Đạo Quan Đóng Cửa! Tiểu Đạo Sĩ Bị Ép Xuống Núi - Chương 20: Chân Tướng Chỉ Có Một, Tam Gia Có Vấn Đề
Cập nhật lúc: 26/01/2026 04:04
“Không phải, các người nhìn tôi làm gì a, tôi đều không quen biết cô ta mà!”
“Ai u uy, nữ oa oa, cái nồi này ta nhưng cõng không nổi đâu!”
Thường Thiên Viễn cấp đến mức muốn dậm chân.
Nữ quỷ hoãn hoãn, mới lắc đầu, ý bảo không phải ông ấy.
Thường Thiên Viễn thở hắt ra một hơi thật mạnh: “Ông trời của tôi ơi, tôi là một động vật m.á.u lạnh mà cũng sắp bị cô dọa toát mồ hôi rồi!”
“Không cần hỏi lại.” Thời Dạng vươn một ngón tay, cằm khẽ hất: “Chân tướng chỉ có một, đó chính là ba nhà không tới kia, tuyệt đối có một nhà có vấn đề.”
Phương Thế Ninh cùng Khương Hảo đồng thời che mặt, bước nhỏ dịch sang bên cạnh một chút, cách cậu xa một chút.
Không muốn nhận người quen.
Quen biết không nổi một chút nào.
Mọi người, chúng Tiên gia: “......”
Đứa nhỏ này sao lại ngốc nghếch thế nhỉ?
Đều rõ ràng như vậy ai mà không nhìn ra?
Bọn họ còn nhìn ra được, nhà hại cô ta rất có khả năng chính là Thường gia Chưởng đường đâu.
Có phương hướng, Khương Hảo đối với chín vị Tiên gia kia chắp tay một cái: “Vất vả các vị Chưởng đường Giáo chủ đi một chuyến, Khương Hảo cung tiễn các vị Tiên gia.”
Chín vị Tiên gia thật là một trận cạn lời, người ta đều là tiên lễ hậu binh, sao đến lượt cô nàng này lại thành trước binh sau lễ.
Còn cung tiễn, bọn họ chả thấy cung kính ở chỗ nào cả!
Phương Thế Ninh cùng Thời Dạng cũng học theo, đối với người ta chắp tay.
Khương Hảo nghiêng người đầu tiên là nói với Hoàng Đào Khí cùng Hoàng Khoái Bào: “Phía trước mở đường, chúng ta đi gặp ba nhà kia.”
Ba nhà kia, một nhà ở bổn thôn, hai nhà ở thôn Sơn Viên cách vách, đều không xa lắm.
Hoàng Đào Khí đi đầu, trực tiếp chạy vọt ra ngoài. Cậu ta tuổi nhỏ nhất, tính tình cũng lớn nhất, vừa rồi bị uất ức, tự nhiên phải hảo hảo xả giận.
Cho nên cậu ta đi đầu liền đến nhà có thái độ tệ nhất vừa rồi, nhà ở phía nam nhất của bổn thôn.
Sau khi bọn họ đi, Thường Thiên Long cũng ra lệnh một tiếng, chúng Tiên gia hóa thành mấy đạo khói nhẹ chạy băng băng về một hướng.
Phương Thế Ninh thu nữ quỷ vào lá bùa.
Khương Hảo lái xe chở hai người bọn họ đuổi theo.
Chỉ chớp mắt, bờ sông cũng chỉ còn lại chín vị Lão tiên kia.
Nga, không đúng, còn có một thằng nhóc đang tè xuống sông.
Đáng tiếc, người thường không nhìn thấy Tiên gia.
Thường Thiên Viễn vươn dài cổ, nhìn về hướng bọn họ biến mất, do dự một chút, đề nghị nói: “Nếu không thì, chúng ta cũng đi xem một chút?”
Hồ Thiên Long lập tức hưởng ứng: “Được a, tôi chỉ nghe nói qua Chấp Pháp Đường, chưa từng thấy qua bọn họ chấp pháp như thế nào.”
Hoàng Thiên Bá the thé giọng nói: “Hắc hắc, tôi cũng đang có ý này, đi đi đi!”
“Vậy đều cùng nhau đi, cũng coi như là mở mang kiến thức.”
Chín vị thì có tám vị đều thu xếp muốn đi xem náo nhiệt.
Vị còn lại là Bạch gia Chưởng đường Bạch Thiên Thanh lùi lại phía sau, ông ấy chỉ là một thầy t.h.u.ố.c, mới không cần đi lên phía trước.
Nhưng ông ấy trăm triệu lần không nghĩ tới chính là, còn chưa đợi ông ấy nói chuyện, đã bị Hồ Thiên Long túm lên ngựa, sợ tới mức ông ấy vội vàng ôm lấy cổ ngựa, khóc không ra nước mắt.
“Ô ô ô, các ông cũng quá không tôn trọng con nhím rồi!”
......
Diêu Tam đang ngồi xếp bằng trên giường đất trong nhà, trong tay còn đang tước đậu que.
Đối diện hắn là bàn thờ, bên trên treo tờ giấy đỏ, viết 50-60 cái tên.
Trên đó bày đầy đĩa trái cây, đồ ăn chín và rượu, ở giữa là một cái lư hương, cắm bốn cây hương đang bốc khói.
Diêu Tam thất thần hỏi: “Lão tiên nhi, con không đi, thật không có việc gì a? Kia chính là Chấp Pháp Đường đấy.”
