Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [thập Niên] - Chương 24
Cập nhật lúc: 12/03/2026 08:27
“Diệp Uyển Ninh bật cười, xem ra Hà Xuân Vũ vẫn chưa quên chuyện muốn cô nấu món ngon cho mình ăn.”
“Ngoài ra, phía đông là chợ rau, phía nam là cửa hàng cung tiêu, phía tây là trạm lương dầu, chỗ cây đại thụ đằng trước đi tiếp mấy trăm mét nữa là sân phơi thóc, bình thường phim chiếu rạp hay các hoạt động giải trí đều tổ chức ở đó..."
Hà Xuân Vũ đã sống ở đảo Hải Lãng một thời gian không ngắn, nói về các cơ sở vật chất trên đảo thì vô cùng rành rẽ.
Diệp Uyển Ninh thoáng thấy hai bên đường, cũng như trong nhà của không ít người đều trồng cây ăn quả, tán lá sum suê của cây ăn quả tựa như những chiếc ô xanh lá khổng lồ, trên cành treo lủng lẳng từng chùm quả tròn trịa căng mọng màu nâu nhạt:
“Đây là quả gì vậy?"
“Cái này à."
Hà Xuân Vũ nhón chân, hái một chùm quả:
“Cái này là cây nhãn, quả nó kết ra gọi là quả nhãn."
Cô dùng tay chọn lấy một quả nhãn to nhất, căng mọng nhất, bóc vỏ ra, lộ ra phần thịt quả trong suốt như pha lê bên trong, đưa cho Diệp Uyển Ninh:
“Cô nếm thử xem."
Diệp Uyển Ninh ngập ngừng:
“Cái này ăn được sao?"
Cô không đưa tay ra nhận, bởi vì chùm nhãn này trên tay Hà Xuân Vũ là hái từ cành của cây nhãn chìa ra ngoài từ trong sân nhà người ta.
Dù nói loại cây ăn quả này rất nhiều nhưng dù sao cũng là đồ của nhà người khác.
“Không sao đâu, thứ này đầy rẫy ra ấy mà, cô gái nhỏ cứ ăn đi."
Cạnh bức tường thấp không biết từ bao giờ có một bà thím đang tì tay vào, vẻ mặt đầy ý cười.
Đã chủ nhà đã nói vậy rồi, Diệp Uyển Ninh cũng không khách sáo nữa, nói một tiếng cảm ơn:
“Cháu cảm ơn thím ạ."
Quả nhãn vô cùng mọng nước, hương vị thanh ngọt, giống như ngậm một miếng đường mật trong miệng, khiến Diệp Uyển Ninh - người đã nhiều ngày không được nếm vị ngọt - không nhịn được mà tán thưởng:
“Ngọt quá!"
“Ngọt chứ."
Hà Xuân Vũ cười nói:
“Nhãn bỏ hạt chỉ giữ lại thịt quả đem phơi khô thì gọi là long nhãn, long nhãn ăn vào lại mang một hương vị khác hẳn."
Bà thím tiếp lời:
“Cô gái nhỏ, chắc cháu mới tới đảo Hải Lãng hả."
Diệp Uyển Ninh gật đầu:
“Vâng ạ."
Lại hỏi:
“Sao thím nhận ra được vậy ạ?"
Bà thím cười:
“Thảo nào, người trên đảo chúng tôi thấy trái cây là cứ tiện tay hái ăn thôi, ai còn câu nệ chuyện này chuyện kia chứ.
Cô gái nhỏ cứ yên tâm đi, trái cây ở đây chỗ nào cũng có, rụng đầy đất chẳng ai thèm ăn, sau này cháu muốn ăn nhãn nữa thì cứ đến nhà thím, thím hái cho nhé."
Diệp Uyển Ninh cũng vui vẻ, sảng khoái đáp lời:
“Dạ vâng ạ thím, lần sau cháu lại tới tìm thím."
Cô cứ ngỡ lời Tống Tuyết Mai nói trái cây ở đảo Hải Lãng rụng đầy đất chẳng ai thèm ăn là một kiểu so sánh cường điệu, không ngờ điều này lại là thật.
Loại trái cây đắt đỏ ở thành phố lớn, ở nơi này lại đầy rẫy khắp nơi, ăn mãi không hết.
Điều này cũng không lạ, khí hậu đảo Hải Lãng tốt, đặc biệt thích hợp cho trái cây sinh trưởng, đủ loại trái cây khắp núi đồi suốt bốn mùa, vả lại vì có đủ ánh nắng nên nước trái cây đều đặc biệt ngọt, thịt quả cũng rất ngon.
Mà trái cây vận chuyển tới đất liền vì quãng đường xa xôi, cộng thêm giao thông không thuận tiện, nên mới bán đắt như vậy, lại còn phải có phiếu trái cây mới mua được.
