Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [thập Niên] - Chương 31
Cập nhật lúc: 12/03/2026 09:24
Diệp Uyển Ninh:
“Trên đường đi tàu hỏa đến đây, tôi có quen chị dâu Hà Xuân Vũ, là chị ấy nói cho tôi biết."
Kỷ Học Sâm gật đầu, hóa ra là vậy.
Không ngờ Diệp Uyển Ninh lại quen Hà Xuân Vũ, Hà Xuân Vũ là vợ của Ngụy Thành trong trung đoàn của họ, vậy nên biết Hoắc Kiêu đi biển cũng không có gì lạ.
Còn về việc có phải Tống Tuyết Mai bảo cô đến hay không...
Diệp Uyển Ninh lấy từ trong hành lý ra một bức thư, đây là bức thư Tống Tuyết Mai vội vàng tìm giấy b.út viết trước khi cô đi, còn ra vẻ thần thần bí bí, đến cả cô cũng không cho xem.
Diệp Uyển Ninh đưa thư cho Hoắc Kiêu:
“Dì Tống nói, anh xem cái này là sẽ hiểu."
Hoắc Kiêu nhận lấy thư, xé miệng phong bì, những ngón tay thon dài rõ khớp xương làm nổi bật tờ giấy thư trắng tinh, toát lên vẻ quý phái.
Anh đọc lướt nhanh, càng đọc khóe miệng càng giật giật.
Kỷ Học Sâm khi nào thấy anh có vẻ mặt này bao giờ, nhất thời ngứa ngáy trong lòng như bị mèo cào, nghé đầu qua:
“Dì viết gì thế, cho tôi xem với."
Hoắc Kiêu vò nát bức thư, nhét vào túi áo, ngăn cách tầm mắt của Kỷ Học Sâm, nhìn thẳng Diệp Uyển Ninh, nói:
“Ý của mẹ tôi thì tôi đã hiểu rồi, nhưng mà—"
Diệp Uyển Ninh khẽ nuốt nước miếng, ánh mắt lộ ra vài phần căng thẳng.
Tình huống hiện tại giống như đang tham gia một buổi phỏng vấn vậy.
Hoắc Kiêu chính là ông chủ của cô, chỉ khi anh gật đầu đồng ý, cô mới có thể ở lại nơi này.
“Nhưng mà không thể nào."
Hoắc Kiêu nói ngắn gọn súc tích:
“Tôi không biết mẹ tôi nói với cô như thế nào, nhưng tôi ở đây một mình vẫn rất tốt."
Anh dừng lại một chút:
“Trong nhà không cần người thứ hai đến làm phiền."
“À..."
Trong mắt Diệp Uyển Ninh hiện lên vài phần thất vọng.
Cô sớm nên hiểu điều đó.
Dì Tống là dì Tống, Hoắc Kiêu là Hoắc Kiêu, dì Tống không thể quyết định thay con trai mình được.
Dù dì Tống có đơn phương muốn cô đến đây thế nào đi chăng nữa, chỉ cần Hoắc Kiêu không đồng ý thì cô cũng không thể ở lại.
Diệp Uyển Ninh gật đầu:
“Tôi hiểu rồi, xin lỗi đã làm phiền."
Cô đứng dậy, cầm lấy hành lý dưới đất, quay người rời đi.
Tấm lưng đơn bạc nhỏ bé, trông vô cùng đáng thương.
Kỷ Học Sâm nhìn mà cũng thấy có chút không đành lòng.
Sau khi Diệp Uyển Ninh đi, Kỷ Học Sâm nhịn không được nói:
“Người ta là con gái vượt đường xá xa xôi đến đây, cậu cứ thế để người ta đi à?"
“Nếu không thì sao, chẳng lẽ lại để cô ấy ở lại?"
Hoắc Kiêu khựng lại, nói:
“Cậu biết mà, tôi không có ý đó."
Đã không có ý đó thì ngay từ đầu không nên cho người ta hy vọng.
“Ý nào, mấy ý, sao cậu cứ đ-ánh đố tôi thế."
Kỷ Học Sâm trêu chọc:
“Này, dì rốt cuộc viết gì trong thư vậy, cho tôi xem đi mà."
Cái gì cậu cũng muốn xem.
Hoắc Kiêu liếc anh ta một cái:
“Không cho."
Kỷ Học Sâm đảo mắt:
“Không cho thì thôi."
Làm như anh ta không đoán được không bằng?
Chẳng phải là giục cưới sao, chuyện xưa rích rồi, chỉ là không ngờ lần này còn gửi cả người đến tận nơi.
