Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [thập Niên] - Chương 27
Cập nhật lúc: 12/03/2026 08:27
Hà Xuân Vũ nghe thấy Điền Quyên hạ thấp Diệp Uyển Ninh xuống không còn một đồng giá trị nào, tức đến mức giọng nói cũng run rẩy:
“Chị ăn không nói có, nói bậy bạ cái gì thế hả."
Điền Quyên lườm một cái:
“Tôi nói bậy bạ chỗ nào chứ, có phải hay không trong lòng cô ta tự hiểu rõ."
Diệp Uyển Ninh:
...
Không phải chứ, cô hiểu rõ chỗ nào vậy?
Cô còn chưa thấy mặt mũi Hoắc Kiêu ra sao, thế mà đã bị nói là tơ tưởng tới anh ta rồi?
Nói thật, cô còn nghi ngờ người phụ nữ trước mặt này mắc chứng hoang tưởng cơ đấy.
Hà Xuân Vũ tức giận tột cùng, cô không ngờ Điền Quyên lại đặt điều cho Diệp Uyển Ninh như vậy.
Diệp Uyển Ninh vẫn chưa kết hôn, chỉ là một cô gái trẻ, nếu bị bà ta bôi nhọ danh dự thì sau này còn làm người thế nào được.
Hà Xuân Vũ chẳng thèm nghĩ ngợi gì, há miệng định phản bác, định bụng sẽ lý luận một trận ra trò với Điền Quyên:
“Chị dâu Điền, Uyển Ninh mới không phải hạng người như vậy—"
Cô nói chưa dứt lời thì đã bị Diệp Uyển Ninh kéo lại một cái.
Đối phó với hạng người như Điền Quyên, nếu cứ làm ngược lại với bà ta thì trái lại sẽ rơi vào bẫy của bà ta thôi.
Càng biện minh càng tệ, càng biện minh càng bị bôi đen.
Diệp Uyển Ninh dụi dụi mắt, ra vẻ rưng rưng tội nghiệp, cố tình thuận theo lời bà ta mà nói:
“Chị dâu à, chị nói đúng lắm, hạng người như em đúng là không nên tơ tưởng tới Hoắc trung đoàn trưởng, một nhân vật phong lưu như Hoắc trung đoàn trưởng làm sao em có thể xứng đôi được chứ."
Hà Xuân Vũ nhăn mặt, giậm chân một cái:
“Uyển Ninh!"
Cô chẳng đành lòng để Diệp Uyển Ninh tự hạ thấp mình xuống như vậy chút nào.
Hoắc Kiêu thì có gì ghê gớm chứ.
Chức vụ thì cao thật, ngoại hình thì đẹp thật, nhưng cái tính tình thối tha đó, mười ông anh ta mới xứng với một mình Diệp Uyển Ninh!
Điền Quyên tưởng Diệp Uyển Ninh đã bị mình thuyết phục, đã nhận thức sâu sắc được sự thiếu sót của bản thân, thế là mãn nguyện nói:
“Thế mới đúng chứ."
Bà ta liếc Diệp Uyển Ninh một cái:
“Hoắc trung đoàn trưởng tuy cô không xứng, nhưng mà cô cũng đừng có nản lòng, tôi đây có đứa cháu trai bên nhà ngoại, tuổi tác cũng xấp xỉ cô đấy, để hôm nào tôi giới thiệu cho cô nhé."
Cháu trai của Điền Quyên là hạng ăn chơi trác táng, c-ờ b-ạc r-ượu chè đủ cả, vì ham mê c-ờ b-ạc mà tiêu tán sạch sành sanh số tiền dưỡng già của cha mẹ, ở làng họ chẳng ai thèm lấy.
Hạng người như vậy mà lại đòi giới thiệu cho Diệp Uyển Ninh, đủ thấy bà ta cũng chẳng có ý tốt gì.
Diệp Uyển Ninh cười như không cười:
“Chị dâu à, đa tạ ý tốt của chị, nhưng em chỉ xin nhận tấm lòng thôi ạ."
Cô nói:
“Em tuổi còn nhỏ, tạm thời chưa có ý định tính tới chuyện đại sự trăm năm đâu."
