Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [thập Niên] - Chương 4
Cập nhật lúc: 12/03/2026 08:22
“Thế là Chu Tú Lan đi làm.”
Trước khi đi, Chu Tú Lan vẫn để lại một chiêu, bà ta bảo Diệp Long trông chừng Diệp Uyển Ninh, sợ cô bỏ trốn, dù sao Diệp Uyển Ninh cũng đã có tiền án.
Dù sao Diệp Long cũng không phải đi làm kiếm điểm công, việc trông Diệp Uyển Ninh chỉ là chuyện tiện tay.
Gia đình họ Diệp có bốn người thì ba người phải đi làm, chỉ có “đại thiếu gia" Diệp Long là ngoại lệ.
Vợ chồng Diệp Tiền Tiến và Chu Tú Lan không nỡ để anh ta làm việc đồng áng, một người đàn ông mà da dẻ được nuôi còn trắng hơn cả phụ nữ, so với anh ta, Diệp Uyển Ninh chẳng khác nào một hòn than đen.
Ý định của Chu Tú Lan rất hay, tiếc là bà ta đã chọn sai người.
Diệp Long đâu phải là kiểu người có thể ngồi yên một chỗ canh chừng ai đó, anh ta chỉ ở nhà được ba ngày là đã đứng ngồi không yên rồi.
Hơn nữa trông Diệp Uyển Ninh cũng không có vẻ gì là muốn bỏ trốn.
Canh thêm hai ngày nữa, Diệp Long cuối cùng cũng không nhịn được, nói với Diệp Uyển Ninh:
“Tôi ra ngoài một lát, cô cứ ngoan ngoãn ở nhà đấy."
Anh ta giơ nắm đ-ấm lên đe dọa:
“Nếu dám chạy lung tung, tôi sẽ đ-ánh cho một trận."
Chu Tú Lan từ nhỏ đã nhồi nhét vào đầu Diệp Long một bộ tư tưởng:
“Diệp Uyển Ninh sinh ra là để làm việc cho cái nhà này, sau này lớn lên còn có thể đổi lấy tiền sính lễ cho anh ta.”
Dưới sự nỗ lực không ngừng nghỉ của bà ta, lâu dần Diệp Long đối xử với Diệp Uyển Ninh cũng vô cùng hung dữ, động một chút là đ-ánh mắng, coi cô như nô tì trong nhà.
Diệp Uyển Ninh đối với người anh trai được coi là bảo bối này cũng chưa bao giờ dám lớn tiếng.
Quả nhiên đúng như Diệp Long dự đoán, Diệp Uyển Ninh chỉ nhìn nắm đ-ấm của anh ta một cái rồi nhỏ nhẹ đáp:
“Anh cứ yên tâm đi đi, em không chạy lung tung đâu."
Diệp Long gật đầu, anh ta sớm đã hẹn với đám bạn xấu đi chơi rồi, sốt sắng bước ra khỏi cửa.
Trước khi đi chợt nhớ ra điều gì đó, gào lên:
“Đúng rồi, nhớ nấu cơm đấy, tôi về là phải có cái ăn."
Mắt Diệp Uyển Ninh sáng lên, điều này đúng ý cô quá.
Trước đây đều là Chu Tú Lan nấu cơm ở nhà, dùng bao nhiêu gạo diện, nấu bao nhiêu cơm canh đều có định lượng cả.
Hơn nữa lúc ăn cơm đều là ăn chung, Diệp Uyển Ninh muốn lén giấu chút lương khô cũng không tìm được cơ hội.
Lần này hay rồi, Diệp Tiền Tiến đi kỳ kèo sính lễ với nhà họ Chu, Chu Tú Lan thì đi làm, Diệp Long ở nhà lại chẳng chịu ngồi yên một giây, tạo điều kiện vô cùng thuận lợi cho Diệp Uyển Ninh.
Đến giờ cơm, Diệp Uyển Ninh bước vào bếp.
Trong nhà đã hết sạch gạo, bột mì thì vẫn còn một ít, rau cũng hết, chỉ còn vài cọng hành.
Diệp Uyển Ninh xắn tay áo lên thở dài, cái nhà họ Diệp này đúng là nghèo rớt mồng tơi, hèn chi lại nảy ra ý định bán con gái.
Nhưng điều này không làm khó được cô.
Diệp Uyển Ninh cho nước vào bột mì nhào thành khối, cán thành miếng mỏng, sau đó múc một thìa mỡ lợn cho vào chảo.
Vừa chiên bánh cô vừa rắc thêm chút muối và hành hoa, chẳng mấy chốc đã chiên ra được những chiếc bánh hành vàng ươm hai mặt.
Mùi thơm khi chiên bánh không ngừng từ nhà bếp bay ra ngoài, khiến những nhà khác không nhịn được mà ngó nghiêng tìm kiếm.
Nhà họ Diệp này làm món gì ngon thế không biết, sao mà thơm nức mũi vậy?
Chiên xong bánh hành, Diệp Uyển Ninh lại vớt từ trong hũ dưa muối ra một cây cải chua, thái thành sợi nhỏ.
