Đạo Quán Rách Nát Hôm Nay Cũng Chưa Đóng Cửa - Chương 100: Đột Phá Ranh Giới
Cập nhật lúc: 11/01/2026 12:27
Kể từ khi có được thanh ngọc Như Ý này, Giản Lạc Thư luôn dùng nó như một chiếc b.úa, cứ thấy quỷ là nện một trận tơi bời, vừa đơn giản vừa thô bạo lại hiệu quả. Thế nhưng mười mấy con lệ quỷ trước mắt đều có một lớp giáp m.á.u dày cộm, nện chúng không chỉ tốn sức mà với số lượng đông đảo như vậy, cô chắc chắn sẽ rơi vào cảnh bị tấn công hai mặt, lúng túng tay chân, thậm chí còn có thể bị quỷ bào đỏ ám toán.
Giản Lạc Thư vốn là người biết nhìn thời thế, trong trường hợp này nếu đ.á.n.h trực diện thì quá mệt, chi bằng tung chiêu cuối cho xong, vừa đỡ tốn thời gian vừa đỡ tốn sức.
Quỷ bào đỏ rất tin vào trực giác của mình, không đợi Giản Lạc Thư kịp hành động, gã phẩy tay một cái, toàn bộ lệ quỷ sát khí lập tức lao về phía cô.
Giản Lạc Thư bước theo bộ pháp Cương Bộ, hỗn độn chi khí trong cơ thể xoay chuyển với tốc độ cực nhanh. Thanh ngọc Như Ý cổ phác trong tay cô bỗng phát ra ánh sáng ch.ói lòa, đám lệ quỷ theo bản năng khựng lại, đồng loạt giơ tay che mắt.
Trong lòng quỷ bào đỏ dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt, thậm chí còn thoáng hoảng loạn. Gã gào lên khản giọng với đám lệ quỷ: “Ai cho phép các ngươi dừng lại, mau g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta!”
Sự phục tùng đã khắc sâu vào linh hồn vào khoảnh khắc này đã áp đảo nỗi sợ hãi. Đám lệ quỷ hạ tay xuống, tản ra bao vây, mười mấy con lệ quỷ sát khí lập tức khép c.h.ặ.t vòng vây quanh Giản Lạc Thư.
Nhìn thấy cảnh này, quỷ bào đỏ đắc ý cười một tiếng: “Đến nước này rồi, cho dù mọc cánh cũng khó thoát.”
Đám lệ quỷ vốn không có trí khôn, việc bao vây được Giản Lạc Thư đã tiêu hao hết chút bản năng tính toán ít ỏi còn sót lại. Mọi hành động tiếp theo đều hoàn toàn dựa vào hung tính. Chúng giương những móng tay dài nhọn hoắt lao vào tấn công, con nào con nấy đều muốn xé xác, uống m.á.u cô.
Giản Lạc Thư phất tay, giơ cao ngọc Như Ý. Luồng hỗn độn chi khí thuần khiết từ đỉnh ngọc Như Ý tuôn ra không ngừng, đan xen vào nhau như một tấm lưới đ.á.n.h cá dày đặc, bao trùm lấy Giản Lạc Thư cùng toàn bộ đám lệ quỷ xung quanh.
Thể chất của Giản Lạc Thư vốn đặc biệt, tu hành đạt hiệu quả gấp đôi dù chỉ tốn nửa công sức, nhưng thời gian cô bước vào huyền môn suy cho cùng vẫn còn ngắn, lượng hỗn độn chi khí tích lũy trong cơ thể không quá dồi dào. Việc bao phủ toàn bộ đám lệ quỷ này đã là dốc hết toàn lực, đan điền gần như cạn kiệt, chỉ còn lại một khối hỗn độn chi khí nhỏ bằng quả bóng bàn xoay chuyển điên cuồng để miễn cưỡng chống đỡ tấm lưới khổng lồ.