Kỷ Học Sâm nhịn không được nói:
“Lão Hoắc, nói đi cũng phải nói lại, cậu đoán chuẩn thật đấy."
“Hửm?"
Hoắc Kiêu hừ nhẹ một tiếng trong mũi.
Kỷ Học Sâm vỗ vai Hoắc Kiêu, vẻ mặt đầy hóng hớt nói:
“Cái cô bé này trông thật sự không đẹp, theo tôi thấy thì kém xa Dương Hân Đồng bên đoàn văn công, dì làm sao mà lại giới thiệu cô gái như thế cho cậu, đã không đẹp thì chớ, ăn mặc cũng quê mùa, không biết từ xó xỉnh nông thôn nào đến."
Hơn nữa còn g-ầy nhom g-ầy nhách.
Với thẩm mỹ của Kỷ Học Sâm, phụ nữ phải có chút thịt mới đẹp, tốt nhất là chỗ nào cần thịt thì có thịt, chỗ nào cần g-ầy thì g-ầy, ng-ực nở m-ông cong, đường cong chữ S, đó mới là phụ nữ chứ.
Còn cô gái mà mẹ Hoắc giới thiệu đến, chậc chậc, không phải anh ta miệng mồm ác ý đâu, nhưng cô gái đó trông như chưa phát triển hết vậy, trước sau như một, phẳng lì.
Từ ngoại hình đến khí chất đều không hợp với Hoắc Kiêu một chút nào.
Kỷ Học Sâm nhịn rồi lại nhịn, vẫn không nhịn được hỏi:
“Có phải mẹ cậu có thù với cậu không?"
Hoắc Kiêu xắn tay áo lên, để lộ cánh tay rắn chắc.
Kỷ Học Sâm nuốt nước miếng:
“Coi như tôi chưa nói gì."
Anh ta nhìn qua cửa sổ ra ngoài, Diệp Uyển Ninh đã đi xa rồi, bóng dáng hóa thành một chấm đen nhỏ xíu, chép miệng nói:
“Đúng là có duyên không phận rồi."
Diệp Uyển Ninh rời khỏi nhà Hoắc Kiêu, đi được vài chục mét, đang phân vân có nên chào tạm biệt Hà Xuân Vũ một tiếng không.
Nhưng nghĩ lại thì thôi, hai người chỉ là bèo nước gặp nhau, chào từ biệt cũng chỉ thêm đau lòng, đừng gây phiền phức cho người ta nữa.
Đợi sau này ổn định chỗ ở rồi sẽ viết thư cho chị ấy sau.
Diệp Uyển Ninh lại tiếp tục đi về phía trước, sau khi ra khỏi khu đại viện quân nhân, suốt chặng đường cô đều hỏi thăm đường, đi bộ hơn hai tiếng đồng hồ mới tới bến cảng.
Cô thở phào nhẹ nhõm, kiễng chân lên, nói với cửa sổ bán vé:
“Xin chào, tôi muốn mua vé."
Nhân viên bán vé nhìn cô từ trên xuống dưới, chỉ tay vào tờ giấy dán trên cửa sổ:
“Cô đến muộn rồi, không bán vé nữa."
“Hả—" Diệp Uyển Ninh hít vào một hơi khí lạnh, hỏi dồn dập:
“Vậy khi nào mới có vé bán?"
Nhân viên bán vé hỏi:
“Cô đi đâu?"
Diệp Uyển Ninh nghĩ một chút:
“Tôi đi huyện Văn."
Phải đến huyện Văn trước rồi mới bắt tàu hỏa đi được.
Nhân viên bán vé:
“Tàu đi huyện Văn bảy ngày mới có một chuyến, cô mấy ngày nữa hãy quay lại mua."
“Này, này!"
Chưa đợi Diệp Uyển Ninh hỏi thêm câu nào, nhân viên bán vé đã đóng sập cửa kính lại.
Diệp Uyển Ninh:
...
Người thời đại này làm việc thật thiếu chuyên nghiệp.
Đây cũng là chuyện bất khả kháng, thời đại này không có khái niệm hiệu quả công việc, bán được nhiều hay ít vé cũng chẳng liên quan gì đến nhân viên bán vé, lại còn là công việc ổn định “bát cơm sắt", dù thế nào cũng không bị đuổi việc, thái độ đương nhiên không thể tốt được.
Lúc này trời đã tối, bầu trời đầy những vì sao lấp lánh như đang nháy mắt.