Bánh hành ăn kèm với dưa cải chua, vừa đỡ ngấy lại vừa ngon miệng, còn rất chắc dạ.
Trong lúc nấu cơm, Diệp Uyển Ninh cũng không để tay chân nhàn rỗi, cô bớt lại một ít bột mì nhào thành hai cái bánh bao ngô, cho lên xửng hấp cùng một lúc.
Hấp xong bánh bao ngô cô liền giấu vào bọc vải, nhét vào trong lỗ của lò sưởi dưới giường đất.
Bây giờ đang là mùa hè, chưa dùng tới lò sưởi, giấu ở đó vẫn rất an toàn.
Diệp Uyển Ninh bưng bánh hành lên bàn ăn, cảm thấy thật đáng tiếc.
Nếu không phải bánh hành mùi vị quá nồng thì cô đã muốn giấu thêm vài cái bánh hành rồi.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thôi vậy, bánh bao ngô cũng có cái hay của nó, không chỉ giúp chống đói mà còn có thể để được lâu hơn.
Diệp Uyển Ninh nhìn sắc trời, mặt trời đã lên cao, thời gian đã gần trưa rồi.
Cô suy nghĩ một chút, nhặt vài miếng bánh hành và dưa cải chua cho vào giỏ, khoác lên tay rồi đi ra đồng.
Chu Tú Lan cấy mạ cả ngày, lưng đau cổ mỏi, đang định nghỉ ngơi một chút uống ngụm nước thì nhìn thấy Diệp Uyển Ninh đi tới.
Diệp Uyển Ninh rũ mắt, khẽ nói:
“Mẹ, con đến đưa cơm cho mẹ đây."
“Đưa cơm?"
Chu Tú Lan ngẩn người, vội vàng nhìn ra phía sau Diệp Uyển Ninh:
“Anh trai mày đâu rồi?"
Chẳng phải bảo nó trông chừng con nhỏ này sao, người đâu rồi?
Diệp Uyển Ninh:
“Anh đi ra ngoài rồi, bảo con ở nhà nấu cơm.
Con nấu xong rồi mang một ít đến đây cho mẹ."
Chu Tú Lan không nhịn được nhíu c.h.ặ.t lông mày, nhưng rất nhanh sau đó lại giãn ra.
Diệp Uyển Ninh đã đến đưa cơm cho bà ta rồi, trông có vẻ cũng không định bỏ trốn.
Chu Tú Lan vén miếng vải bông đậy trên giỏ ra:
“Vẫn là anh trai mày biết xót mẹ, thấy mẹ làm việc ngoài đồng vất vả nên mới bảo mày đến đưa cơm cho mẹ."
Diệp Uyển Ninh nghe xong, chỉ khẽ nhếch môi châm chọc.
Chu Tú Lan chính là như vậy, lần nào người làm việc cũng là Diệp Uyển Ninh nhưng bà ta luôn tính công lao lên đầu Diệp Long, theo bản năng mà phớt lờ đứa con gái này.
Vừa vén miếng vải ra, một mùi thơm khiến người ta phải thèm thuồng bay tới.
“Chị Chu à, chị ăn gì đấy mà thơm thế."
Những người nghỉ ngơi quanh đó cũng không ít, ngửi thấy mùi thơm liền tò mò hỏi thăm.
Chu Tú Lan đuổi người ta đi:
“Đi đi đi, sao chỗ nào cũng có cô vậy."
Bà ta lẩm bẩm:
“Đúng là ma đói đầu t.h.a.i mà, có đồ ngon cũng không cho cô đâu."
Bà ta hít một hơi thật sâu, đừng nói chi người khác, mùi vị này đúng là thèm thật.
Chu Tú Lan không nhịn được bốc một miếng bánh hành vàng ươm đưa lên miệng, mùi vị thơm mặn, còn thoảng hương hành hoa, mỗi lần c.ắ.n một miếng là mỡ lại b-ắn tung tóe trong miệng.
Ăn nhiều thì có chút ngấy nhưng kèm với dưa cải chua thanh mát, Chu Tú Lan cảm thấy bà ta còn có thể ăn thêm hai mươi cái nữa.
“Cái con ranh này, tay nghề cũng khá đấy chứ, sau này đúng là hời cho nhà họ Chu kia rồi."
Chu Tú Lan vừa ăn bánh hành vừa nói những lời khó nghe.
Diệp Uyển Ninh nguyên bản vì làm việc nhà nhiều nên tay nghề nấu nướng cũng rất khá, Chu Tú Lan cũng không nghi ngờ gì nhiều.
Nhưng đang ăn dở bà ta chợt nhận ra có gì đó không ổn, mắng:
“Ối trời đất ơi, mày lấy đâu ra mỡ mà chiên bánh hành thế này?"
Nhất định là dùng hũ mỡ lợn giấu trong tủ năm ngăn rồi.
Đó là mỡ được thắng từ miếng thịt lợn chia được hồi Tết, bà ta vẫn luôn không nỡ dùng, còn định để dành đến lúc Diệp Long cưới vợ mới đem ra làm món đãi tiệc cơ mà.