Bị vây trong đó, đám lệ quỷ sát khí hoàn toàn mất phương hướng. Chúng không nhìn thấy Giản Lạc Thư ở đâu đã đành, điều khiến chúng kinh hãi hơn cả là hỗn độn chi khí đang điên cuồng nuốt chửng âm khí trên người chúng. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, lớp giáp m.á.u dày cộm trên người từng con đã mỏng đi trông thấy.
Trong quá trình nuốt chửng, hỗn độn chi khí không ngừng mở rộng, trở nên ngày càng đậm đặc, rồi chảy ngược trở lại cơ thể Giản Lạc Thư. Giản Lạc Thư khẽ thở phào, mở to từng lỗ chân lông, để luồng hỗn độn chi khí cuồn cuộn quay về cơ thể, vận chuyển theo kinh mạch một vòng đại chu thiên rồi lại thoát ra ngoài.
Hỗn độn chi khí giống như nước sông Hoàng Hà cuộn trào dữ dội, liên tục gột rửa kinh mạch của Giản Lạc Thư. Cô cảm nhận rõ ràng kinh mạch của mình từ kiên cố dần trở nên mong manh, rồi bị sóng lớn đ.á.n.h vỡ. Ngay khi cô tưởng bản thân đã không thể chống đỡ nổi, kinh mạch lại từ từ khôi phục, không chỉ rộng mở hơn mà còn bền bỉ hơn trước.
Luồng hỗn độn chi khí ngày càng hung mãnh tiếp tục ập tới, kinh mạch lại một lần nữa nứt vỡ. Giản Lạc Thư đau đớn đến mức ngất đi rồi tỉnh lại, nhưng dù đau đến đâu, cô vẫn đứng vững ở trung tâm đại trận, dựa vào ý chí của bản thân để chống đỡ trận pháp hỗn độn.
Đám lệ quỷ ngã rạp trong hỗn độn chi khí, ôm đầu gào thét t.h.ả.m thiết, hoàn toàn mất đi khả năng tấn công. Sát khí trên người chúng đã bị trận pháp hút cạn, âm khí nồng nặc cũng nhanh ch.óng tan biến, dần dần để lộ hình dạng nguyên thủy của linh hồn.
Quỷ bào đỏ đứng bên ngoài đại trận, gương mặt đầy kinh hãi lẫn nghi hoặc nhìn tấm lưới hỗn độn đang xoay chuyển với tốc độ kinh người trước mắt. Đám lệ quỷ sát khí đều do gã nuôi dưỡng, tâm thần liên kết với gã, cho nên dù đứng ngoài trận, gã vẫn cảm nhận rõ ràng trạng thái của từng con.
Từ khi Giản Lạc Thư dùng ngọc Như Ý bày trận đến giờ mới chỉ khoảng mười phút, nhưng mười mấy con lệ quỷ không con nào ngoại lệ đều trở nên suy yếu trầm trọng, sợi dây liên kết giữa chúng và gã cũng bắt đầu chập chờn.
Quỷ bào đỏ trong lòng xoay chuyển đủ mọi ý nghĩ, nhưng dường như không có biện pháp nào có thể xoay chuyển tình thế trước mắt. Gã cũng không dám tiến lại gần đại trận hỗn độn khổng lồ kia, chỉ sợ sơ suất một chút sẽ bị hút thẳng vào trong.
Đúng lúc đó, tim quỷ bào đỏ chợt thắt lại. Một con lệ quỷ ở sâu trong trận đã hoàn toàn mất liên lạc với gã, rõ ràng là đã hồn phi phách tán.
Sự biến mất của con lệ quỷ này giống như một tín hiệu mở màn. Ngay sau đó, từng con lệ quỷ sát khí lần lượt cắt đứt liên hệ với gã, cho đến khi c.o.n c.uối cùng cũng không còn tồn tại.