“ Chấp Pháp Đường thì sao, cô ta có lệnh bài hay không còn chưa biết đâu, cô ta nói mình là phải thì là phải à? ”
“Nhưng mà......”
“ Đừng nhưng nhị gì cả, chúng ta hợp pháp hợp quy, cho dù thật sự là Chấp Pháp Đường tới, cô ta còn có thể đ.á.n.h ta không thành? ”
“Được rồi.”
Diêu Tam nghĩ thầm, hắn hình như từng nghe nói, Chấp Pháp Đường triệu tập mà không đến, cũng là sẽ bị xử phạt đi.
Tựa như dân chúng bị cảnh sát triệu tập, nếu không đi thì nhẹ là xử phạt hành chính, nặng thì là biện pháp hình sự.
Nếu ảnh hưởng đến việc cảnh sát xử lý vụ án, như vậy liền sẽ bị bắt giam vì tội cản trở người thi hành công vụ.
Vừa rồi hai vị Tiên gia tới thông báo, hình như nói là Chấp Pháp Đường đang “làm công vụ”, nhà hắn không đi, có thể hay không bị tìm tới cửa a?
Đang nghĩ ngợi, cổng sân đã bị gõ vang.
“Tới, tới đây.” Diêu Tam buông đậu que trong tay xuống giường, xỏ dép lê đi ra mở cửa.
Cửa mở ra, Diêu Tam thấy ngoài cửa đứng ba người, người cầm đầu nhìn rất quen mắt, hắn tổng cảm giác đã gặp ở đâu rồi.
“Các người là?” Hắn hỏi.
“Tôi là Khương Hảo.”
“Khương, Khương Hảo!” Diêu Tam mở to hai mắt: “Cô là cái cô minh tinh Khương Hảo đó hả?”
Hắn nghe nói có đoàn phim ở trong thôn quay phim, nhưng đoàn phim kia không cho người ngoài vào xem, hắn cũng chưa từng thấy qua minh tinh nào tới thôn bọn họ.
Khương Hảo gật đầu.
Diêu Tam lần đầu tiên nhìn thấy minh tinh, có điểm luống cuống.
Hắn xoa xoa tay, trên mặt chất đầy nụ cười: “Chào cô, chào cô, xin hỏi cô tới tìm tôi là có việc gì?”
Diêu Tam ngoài miệng hỏi như vậy, nhưng trong lòng đã to gan suy đoán, khẳng định là năng lực xem sự chuẩn xác của mình truyền ra ngoài, đại minh tinh đều tới tìm mình xem sự!
Nhưng câu nói tiếp theo của Khương Hảo làm hắn sững sờ một hồi lâu.
“Xác thật có việc,” Khương Hảo tung tung lệnh bài trên tay, “Tiểu Bướng Bỉnh cùng Tiểu Chạy Mau nhà tôi thỉnh không nổi Chưởng đường Giáo chủ nhà anh, tôi đương nhiên phải tới thắp nén hương thỉnh giáo xem rốt cuộc là chuyện gì, là coi thường Chấp Pháp Đường nhà tôi?”
Diêu Tam kinh ngạc đến cằm sắp rớt xuống đất: “Cô, cô cô, cô... Chấp Pháp Đường? Nhà cô?”
Nói năng lộn xộn, nhưng đảo cũng không khó hiểu.
Khương Hảo hơi mỉm cười, quơ quơ lệnh bài trên tay, nhưng ý cười lại không chạm đến đáy mắt: “Đúng vậy, Chấp Pháp Đường, nhà tôi. Đừng nói nhảm nữa, dẫn đường đi.”
Diêu Tam khép miệng lại, hung hăng nuốt một ngụm nước bọt.
Chấp Pháp Đường đều đến cửa nhà, hắn tự nhiên cũng ngăn không được, chỉ có thể trong lòng yên lặng cầu nguyện Lão tiên nhà mình có thể kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, bằng không cái bàn thờ này của hắn nếu bị phong ấn, kia hắn sẽ gặp tai ương.
bàn thờ bị phong, đệ t.ử nhẹ thì phản phệ bệnh tật quấn thân, nặng thì điên điên khùng khùng tinh thần thác loạn.
Hai loại này hắn đều không muốn.
Diêu Tam giờ phút này cực kỳ hối hận, ủ rũ cụp đuôi đi ở phía trước.
Đều nói trong nhà có một người biết điều, tổng so với có kẻ gây sự thì ngày tháng trôi qua an ổn hơn.
Một ngàn người một ngàn tính cách, huống chi Tiên gia đều là động vật tu luyện thành, tính cách của bọn họ cũng là thiên kỳ bách quái, cái dạng gì cũng có.
Hắn biết rõ tính tình ngạo kiều của Lão tiên nhà mình, sao lại không khuyên nhủ nhiều hơn chứ!
Cái này thì hay rồi, Chấp Pháp Đường tới cửa, hắn cùng các Lão tiên nhà mình đều phải nghiêm túc chào hỏi.
Khương Hảo bước vào sân sau, Diêu Tam cảm giác lông tơ trên người dựng đứng cả lên.
Tuy rằng Xuất Mã Tiên chỉ có thể “nhìn” thấy Tiên gia nhà mình, nhà người khác đều “nhìn” không thấy, nhưng cũng vẫn có thể cảm ứng được trong nhà có “người ngoài” tới.
Hắn sao lại cảm giác, hình như, có hơn trăm người đi vào?
