Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [thập Niên] - Chương 16
Cập nhật lúc: 12/03/2026 08:25
“Tống Tuyết Mai đã có thể tưởng tượng ra cảnh tượng một năm sau, trên người mình treo đầy lũ cháu nội rồi.”
“Đến đảo Hải Lãng ạ?"
Diệp Uyển Ninh ngẩn người.
Tống Tuyết Mai:
“Đúng, chính là đảo Hải Lãng, dì đã nói với cháu rồi đấy, nơi đó tốt lắm, sản vật phong phú, nhiều hải sản và trái cây.
Cháu tới đó cứ nói là họ hàng xa của con trai dì, đến ở nhờ một thời gian.
Dì nghe nói quân khu họ còn xây khu tập thể cho gia quyến, điều kiện khá tốt, nếu không phải dì và ông nhà bận rộn không dứt ra được thì đã sớm sang đó ở một thời gian rồi."
Diệp Uyển Ninh suy nghĩ một chút, đi đảo Hải Lãng quả thực là một ý kiến không tồi, khoảng cách xa là một chuyện, vả lại nơi đó phong cảnh đẹp, sản vật lại nhiều, chỉ riêng việc được ăn hải sản no nê thôi đã đủ sức hấp dẫn rồi.
Bởi vì hiện tại mua gì cũng cần tem phiếu, dù giàu có như nhà Tống Tuyết Mai thì cũng không phải ngày nào cũng được ăn thịt, còn hải sản thì lại càng không dám mơ tới.
Cứ nhìn nhà họ Diệp mà xem, quanh năm không được ăn nổi một con cá, trên bàn cơm ngoài cháo khoai lang thì là rau khoai lang xào, chẳng có chút dầu mỡ nào.
Thấy Diệp Uyển Ninh đã đồng ý, Tống Tuyết Mai vô cùng phấn khởi đi mua vé cho cô đi đảo Hải Lãng, lần này tiễn biệt bà chẳng còn chút lưu luyến nào nữa.
Tiễn con dâu tương lai đến bên cạnh con trai mình thì có gì mà không nỡ chứ.
Tiễn Diệp Uyển Ninh lên tàu, Tống Tuyết Mai ở cửa ga phấn khích vẫy tay:
“Uyển Ninh ơi, cháu mau đi đi, khi nào dì rảnh sẽ tới thăm cháu nhé."
Còn khi nào thì rảnh?
Tống Tuyết Mai cũng không nói chắc được, ít nhất cũng phải chờ một hai năm nữa, đợi con trai và Diệp Uyển Ninh nảy sinh tình cảm đã rồi bà tới cũng chưa muộn mà, tới sớm làm gì, làm bóng đèn chắc?
Chương 9 Keo kiệt
Diệp Uyển Ninh thấy Tống Tuyết Mai phấn khích như vậy, có phần mù mờ không hiểu gì cả.
Sắp phải chia xa rồi, sao dì ấy chẳng có chút buồn bã nào mà lại vui vẻ thế nhỉ?
Nỗi buồn và sự nuối tiếc trong lòng cô kìm nén mãi không giải tỏa được, đành ngẩn người vẫy tay với Tống Tuyết Mai:
“Dì ơi, tạm biệt dì ạ."
“Tu ——, tu ——" Tiếng còi vang lên, ống khói của đoàn tàu hơi nước tỏa ra làn khói trắng lững lờ, hướng về phía xa mà chạy.
Từ tỉnh Kỳ nơi dì Tống ở đến đảo Hải Lãng phải đi tàu hỏa mất bảy ngày bảy đêm.
Tống Tuyết Mai mua cho Diệp Uyển Ninh vé giường nằm, một khoang có hai chiếc giường, trên giường trải ga trắng tinh, trông vẫn khá sạch sẽ ngăn nắp.
Cùng khoang với Diệp Uyển Ninh là một người phụ nữ trẻ chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, tết hai b.í.m tóc đuôi sam, mặc váy hoa nhí màu xanh đen.
Da dẻ trắng trẻo, khuôn mặt thuôn dài, lông mày lá liễu thanh tú, mũi và miệng nhỏ nhắn, trông rất xinh xắn nhưng tính tình có vẻ vô cùng nhút nhát.
Lúc lên tàu, Diệp Uyển Ninh nghĩ mọi người phải ở cùng nhau mấy ngày nên đã gật đầu chào hỏi.
Cô gái nhút nhát không đáp lại ngay, mãi một lúc sau mới hơi cúi đầu, mỉm cười nhạt, để lộ một nụ cười mỉm với Diệp Uyển Ninh.
Diệp Uyển Ninh thầm cảm thán, đúng là một cô gái hay thẹn thùng.