Sắc mặt quỷ bào đỏ trở nên đờ đẫn, nhưng trong lòng lại đau như bị kim đ.â.m. Những năm qua, số linh hồn bị dìm xuống bể m.á.u nhiều không đếm xuể, nhưng phần lớn đều không chịu nổi âm sát chi khí của bể m.á.u mà tan biến ngay lập tức, trở thành một phần phân bón. Chỉ có số quỷ rất ít mang sát khí cực nặng, âm khí dày đặc, hồn phách mạnh mẽ mới có thể sống sót trong bể m.á.u.
Số quỷ sát khí như vậy, từ ngày xây dựng bể m.á.u đến nay cũng chưa đầy một trăm con. Gã đã ký khế ước chủ tớ với từng con quỷ bò ra từ bể m.á.u, biến chúng thành thứ v.ũ k.h.í g.i.ế.c người không ghê tay. Đối với gã, đám quỷ này chính là át chủ bài. Không ngờ hôm nay ngay tại địa bàn của mình lại tổn thất liền mười sáu con.
Mất mười sáu con lệ quỷ sát khí, gã vẫn còn mấy chục con khác, nhưng nhìn trận pháp quỷ dị trước mắt, gã không dám mạo hiểm thử thêm lần nữa. Mười mấy con quỷ đều hồn phi phách tán một cách khó hiểu. Nếu còn chưa làm rõ trong trận pháp này rốt cuộc có thứ gì, cho dù đưa thêm bao nhiêu quỷ vào cũng chỉ là uổng công. Quỷ bào đỏ thực sự không nỡ đem số quỷ hiếm hoi còn lại ra làm vật thí nghiệm.
Thấy khối khí trước mặt sắp cô đặc thành thực thể, quỷ bào đỏ dù rất muốn biết bên trong đang xảy ra chuyện gì, nhưng cũng không dám đem hồn thể của mình ra đ.á.n.h cược.
Nhìn không gian mà gã đã hao tốn vô số tâm huyết để xây dựng, trong mắt quỷ bào đỏ lóe lên vẻ xót xa. Nơi này vô cùng quan trọng, nhưng cho dù thế nào cũng không thể để người này thông qua hố đen mà tìm đến vùng đất thần. Nếu không, tâm huyết mấy trăm năm của gia tộc sẽ hoàn toàn tan thành mây khói.
Quỷ bào đỏ đi thẳng tới vị trí nhãn trận của không gian, dốc sức tung ra một đạo âm khí. Âm khí lao về phía nhãn trận, nhưng giữa đường lại đột ngột rẽ ngang, bị khối khí kỳ lạ kia hút mất.
Quỷ bào đỏ: “???” Âm khí ơi, ngươi đi lạc đường rồi, ngươi có biết không?
Nằm ở trung tâm hỗn độn chi khí, Giản Lạc Thư hoàn toàn không hề hay biết những chuyện đang xảy ra bên ngoài trận pháp. Cô nhắm mắt lơ lửng giữa không trung, hỗn độn chi khí xung quanh lấy ngọc Như Ý làm vật dẫn, điên cuồng tràn vào cơ thể cô.
Âm khí trên người mỗi con lệ quỷ sát khí có thể sánh bằng hàng trăm con quỷ thông thường. Âm khí của mười sáu con cộng lại nhiều gấp nghìn lần lượng hỗn độn chi khí vốn có trong người Giản Lạc Thư. Cho dù số âm khí này đã được chuyển hóa thành hỗn độn chi khí thuần khiết trong quá trình tuần hoàn, cho dù kinh mạch của cô đã được mở rộng hết lần này đến lần khác, đan điền liên tục được nới rộng, nhưng việc nhét toàn bộ khối khí khổng lồ này trở lại đan điền vẫn là một thử thách vô cùng gian nan.
Giản Lạc Thư chìm đắm trong cảm giác huyền diệu khi chân khí vận hành. Cô không biết có bao nhiêu hỗn độn chi khí đang bao phủ lấy mình, cũng không biết bản thân đang đứng trước nguy hiểm lớn đến mức nào. Cô chỉ dựa theo bản năng, không ngừng vận hành đại chu thiên, tham lam thu hồi từng luồng hỗn độn chi khí thuần khiết vào cơ thể.
