Đạo Quan Đóng Cửa! Tiểu Đạo Sĩ Bị Ép Xuống Núi - Chương 25: Bữa Cơm Đoàn Viên, Lời Mời Của Nhị Tổ

Cập nhật lúc: 29/01/2026 20:00

Thấy Khương Hảo sắp bị mắng, Phương Thế Ninh vội vàng rót thêm một bát rượu lớn, hổ báo dí thẳng vào miệng Hồ Thiên Long: “Hồ Tứ Thái Gia mau uống rượu, sảng khoái!”

Hồ Thiên Long sửng sốt một chút, duỗi tay lau rượu b.ắ.n lên mặt, cười mắng: “Các con từng đứa thật là không cho người ta bớt lo, được rồi, không nói Khương Hảo tỷ của các con nữa là được chứ gì.”

Phương Thế Ninh cười hì hì gật đầu: “Con thật vất vả mới tới một chuyến, có thời gian thì chúng ta hảo hảo tán gẫu cho vui, đúng không Thời Dương Dương?”

Thời Dạng thấy cô ra hiệu cho mình, cười nói: “Đúng vậy, chiều ngày kia chúng con về Kinh Thị rồi, ngài không phải nhớ Ninh khờ khạo sao, đi đi đi, vừa ăn vừa nói, con sắp c.h.ế.t đói rồi.”

Hồ Thiên Long liếc nhìn cậu cùng Phương Thế Ninh, dùng tay vuốt râu, một bộ nhìn thấu không nói toạc.

Phòng ăn, sau khi mọi người đều ngồi xuống, một bàn đầy hộp cơm, ngay cả bày ra đĩa cũng lười làm.

Hồ Tứ Thái Gia thật sâu thở dài một hơi.

Ba đứa lười nhất đều ở đây, lại còn đều không biết nấu cơm, ông ấy có chút nhớ con bé Thuần Vu cùng thằng nhóc nhà họ Thẩm.

Nói đi cũng phải nói lại, nếu Tiểu Hảo nhà mình đồng ý hai đứa nó xong, rất nhanh bọn nhỏ này lại có thể tụ tập cùng một chỗ đi.

Vậy ông ấy còn sầu gì không được ăn đồ ngon miệng đâu?

Nghĩ vậy, ông lão thuận khí, không nói hai lời lại bảo Thời Dạng rót cho mình một bát rượu lớn xử lý.

Khương Hảo gắp cho Phương Thế Ninh cái đùi gà rán: “Nói đi, tìm chị tới còn có chuyện gì?”

Mọi người quá quen thuộc, đều là từ nhỏ cùng nhau lớn lên.

Vừa rồi ánh mắt của Hồ Tứ Thái Gia, bao gồm cả việc hai người hôm nay ở trong thôn tự xưng là người của Văn Phòng Trú Dương, Phương Thế Ninh trong tay còn có giấy chứng nhận, đủ loại điều này đều lộ ra, hai người bọn họ có việc chưa nói.

Đi thẳng vào vấn đề, Phương Thế Ninh cũng buông đũa ngồi thẳng người.

“Khương Hảo tỷ, em tới là muốn mời chị gia nhập Nhị Tổ của Văn Phòng Trú Dương.”

Khương Hảo nghe xong cũng không quá bất ngờ, cô cũng buông đũa: “Thời Dạng đã gia nhập?”

Bị điểm danh, Thời Dạng lên tiếng: “Ừ, em đồng ý gia nhập, dù sao em cũng giải nghệ rồi, là một kẻ nhàn rỗi, tích cóp chút Quỷ lực âm đức gì đó có lợi không hại, đỡ cho ông nội em mỗi ngày niệm em chơi bời lêu lổng, vừa lúc cũng trốn được thanh tĩnh.”

Khương Hảo gật gật đầu, trong lòng hiểu rõ, nhưng cô chưa nói có đồng ý hay không.

Cô cùng Thời Dạng không giống nhau. Một là thân phận của cô, một minh tinh đi đến đâu đều không tiện. Hai là cô mới vừa ký hợp đồng với một nghệ sĩ. Nhưng, này đều còn không phải quan trọng nhất.

Quan trọng là, cô là Xuất Mã Tiên, trên bàn thờ của cô là muôn vàn binh mã, cô không phải một mình.

Huống chi cô còn muốn chỉnh đốn những cái bàn thờ bất chính quy kia, rất nhiều việc đâu.

Nếu đồng ý, như vậy phía sau các Lão tiên thế tất liền đều phải từ quê quán bên kia trở về, trấn thủ ở bàn thờ, ít nhất phải làm được tùy gọi tùy đến.

Tuy rằng cô rất muốn cùng Phương Thế Ninh bọn họ đi chơi, nhưng cô cũng biết các Lão tiên sớm đã quen với cuộc sống yên tĩnh, cô không thể bởi vì tư d.ụ.c bản thân liền đi tùy ý quấy rầy tiết tấu của bọn họ.

Khương Hảo do dự, chưa nói mình đồng ý hay không, cô cầm lấy đũa gắp cho Thời Dạng một miếng cà rốt: “Ăn cơm trước đã.”

Phương Thế Ninh mím môi, ngoan ngoãn cầm lấy đùi gà rán bắt đầu gặm, không hề nói nhiều.