Cái thân xác này mới có hai mươi tuổi, theo phong tục kết hôn sớm sinh con sớm thời này thì lẽ ra đã phải kết hôn lâu rồi, con cái cũng đã có thể đi mua nước mắm giúp mẹ rồi, nếu không thì cũng phải bắt đầu bàn tính chuyện hôn sự rồi.
Nhưng Diệp Uyển Ninh không có ý nghĩ đó, cô vẫn mang tư duy hiện đại.
Hai mươi tuổi mà đã tính chuyện chồng con sao?
Còn sớm chán.
Nếu là ở hiện đại thì đó chính là lứa tuổi đang học đại học, là lúc nên tận hưởng cuộc sống sinh viên tươi đẹp, tận hưởng một mối tình thanh xuân ngọt ngào, nỗi lo lớn nhất chẳng qua cũng chỉ là sau khi tốt nghiệp nên tìm công việc như thế nào thôi.
Lấy chồng sinh con ư?
Xin lỗi đi, chuyện đó còn xa vời với cô lắm.
Nghe thấy lời từ chối của Diệp Uyển Ninh, Điền Quyên lập tức nổi trận lôi đình:
“Nhỏ cái gì mà nhỏ, cô tưởng mình còn nhỏ lắm à, cái đồ gái già ế ẩm."
Bà ta trừng mắt nói:
“Cô nói đi, có phải cô không thèm nhìn trúng cháu trai tôi không, cái con nhỏ này, con người ta phải biết tự lượng sức mình, chẳng lẽ cô vẫn còn tơ tưởng tới Hoắc trung đoàn trưởng đấy chứ."
Cái bà Điền Quyên này thật sự là quá quắt, Hà Xuân Vũ hai mắt bốc lửa, hận không thể xắn tay áo lên, xông tới dùng hành động thực tế để lý luận với bà ta một phen.
Diệp Uyển Ninh từ phía sau kéo kéo vạt áo cô:
“Đừng kích động."
Giữa các chị em vợ quân nhân mà đ-ánh nh-au thì chẳng hay ho gì.
Vả lại, mới chân ướt chân ráo tới đây, Diệp Uyển Ninh không muốn gây chuyện.
Để đối phó với hạng người như Điền Quyên thì có vô số cách, mắng c.h.ử.i ngược lại trái lại là tự hạ thấp mình rồi.
Diệp Uyển Ninh chẳng hề giận, cười hì hì hỏi Điền Quyên:
“Chị dâu này, em không được học hành nhiều, thôi chị tới đây nói cho em biết đi, cái gì gọi là tự lượng sức mình thế ạ?"
Điền Quyên thấy cô ra vẻ không có văn hóa, khóe miệng bĩu ra, giải thích:
“Nói một cách đơn giản chính là con người ta phải có nhận thức đúng đắn về bản thân mình."
Bà ta nói:
“Phải biết mình nặng nhẹ bao nhiêu cân lượng."
“Ồ—" Diệp Uyển Ninh ra vẻ đăm chiêu gật gật đầu, kéo dài giọng nói:
“Hóa ra là ý này ạ."
Cô ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhìn Điền Quyên, hỏi:
“Đúng rồi, chị dâu ơi, chúng ta đứng đây nói chuyện nãy giờ mà vẫn chưa hỏi quý danh của chị là gì ạ?"
“Tôi họ Điền, tên Điền Quyên."
“Họ Điền?"
Diệp Uyển Ninh nghi hoặc nghiêng nghiêng đầu:
“Chị dâu à, sao chị lại họ Điền thế?"
Điền Quyên không hiểu chuyện gì:
“Tôi họ Điền thì sao chứ."
Cha bà ta họ Điền, ông nội bà ta họ Điền, tổ tiên bà ta cũng họ Điền.
Vậy nên bà ta họ Điền thì làm sao?
Diệp Uyển Ninh không đáp lời, chỉ nhìn bà ta với vẻ mặt đầy ngập ngừng, ra cái bộ không biết có nên nói hay không.
Điền Quyên nhíu mày:
“Có gì thì nói mau lên, đừng có ấp úng thế."