Kinh mạch liên tục được mở rộng, đan điền dần giống như biển lớn dung nạp trăm sông. Khối khí khổng lồ kia cũng dần trở nên loãng hơn, bóng dáng của Giản Lạc Thư từ từ hiện ra rõ ràng.
Quỷ bào đỏ nhìn thấy Giản Lạc Thư nhắm c.h.ặ.t hai mắt, trong lòng âm thầm mừng rỡ. Móng tay trên hai bàn tay lặng lẽ kéo dài hơn mười centimet, tỏa ra mùi m.á.u tanh nồng nặc. Gã chậm rãi tiến về phía Giản Lạc Thư, dừng lại ngay sau lưng cô, chuẩn bị chờ khoảnh khắc làn sương mù quỷ dị kia tan biến để m.ó.c t.i.m cô ra.
Càng nghĩ, quỷ bào đỏ càng cảm thấy viễn cảnh trước mắt vô cùng tốt đẹp, khóe miệng không khỏi cong lên. Dù mất mười sáu con lệ quỷ, nhưng rõ ràng bản lĩnh của cô gái này mạnh hơn rất nhiều. Nếu luyện được hồn phách của cô thành con rối của mình, e rằng sức mạnh còn vượt xa mười sáu con lệ quỷ kia cộng lại.
Chẳng bao lâu sau, luồng hỗn độn chi khí cuối cùng cũng được Giản Lạc Thư hấp thu hoàn toàn. Bóng dáng cô trở nên rõ rệt, cơ thể lơ lửng cũng từ từ hạ xuống, nhưng cô vẫn chưa thoát khỏi trạng thái nhập định kỳ diệu.
Quỷ bào đỏ nở nụ cười đắc ý, giơ tay đ.â.m thẳng vào sau lưng Giản Lạc Thư như một thanh kiếm sắc. Ngay khoảnh khắc Giản Lạc Thư mở mắt, lông tơ sau gáy cô lập tức dựng đứng, bản năng mách bảo nguy hiểm cực lớn đang ập tới. Đúng lúc đó, một chiếc vòng tròn từ trên không bay tới, đ.á.n.h bật quỷ bào đỏ đang sắp chạm vào tim cô văng ra xa.
Quỷ bào đỏ nén cơn đau dữ dội, lảo đảo bò dậy từ dưới đất, lúc này mới phát hiện trong không gian của mình không biết từ khi nào đã xuất hiện thêm một chàng trai trẻ.
Không gian này rõ ràng là nơi bí mật nhất của gã, vậy mà từng người từng người cứ thế xông vào như đi vào nhà mình. Có được chủ nhân cho phép chưa? Có biết thế nào là lễ phép không?
“Sư tỷ, chị không sao chứ?” Tần Tư Nguyên sải chân dài chạy đến bên cạnh Giản Lạc Thư, kéo cô vào lòng, ánh mắt lo lắng gần như tràn ra ngoài.
Quỷ bào đỏ nhìn thấy cảnh này thì tức đến mức khí huyết đảo lộn. Đây là ý gì? Xông vào địa bàn của gã rồi còn tiện thể phát cơm ch.ó sao, còn có lương tri không hả?
Giản Lạc Thư lúc này đã hoàn toàn lấy lại tinh thần, cảm nhận rõ sức mạnh cuồn cuộn đang lưu chuyển trong cơ thể. Cô đưa tay đẩy Tần Tư Nguyên đang chắn trước mặt mình sang một bên, cười lạnh nhìn quỷ bào đỏ: “Đối phó với ông còn dễ hơn đối phó với đám lệ quỷ của ông nhiều. Tôi thậm chí không cần kích hoạt ngọc Như Ý, chỉ cần nện thôi cũng đủ nện c.h.ế.t ông!”