Cô biết hiện tại mọi người đều có cuộc sống riêng, ba lần đến mời đều là nói giỡn, bọn họ không muốn gia nhập, cô cũng sẽ không nhắc lại. Lấy cô làm ví dụ, nếu cô không phải bởi vì muốn tích góp mấy thứ kia để ổn định hồn phách, cô cũng muốn mỗi ngày chỉ ăn ăn uống uống, chơi bời ngủ nghỉ nằm yên.

Trên thế giới nào có nhiều tinh thần cống hiến như vậy, có một số việc đạo đức bắt cóc liền không thú vị.

Thời Dạng mày nhíu lại một chút: “Khương Hảo tỷ.”

“Hửm?”

“Cái này là chị không đúng rồi!”

Khương Hảo liếc cậu một cái: “Sao?”

Thời Dạng dùng đũa kẹp miếng cà rốt trong bát lên, ngữ khí ủy khuất: “Dựa vào cái gì Ninh khờ khạo được đùi gà, em lại là cà rốt, chị quên em ghét nhất là cà rốt sao?”

Khương Hảo sửng sốt, sau đó nói: “Không được kén ăn, cà rốt tốt cho mắt.”

Thời Dạng bĩu môi: “Không thích, mắt em rất tốt, thấy chị vừa rồi chần chờ một chút đâu.”

Phương Thế Ninh phụt cười ra tiếng.

Khương Hảo cũng cười.

Hồ Thiên Long liếc mắt nhìn Khương Hảo mặt mày hơi cong, cái miệng nhỏ uống rượu, như suy tư gì đó.

Một bữa cơm xuống dưới, không có người nào nhắc lại chuyện Văn Phòng Trú Dương, coi như là chưa từng nói qua.

Ba người thu dọn bàn ăn một chút, hộp cơm ném hết vào thùng rác, sau đó ngồi trên t.h.ả.m phòng khách bắt đầu chơi game, thuận tiện thương lượng ngày mai đi đâu chơi.

Hồ Thiên Long còn lại là lúc cơm còn chưa ăn xong đã đi về.

Khương Hảo hỏi ông ấy gấp cái gì, ông ấy nói có chút việc, cũng chưa nói việc gì liền không quay đầu lại đi mất.

Một ván game đ.á.n.h xong, cuối cùng cũng chốt ngày mai đi công viên giải trí chơi.

Thời Dạng một trận cạn lời.

Công viên giải trí ở đâu mà chả chơi được, cứ phải lặn lội đường xa tới bên này chơi?

Chỉ tiếc, Phương Thế Ninh đối với ngắm cảnh không có hứng thú gì, cô hiện tại tâm tính cùng trẻ con cũng không khác nhau lắm, đối với cái gì cũng tò mò. Chưa từng đi công viên giải trí, nghe nói nơi này có công viên giải trí lớn thứ hai thế giới, cô liền rất muốn đi.

Khương Hảo đứng dậy ngồi xuống sô pha, đ.ấ.m đ.ấ.m cái chân đã tê rần, nhìn thoáng qua thời gian đã hơn mười một giờ đêm.

11 giờ qua đi chính là thức đêm, gan muốn nghỉ ngơi, bằng không làn da sẽ xấu đi.

Cô đứng lên, thúc giục hai người: “Ngủ thôi ngủ thôi, người trẻ tuổi bớt thức đêm, bằng không ngày mai không có tinh thần chơi.”

Phương Thế Ninh ngoan ngoãn đi theo đứng lên: “Được.”

Thời Dạng không dậy, ngả người dựa vào sô pha: “Hai người ngủ đi, em leo rank tí đã.”

Khương Hảo cùng Phương Thế Ninh lên lầu, dặn dò Thời Dạng: “Nửa đêm đói bụng tự mình đặt cơm hộp, tủ lạnh còn có dưa hấu cùng Coca cậu thích. Chúng tôi lên lầu, nếu là đột t.ử, hồn bay lên báo cho chúng tôi một tiếng, chúng tôi nhặt xác cho cậu.”

Thời Dạng: “Em cảm ơn ngài.”

“Việc nhỏ, đừng khách khí, chị đều là chuyên nghiệp.”

“......”

Hai người đều lên lầu ngủ, Thời Dạng mở game.

Cậu cũng không thức quá muộn, chơi hai ván, bị hố mất hai sao liền không chơi nữa, cũng tính toán lên lầu.

Kết quả, mới vừa đứng dậy liền thấy một đạo khói nhẹ chui vào tờ giấy đỏ trên bàn thờ.

Không bao lâu sau lại một đạo chui vào, lần này là cưỡi ngựa tới.

Ngay sau đó một lát sau lại có một đạo, ngồi kiệu tới, phía sau còn đi theo hai đạo.

Cậu khẽ cười một tiếng, xoay người vòng qua phòng khách, đi vào phòng cho khách ở tầng một ngủ.

Phải hảo hảo ngẫm lại, nếu ngày mai Phương Thế Ninh muốn chơi mấy trò trên cao, cậu phải lấy lý do gì vừa không mất mặt lại có thể trốn thoát đây.

Cậu sợ độ cao!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.