Diệp Uyển Ninh chớp chớp mắt:
“Chị dâu Điền ơi, cho hỏi chị có phải là người thân của anh Hoắc không ạ?
Chắc là không phải rồi, chị là người thân của anh Hoắc thì lẽ ra phải mang họ Hoắc giống anh ấy chứ, hay chị là bác gái hay thím của anh ấy ạ?"
Điền Quyên chẳng thèm suy nghĩ gì, buột miệng nói ngay:
“Không phải đâu."
Diệp Uyển Ninh vỗ vỗ l.ồ.ng ng-ực, thở phào một hơi:
“Vậy là em yên tâm rồi, em cứ tưởng mình nhớ nhầm cơ chứ, em đã nói rồi mà, em chẳng thấy dì Tống nhắc tới việc anh Hoắc còn có người thân nào khác trên đảo cả."
“Nhưng nếu đã là như vậy."
Diệp Uyển Ninh nhìn nhìn Điền Quyên, trên mặt lộ ra vài phần nghi hoặc:
“Chị dâu à, em xin mạn phép nói hai câu, chị đã không phải là người thân của anh Hoắc, cũng chẳng phải là bề trên của anh ấy, vậy chị quan tâm tới chuyện chung thân đại sự của anh ấy làm cái gì thế ạ?"
Điền Quyên cứng họng, mặt bà ta đỏ bừng lên vì xấu hổ, lắp bắp nửa ngày chẳng thốt ra được câu nào ra hồn, đành phải gượng gạo giải thích:
“Tôi... tôi là quần chúng nhiệt tình không được à."
Diệp Uyển Ninh gật gật đầu, nhìn về phía Hà Xuân Vũ, nói:
“Xuân Vũ ơi, cô nói xem cái này có phải gọi là không biết tự lượng sức mình không nhỉ."
Hà Xuân Vũ ngẩn người ra một chút, lập tức hiểu ngay ý của Diệp Uyển Ninh, phì cười một tiếng:
“Đúng rồi, Uyển Ninh cô nói đúng lắm."
Cô cố tình kéo dài giọng nói:
“Cái này ấy à, chính là gọi là không biết tự lượng sức mình đấy."
Cô cũng bị Điền Quyên làm cho tức bấy lâu nay, không nhịn được mỉa mai:
“Chị dâu Điền à, chị đã chẳng là gì của Hoắc trung đoàn trưởng, vậy chị quan tâm tới chuyện đại sự của Hoắc trung đoàn trưởng làm cái gì chứ?"
Nói cách khác, Hoắc Kiêu chọn ai thì chẳng liên quan gì tới bà ta cả.
Cho dù Hoắc Kiêu cả đời không lấy vợ, hay là tìm một hòn đ-á về làm vợ thì cũng chẳng liên quan gì tới một người ngoài như Điền Quyên cả.
Hà Xuân Vũ nói:
“Chẳng lẽ chị có ai muốn giới thiệu cho Hoắc trung đoàn trưởng à?"
Nếu không thì sao lại quan tâm tới chuyện của Hoắc Kiêu như thế chứ.
Vừa dứt lời, đã thấy sắc mặt Điền Quyên biến đổi.
Hà Xuân Vũ chợt nhớ ra, trước đây có nghe nói Điền Quyên định giới thiệu em họ mình cho Hoắc Kiêu.
Cô bĩu môi nói:
“Hóa ra là tính toán chuyện này."
Hạ thấp Diệp Uyển Ninh xuống thì Hoắc Kiêu sẽ nhìn trúng em họ Điền Quyên chắc?
Hà Xuân Vũ thật chẳng hiểu Điền Quyên nghĩ cái gì nữa, chỉ có thể nói là mạch não của kẻ không bình thường thì cô không tài nào hiểu nổi.
Hà Xuân Vũ nghĩ thông suốt ngọn ngành, chán ghét liếc Điền Quyên một cái, kéo tay Diệp Uyển Ninh, bước chân thoăn thoắt đi thẳng:
“Chúng ta đi thôi, đừng thèm để ý tới bà ta."
Để lại một mình Điền Quyên đứng tại chỗ, tức đến mức giậm chân, c.h.ử.i rủa một trận thậm tệ.