Dứt lời, Giản Lạc Thư vung ngọc Như Ý đ.á.n.h thẳng về phía quỷ bào đỏ. Trong lòng quỷ bào đỏ hoảng sợ tột độ. Lúc đầu, với bản lĩnh của mình, đối phó với cô gái này vốn không khó. Nhưng không biết cô đã làm gì trong trận pháp quỷ dị kia, không chỉ g.i.ế.c sạch đám lệ quỷ của gã mà còn khiến cảnh giới tăng vọt. Với chân khí hiện tại của cô, trong tình trạng bản thân đang bị thương, gã chưa chắc đã là đối thủ.
Chưa kể chàng trai trẻ vừa xuất hiện kia còn mang đến cảm giác nguy hiểm cực độ. Chiếc vòng vàng mà cậu ném ra không biết làm từ chất liệu gì, suýt chút nữa đã xuyên thẳng qua hồn thể của gã.
Lúc này quỷ bào đỏ đã không còn tâm trạng đâu mà xót xa cho đám lệ quỷ nữa. Gã phẩy tay gọi thêm ba mươi con lệ quỷ sát khí, còn bản thân thì nhân lúc hỗn loạn lẩn về vị trí nhãn trận, định phá hủy không gian này.
Lúc này khối hỗn độn chi khí đã hoàn toàn tan biến, quỷ bào đỏ đ.á.n.h trúng mục tiêu, không gian lập tức rung lắc dữ dội. Giản Lạc Thư đang giao chiến với đám lệ quỷ bỗng biến sắc, hét lớn với Tần Tư Nguyên: “Mau ngăn hắn lại, hố đen ở đây thông thẳng đến bể m.á.u của đám hậu duệ của thần!”
Tần Tư Nguyên phẩy tay, ném sợi xích sắt ra trói c.h.ặ.t đám lệ quỷ, sau đó lập tức xuất hiện sau lưng quỷ bào đỏ, tung một cú đá đá gã văng ra xa.
Không gian vẫn rung lắc dữ dội, nhưng nhãn trận chưa hoàn toàn vỡ nát, vẫn cố gắng chống đỡ cho sự tồn tại của nơi này. Tần Tư Nguyên phẩy tay tung ra mấy chục tờ giấy phù, bảo vệ c.h.ặ.t chẽ nhãn trận, rồi nắm tay Giản Lạc Thư chạy nhanh về phía hố đen.
“Không gian này đã hòa làm một với hồn phách của tôi, chỉ cần tôi muốn phá hủy nó thì không ai có thể ngăn cản!” Quỷ bào đỏ nằm bệt dưới đất vì đau không đứng dậy nổi, nhưng trên mặt lại lộ ra nụ cười vặn vẹo. “Các người đừng hòng từ chỗ của tôi mà tiến vào vùng đất thần.”
Một tiếng nổ lớn vang lên. Hồn thể quỷ bào đỏ nổ tung, ba mươi con lệ quỷ sát khí cũng lần lượt nổ theo. Không gian xuất hiện những vết nứt khổng lồ. Giản Lạc Thư và Tần Tư Nguyên loạng choạng lao về phía hố đen, chỉ còn cách vài bước chân thì toàn bộ không gian bỗng nổ tung. Luồng khí khổng lồ đ.á.n.h bật cả hai người bay ngược lại. Giản Lạc Thư và Tần Tư Nguyên trơ mắt nhìn hố đen biến mất trước mắt, ngay sau đó cả hai bị văng thẳng ra khỏi máy tính.
Trần Tịnh Tịnh và Cao Mặc Phỉ đang ngồi xổm dưới đất vẽ vòng tròn chờ tin tức thì lập tức bị hai người bay ra đè lún xuống sàn. Cao Mặc Phỉ đầu tóc bù xù chui đầu ra, vừa khóc vừa tuôn ra huyết lệ: “Các đại lão ơi, lúc các người ra ngoài có thể báo trước một tiếng được không! Cái sức nặng này chúng tôi thực sự không gánh nổi mà!”