Diệp Uyển Ninh không khỏi hồi tưởng lại lúc ở công xã Hồng Kỳ, sau vườn nhà họ Diệp có một cây lê, trồng mấy năm rồi mới kết được mấy quả lê vừa chua vừa nhỏ.
Thế mà Châu Tú Lan vẫn quý như vàng, hằng ngày đều phải đếm một lượt.
Diệp Uyển Ninh hễ có nhìn thêm một cái là liền bị bà ta véo tai mắng c.h.ử.i thậm tệ, nói mấy quả lê đó đều để dành cho Diệp Long, bảo cái con nhỏ ch-ết tiệt như cô đừng có mà mơ tưởng.
Cũng không biết giờ Diệp Long đã được ăn quả lê đó chưa, vị có chua đến ghê răng không nữa.
Diệp Uyển Ninh vừa nghĩ vừa bóc thêm mấy quả nhãn tròn xoe như hạt ngọc, ngọt lịm nhét vào miệng.
Tạm biệt bà thím nhiệt tình, Diệp Uyển Ninh và Hà Xuân Vũ nói chuyện thêm một lát là đã tới khu nhà quân đội.
Cổng khu nhà quân đội trông rất bề thế, được cấu thành từ những cột đ-á màu đỏ và trắng, chính giữa bức tường còn có một ngôi sao đỏ lấp lánh.
Trước cổng khu nhà có một anh lính gác dáng người không cao nhưng gương mặt rất thanh tú đang đứng gác, anh ta hình như có quen biết với Hà Xuân Vũ.
Hà Xuân Vũ tiến lên chào hỏi một tiếng, rồi chỉ tay vào Diệp Uyển Ninh nói vài câu, dường như là đang giới thiệu thân phận của Diệp Uyển Ninh.
Anh lính gác gật đầu tỏ ý đã hiểu, sau đó kiểm tra sơ qua thông tin nhân thân của hai người, xác nhận không có gì sai sót là cho đi qua.
Diệp Uyển Ninh cất lại sổ hộ khẩu của mình, thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Vẫn là nhờ may mắn gặp được Hà Xuân Vũ, nếu không muốn vượt qua vòng kiểm tra của lính gác e là phải tốn không ít công sức đâu.
Qua trạm gác, Hà Xuân Vũ và Diệp Uyển Ninh tiếp tục đi về phía trước.
Khu nhà quân đội chiếm diện tích không nhỏ, hai bên đường khi thì trồng cây cọ, khi thì trồng những cây dừa cao lớn.
Cứ cách mấy cây dừa là lại treo một tấm bảng thông báo, bên trên viết:
“Cẩn thận dừa rụng trúng người.”
Diệp Uyển Ninh bật cười:
“Dừa này còn biết rụng xuống trúng người sao?"
“Chứ còn gì nữa."
Hà Xuân Vũ nói:
“Nghe nói trước đây đã từng có người bị dừa từ trên cao rơi xuống trúng đầu, làm vỡ cả sọ, đưa đi bệnh viện cấp cứu không kịp đấy."
Nhưng đó cũng chỉ là nghe nói thôi, Hà Xuân Vũ dù sao cũng chưa tận mắt chứng kiến:
“Cũng có người nói dừa trên đảo Hải Lãng đều có mắt cả, hễ có rụng xuống thì cũng toàn rơi vào chỗ không có người thôi."
Diệp Uyển Ninh nhún vai:
“Mặc kệ thứ này có trúng người hay không, chúng ta cứ tránh mà đi là được."
Hà Xuân Vũ:
“Có lý."
Cô cũng chẳng muốn dùng cái đầu nhỏ của mình đi so bì với quả dừa xem ai cứng hơn đâu.
Đi xuyên qua con đường rợp bóng mát đầy cây cọ và cây dừa, là tới một dãy nhà hai tầng liền kề, những bức tường trắng của ngôi nhà nhỏ phủ đầy cây thằn lằn uốn lượn, trước mỗi căn nhà đều có một cái sân rộng mở, trước cổng sân còn lắp những hộp thư màu xanh lá hoặc hộp sữa màu xanh dương.
Thời buổi này gửi thư không hề rẻ, huống hồ là đặt sữa bò.
Nghĩ lại thì những người sống trong khu nhà quân đội này điều kiện đều rất khá giả.
Điều này cũng không lạ, những quân nhân có thể được phân nhà trong khu nhà quân đội này, hoặc là sĩ quan, hoặc là quân nhân bình thường đã có thâm niên quân ngũ nhất định, đã làm đơn xin cho người thân đi theo quân đội.
Vừa vì chức vụ cao có thể nhận được mức lương khá khẩm, vừa có phụ cấp thâm niên, lễ tết còn có các loại phúc lợi, trong tay đều rất dư dả.
