Đạo Quan Đóng Cửa! Tiểu Đạo Sĩ Bị Ép Xuống Núi - Chương 128: Đêm Trăng Đuổi Thi, Tăng Ca Bắt Đầu
Cập nhật lúc: 29/01/2026 21:02
Tuy rằng hiện tại bên ngoài là buổi tối, nhưng đèn đường hai bên đường sáng trưng. Đèn xe đặc cảnh lập lòe có chút ch.ói mắt.
Lưu Phong cùng Cổ Sướng bọn họ đã rút lui đến khu phố đối diện, nhưng vẫn có thể nhìn thấy động tĩnh ở cửa tiệm giày thêu.
Đàm Kỳ nhìn chằm chằm cánh cửa mở toang cùng với bốn bóng người đi ra từ bên trong, hung hăng nuốt một ngụm nước bọt.
Vừa rồi Lưu Phong nhận điện thoại, đứng bên cạnh anh ta cũng nghe thấy. Giọng nói chính là của người phụ nữ vừa bảo bọn họ rút lui, Lưu Phong nói cô ấy là người Cục 709.
Người phụ nữ kia nói: “Lưu đội, phiền các anh mở đường, chúng tôi muốn đi vùng ngoại thành, toàn bộ hành trình không được để nhân viên tới gần chiếc xe này của chúng tôi.”
Cho nên, bọn họ khẩn cấp điều động xe đặc cảnh, bên trong đặc cảnh đều là s.ú.n.g thật đạn thật.
Kinh Thị rất lớn, chia làm vài khu nội thành, bên Tây Thành Nội này cũng có một vùng ngoại thành. Nguyên lai bên kia đều là nhà xưởng, sau lại dời đi khu khai phá, cho nên nơi đó hiện tại bỏ hoang không người.
Thẩm Thăng lắc Thi Linh, thao tác Liêu Như Như tiến về phía trước.
Đuổi thi không thể ngồi xe, cũng may vùng ngoại thành không quá xa, đi hơn bốn mươi phút là tới.
Cho nên liền xuất hiện một màn quỷ dị khiến người ta rợn tóc gáy.
Đêm hôm khuya khoắt, xe cảnh sát thêm xe đặc cảnh mở đường, giảm tốc độ xuống thấp nhất, thả côn không nhấn ga. Mà đi ra lại là ba người một cái xác, à không, chuẩn xác mà nói là ba người và một cái xác bị áo khoác che kín đang nhảy từng bước đi tới.
Gió đêm hơi lạnh, trăng treo trên cao.
Thẩm Thăng ở phía trước đuổi thi, Thời Dạng cùng Thương Hữu Dung ở phía sau dạo tới dạo lui đi theo.
Thương Hữu Dung hỏi Thời Dạng: “Vừa rồi gọi điện cho nhóm Tiểu Ninh đến đâu rồi?”
Thời Dạng: “Chắc sắp tới rồi. Ê, chị Hữu Dung, chị nói xem có phải có một loại cảm giác trở về hồi nhỏ không?”
Hồi nhỏ bọn họ nửa đêm trộm đi ra ngoài chơi, nhặt được t.h.i t.h.ể liền sẽ là cảnh tượng như vậy.
Thương Hữu Dung cũng nhớ lại cái gì đó, khóe miệng mang cười: “Ừ, xác thật có, hơn nữa không có Lục Yếm tham dự, còn rất giống y như cũ.”
“Cái gì không có Lục Yếm còn rất hoàn nguyên?”
Thời Dạng cùng Thương Hữu Dung quay đầu lại, Phương Thế Ninh cùng Khương Hảo còn có Thuần Vu Tích đều đã theo kịp.
Một đám người song song đi tới.
Thời Dạng cười nói: “Là em nói, anh Thẩm ở phía trước đuổi thi, chúng ta ở phía sau tản bộ, giống không giống hồi nhỏ mấy lần nhặt được t.h.i t.h.ể ấy. Chị Hữu Dung bảo không có anh Lục tham dự, rất hoàn nguyên.”
Khương Hảo nhìn Thuần Vu Tích, nghĩ đến hai tờ báo cáo kia, bắt được điểm gây cười.
Phương Thế Ninh liền càng không cần phải nói, ngủ no rồi đầu phản ứng càng nhanh, đã sớm cười ra tiếng ngỗng kêu, dẫn tới Thẩm Thăng đang nghiêm túc đuổi thi phía trước đều phải quay đầu lại nhìn.
Thời Dạng xoa đầu cô: “Đừng cười nữa, Đông Bắc tuyết rơi, cậu nên trốn đi rồi.”
Phương Thế Ninh túm lấy cánh tay cậu, tay kia dùng móng tay cấu cậu, đau điếng.
Thời Dạng rụt tay về tả hữu trốn tránh, Phương Thế Ninh lại cào cậu. Hai người điên cuồng đùa giỡn.
Thuần Vu Tích nhưng thật ra so với bọn họ đều ổn trọng hơn, đến gần Thẩm Thăng vài phần, nhìn chằm chằm cái xác đang tung tăng nhảy nhót kia.
Nhưng cũng bởi vì đến gần vài phần, cô liền bắt đầu nhíu mày.
Ách... cái mùi này...
Một cơn gió thổi qua, Khương Hảo đeo khẩu trang đi phía sau cũng ngửi thấy.