Tàu hỏa chạy “xình xịch —— xình xịch" về phía trước, đến các ga lại rải r-ác có thêm không ít hành khách lên tàu.
Bất kể là toa xe hay lối đi đều chật kín người đứng kẻ ngồi.
Người đông lên là bắt đầu có kẻ muốn đục nước b-éo cò.
Một số hành khách tham rẻ, hoặc là cố tình trốn vé, hoặc là lên tàu trước mua vé sau, chiếm chỗ của những hành khách có vé chính quy.
Còn có những hành khách dựa vào thân hình lực lưỡng mà đi tranh chỗ ngồi của các cô gái hay những người phụ nữ trẻ.
Một đoàn tàu có hơn mười toa, nhân viên soát vé không thể quản hết được, cũng chẳng có tâm trí đâu mà quản.
Tống Tuyết Mai mua vé giường nằm cho Diệp Uyển Ninh, đương nhiên là bị một số kẻ có dã tâm nhắm tới.
“Cô bé này, tôi thấy cô một mình cũng chẳng nằm hết chỗ rộng thế này, có thể cho tôi ngồi nhờ một chút được không?"
Diệp Uyển Ninh ngẩng đầu nhìn, một bà lão chừng sáu mươi tuổi, mặc bộ đồ vải chéo màu xanh đậm, đang dùng đôi mắt xếch tham lam đ-ánh giá chiếc giường của Diệp Uyển Ninh, lời nói ra nghe như thể đang bàn bạc với cô vậy.
Người này đúng là chẳng coi mình là người ngoài chút nào.
Diệp Uyển Ninh cũng chẳng khách khí mà từ chối thẳng thừng:
“Không được ạ."
Bà lão mắt xếch bĩu môi:
“Cô bé này sao mà keo kiệt thế, một mình cô nằm trên chiếc giường to thế này mà không thấy xấu hổ sao?"
“Dạ không ạ."
Diệp Uyển Ninh nằm trên giường, dùng bọc hành lý làm gối, chiếm trọn cả chiếc giường.
Thấy Diệp Uyển Ninh cứng rắn không chịu nghe, bà lão mắt xếch giả vờ dụi dụi mắt, lau đi những giọt nước mắt không hề tồn tại, cố ý nói lớn:
“Thật ngưỡng mộ những người giàu có như các cô, mua nổi cả vé giường nằm, tội nghiệp bà già này chỉ có thể đứng, còn chẳng biết phải đứng bao nhiêu ngày nữa đây."
Người giàu có gì chứ, đây là đang chụp mũ cho cô sao?
Ai mà chẳng biết thời đại này kiêng kỵ nhất là điều đó.
Mọi người ra ngoài đều mong muốn chứng minh mình “gốc rễ đỏ", nếu dính líu đến tư bản là sẽ bị lôi đi đấu tố ngay.
Quả nhiên, nghe thấy bà lão mắt xếch nói Diệp Uyển Ninh là người giàu có, không ít người ở các khoang bên cạnh thò đầu ra, chỉ trỏ về phía Diệp Uyển Ninh, lầm bầm bàn tán, chắc chắn không phải lời hay ý đẹp gì.
Bà lão mắt xếch tỏ ra rất đắc ý, bà ta đã dùng chiêu này để trị không biết bao nhiêu cô gái trẻ da mặt mỏng rồi.
Chắc hẳn cô gái trước mắt này cũng vậy thôi, cùng lắm là cứng miệng một lúc, cuối cùng vẫn phải ngoan ngoãn nhường chỗ cho bà ta.
Bà lão mắt xếch lại nhìn sang phía giường nằm.
Đây là giường nằm đấy nhé, lại còn là loại nằm mềm thoải mái nhất, ít nhất cũng phải tốn mười mấy tệ.
Nếu chiếm được chỗ này thì cả quãng đường bà ta không cần phải đứng nữa, có thể thoải mái ngủ cho tới đích.
Nghĩ đến đây, bà lão mắt xếch lại bắt đầu màn diễn kịch, vừa khóc vừa náo loạn dưới sàn, làm ra vẻ bị ức h.i.ế.p, màn biểu diễn chân thực đó khiến Diệp Uyển Ninh phải thầm thán phục.
Nếu không nhớ nhầm thì cái giường nằm này là của cô mà nhỉ?
Bị kẻ mặt dày này quấy nhiễu, ngược lại trông như thể cô là người chiếm tiện nghi của người ta vậy.
Cuối cùng cũng có người không nhìn nổi, ra mặt nói giúp bà lão mắt xếch, chỉ trích Diệp Uyển Ninh:
“Cô gái trẻ này, cô có tay có chân, đứng một chút thì có làm sao."
“Người ta là bà lão đã bao nhiêu tuổi rồi, cũng chẳng biết nhường nhịn một tí."
