đây ta theo đuổi Sở Chiêu quá nhiệt tình, chỉ e cả kinh thành đều biết.
Danh tiếng ấy lọt vào tai Thẩm Sách thì chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Phải nghĩ cách để toàn bộ kinh thành đều biết rằng ta đối với Sở Chiêu hoàn toàn chỉ là tình cảm huynh muội...
Đang suy nghĩ, Ngưng Tuyết bước vào nói:
“Quận chúa, Vương phi bảo người tới tiền sảnh.”
“Phu nhân của Thẩm đại nhân Tứ Chinh tướng quân và Nhị công t.ử Thẩm gia đã tới.”
Tim ta bỗng nhiên đập mạnh, vội vàng sai Hàm Sương giúp mình trang điểm thay y phục.
Ta thay chiếc áo khoác ngắn bằng đoạn màu nguyệt bạch thêu chỉ bạc, khoác thêm áo choàng đỏ thẫm viền lông cáo trắng.
Lúc ấy mới cầm ô đi về phía tiền sảnh.
Năm nay mùa đông đặc biệt lạnh, kinh thành đã liên tục đổ tuyết suốt bốn năm ngày.
Trong thời tiết như thế này mà Thẩm phu nhân vẫn đến bái phỏng, không biết là có chuyện gì.
Trong lòng suy nghĩ muôn vàn nhưng khi tới tiền sảnh, ta chỉ nhìn thấy Thẩm phu nhân ngồi trong noãn các lại không thấy Thẩm Sách đâu.
Trong lòng ta có chút thất vọng nhưng ngoài mặt không để lộ.
Vẫn tươi cười tiến lên hành lễ với Thẩm phu nhân.
Thẩm phu nhân cười vô cùng hiền từ, bà đưa tay kéo ta ngồi xuống bên cạnh.
Đôi mắt bà sáng ngời và thân thiện, chăm chú nhìn ta từ trên xuống dưới.
Miệng cười nói:
“Đứa trẻ này lớn lên thật đẹp. Da trắng hơn tuyết, khí chất cao quý. Quả thực giống hệt một khuôn đúc với con.”
Giọng điệu thân mật hoàn toàn không giống hai gia đình bình thường không qua lại với nhau.
Mẫu thân cười nói với ta:
“Trước đây ta và Thẩm di của con vốn là khuê trung mật hữu.”
“Chỉ vì bà ấy theo Thẩm tướng quân trấn thủ Nam Cương nên nhiều năm không gặp.”
“Con cũng không cần khách sáo, cứ xem như di mẫu của mình là được.”
Ta cười:
“Khó trách ngay từ cái nhìn đầu tiên, con đã thấy Thẩm di vô cùng thân thiết.”
Trong noãn các lập tức vang lên một tràng tiếng cười.
Hàn huyên chuyện nhà được một lúc,ẫu thân nhấp một ngụm trà rồi thản nhiên dặn dò ta:
“Đúng rồi, bên chỗ huynh trưởng con vừa có được một cây cung tốt, con đi lấy mang tới đây để Thẩm di đem về, vừa hay cho Thẩm Nhị ca ca dùng.”
?
Ta ngẩn người.
Chuyện nhỏ như lấy cung thôi, sao mẫu thân lại bảo ta tự mình đi?
Nhưng đang có khách ở đây ta không tiện hỏi nhiều, chỉ mỉm cười gật đầu đáp ứng.
Bên ngoài gió tuyết cuồn cuộn, may mà viện của huynh trưởng cách nơi này không xa.
Khi đẩy cửa bước vào, ta chỉ thấy một thanh hàn kiếm đang lưu chuyển hàn quang, cuốn tung tuyết vụ đầy mặt đất.
Thiếu niên áo trắng đứng giữa trời tuyết, thanh kiếm trong tay múa lên như ánh bạc nhanh như chớp, mạnh mẽ hữu lực, khí thế hùng hồn mà tiêu sái.
Thân hình sắc bén cùng đôi mày mắt lạnh lùng anh tuấn đầy phong mang ấy hoàn toàn khác biệt với những công t.ử quý tộc trong kinh thành chỉ biết ôm sách ngâm thơ xướng họa.