Đang định hỏi Thương Hữu Dung vì sao không muốn ăn khuya, ngũ quan trên mặt cô đều nhăn tít lại với nhau: “Thôi, hiểu vì sao không muốn ăn rồi, bữa ăn khuya đêm nay hủy bỏ, bà đây muốn nôn!”
Thương Hữu Dung cong môi cười.
Khương Hảo phân tán sự chú ý của mình, hỏi: “Cái giày cóc này không chỉ bán đi một đôi đâu, bà giám đốc Quỳnh kia coi như nhặt về một cái mạng, những người khác phải làm sao?”
Thương Hữu Dung: “Tiệm giày thêu có sổ sách, trên đó có đăng ký thông tin người mua giày. Còn nữa, Cổ Sướng nói dì hai cậu ta mua giày lúc Liêu Như Như, à, cũng chính là vị đang nhảy nhót phía trước kia, bà ta sẽ hỏi sinh thần bát tự của khách, lấy cớ là Kim Thiềm Phát Tài muốn thêu bát tự lên giày.”
Khương Hảo gật đầu hiểu rõ: “Giày cóc không thêu sinh thần bát tự cũng sẽ không khởi hiệu.”
Hai người đang đùa giỡn bên cạnh nghe được chính sự liền dừng lại, ngoan ngoãn lắng nghe.
Thương Hữu Dung: “Lúc ấy tình huống khẩn cấp em không xem sổ sách kia, lát nữa chúng ta phải quay lại copy một bản.”
Khương Hảo tính tình tương đối nóng nảy: “Vậy còn chờ gì nữa, bên này có anh Thẩm áp trận, chị quay lại copy sổ sách, thuận tiện tiêu trừ oán khí ở tiệm giày thêu một chút.”
Phương Thế Ninh vừa nghe cũng vội vàng sán lại: “Em đi, em cũng đi, có sinh thần bát tự, em có thể tính ra phương vị của họ, thời gian gấp nhiệm vụ nặng, chúng ta chia nhau hành động!”
Thuần Vu Tích đi phía trước quay đầu lại: “Các em đi đi, bên này có bọn chị là được, sớm một phút là có thể cứu một người.”
Khương Hảo gật đầu: “Được, vậy em dẫn mấy đứa nó về tiệm giày thêu, hai người cẩn thận chút.”
Thời Dạng đã quay đầu đi về cười nói: “Yên tâm đi, phương diện này anh Thẩm là chuyên nghiệp. Đi thôi đi thôi, ai đến cuối cùng là ch.ó con!”
Phương Thế Ninh trừng cậu một cái: “Ấu trĩ!”
Nhưng vừa dứt lời, cô cất bước liền chạy, một chút liền vượt qua Thời Dạng.
Thời Dạng: “Cái đồ khờ này, nói tôi ấu trĩ, cậu còn chạy!”
Nói rồi cậu nâng bước định đuổi theo, nhưng sau gáy truyền đến một lực đạo, Thời Dạng không quay đầu nhìn, trong lòng một trận cạn lời, dừng bước chân thậm chí lùi lại một bước, khom lưng làm một cái thủ thế mời.
“Chị Khương ngài mời!”
Khương Hảo một thân váy đỏ, chân đi giày cao gót, cằm khẽ hất, giống như một nữ vương, lướt qua Thời Dạng đi về phía trước.
Thời Dạng tức cười, vừa quay đầu lại thấy Thương Hữu Dung, chuỗi thức ăn kém một tầng, gan cậu lại về rồi một ít, nhưng không nhiều lắm, vẫn là ch.ó săn giống nhau: “Chị Hữu Dung đi trước một bước?”
Thương Hữu Dung nhướng mày: “Được thôi, sao lại không được, dù sao ch.ó con khẳng định là cậu.”
Thời Dạng: “...”
Cậu cũng rất muốn tình yêu thương của các chị a, hu hu hu.
Chơi ra chơi, làm ra làm, chính sự vừa đến, mọi người đều nghiêm túc đối đãi.
Trở lại tiệm giày thêu, vẫn còn cảnh sát chưa đi, ở xa xa bảo vệ hiện trường. Bọn họ thấy Thương Hữu Dung lại quay về, tự giác nhường đường.
Khương Hảo đi qua bọn họ, tiện tay đốt một trương Khư Oán Phù, tiêu trừ chút ít oán khí lây dính trên người bọn họ.
Mấy người vào nhà, Thương Hữu Dung lập tức đi tới quầy tiếp tân tìm được cuốn sổ ghi chép bằng giấy.
Lật xem một chút, tổng cộng có mười bốn đôi giày cóc “có chủ” đã bán ra.
Đội điều tra hình sự có một đôi, Quỳnh Mộng có một đôi, trên chân Liêu Như Như cũng đi một đôi, mười bốn đôi này liền còn dư lại mười một đôi.
Khương Hảo chụp ảnh lưu làm hồ sơ truyền vào trong nhóm, bốn người bọn họ cũng muốn tách ra hành động, như vậy có thể tiết kiệm thời gian.
Phương Thế Ninh lấy b.út, tìm một tờ giấy, bắt đầu dùng sinh thần bát tự của khách hàng mua giày cóc để bói toán vị trí của họ, sau đó ghi vào giấy, rồi gửi vào trong nhóm, lát nữa tiện phân phối.
Đêm nay chú định lại là một đêm không ngủ rồi.
Phương Thế Ninh tuyên bố, tăng ca chính thức bắt đầu!