Ta ôm lò sưởi tay đứng bên cửa nhất thời nhìn đến ngây người.
Một khắc sau, Thẩm Sách mới từ từ thu kiếm.
Hắn cầm kiếm đứng yên, vạt áo vẫn còn chưa kịp hạ xuống.
Hắn đứng giữa trời tuyết nhìn ta, trên đầu mày và mái tóc rơi xuống một lớp tuyết mỏng, gần như hòa làm một với sắc tuyết trong viện, chỉ có đôi mày mắt tuấn tú ấy đặc biệt khiến người ta động lòng.
Không ổn rồi, không ổn rồi.
Vì sao tim ta lại đập nhanh đến thế này?
9
Hắn đã đi tới trước mặt, cầm kiếm chắp tay hành lễ.
“Không biết Quận chúa ở đây, thất lễ rồi.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Trong lòng ta tuy không bình tĩnh nhưng ngoài mặt vẫn nở một nụ cười ngọt ngào với hắn:
“Nhị ca ca không cần khách sáo. Thẩm di và mẫu thân ta đang trò chuyện rất vui vẻ. Mẫu thân sai ta tới giữ khách dùng bữa. Ta liền nghĩ muốn hỏi một chút, Nhị ca ca thích ăn món gì?”
“Ôi chao, ta là ca ca ruột của muội mà chưa từng nghe muội hỏi một câu thích ăn gì.”
“Chúng ta đều không kén ăn, đâu có kiều khí như muội. Mấy hôm nay còn nhớ mãi món măng mùa đông tươi vừa chuyển từ phương Nam tới.”
Không biết huynh trưởng ta, Khương Lâm, từ đâu chui ra.
Giữa mùa đông lạnh giá mà vẫn phe phẩy chiếc quạt xếp, dựa vào cửa với vẻ mặt tươi cười ra vẻ phong nhã.
Ta liếc huynh ấy một cái:
“Mẫu thân bảo ta tới lấy cung, cung đâu?”
Huynh ấy gập quạt lại, vỗ trán:
“Xem trí nhớ của ta này. Hôm trước mang ra hậu viện chơi một lúc, để quên ở đó rồi.”
“Ta đi lấy ngay. Muội thay ta tiếp đãi Thẩm huynh nhé.”
Vừa nói, huynh ấy vừa đẩy cả ta lẫn Thẩm Sách vào noãn các, đóng cửa lại rồi quay người bỏ đi.
Trước khi đi còn nháy mắt ra hiệu với Thẩm Sách một phen, thật sự rất khả nghi.
Thẩm Sách lại như chẳng có chuyện gì xảy ra, lên tiếng mời ta ngồi xuống bên bàn.
“...”
Sao cứ như đây là nhà hắn vậy?
Hắn đã không để ý, ta càng không cần để ý.
Ta nhìn về phía Ngưng Tuyết:
“Rót trà cho công t.ử.”
Thẩm Sách đã khoác thêm áo ngoài.
Khác với những chiếc trường sam rộng rãi của văn nhân, y phục trên người hắn ôm sát theo dáng người.
Tuy không bó c.h.ặ.t nhưng vẫn phác họa rõ vòng eo rộng rắn chắc và thân hình mạnh mẽ.
Lần trước nhìn từ xa, ta chỉ cảm thấy vị thiếu niên tướng quân này khí phách hiên ngang, anh tuấn sảng khoái.
Nhưng lúc này, khoảng cách giữa ta và hắn chưa tới một trượng.
Ta rõ ràng cảm nhận được một loại cảm giác áp bức thuộc về võ tướng từng chinh chiến sa trường.
Không phải vì hắn có ý đồ gì xấu với ta, chỉ là khí chất quanh người hắn quá khác với đám văn nhân trong kinh thành.
Ta khẽ hắng giọng, giả vờ bình tĩnh nói:
“Nghe nói Nhị ca ca và thiên kim của Lâm tướng quân là thanh mai trúc mã từ nhỏ, lần này hồi kinh, chắc hẳn chuyện vui cũng sắp đến rồi?”
