Đào Rỗng Gia Sản, Tiểu Thư Nhà Tư Bản Gả Cho Thủ Trưởng Cứng Rắn - Chương 314: Kết Cục Của Lâm Uyển Nhi!
Cập nhật lúc: 31/01/2026 23:39
Đảo Quỳnh, đại viện quân khu.
Tô Nguyệt đặt điện thoại trong tay xuống, thở ra một hơi trọc khí thật dài.
“Kết thúc rồi?”
Cố Bắc Thần ngồi trên ghế sô pha, đang đẽo kiếm gỗ cho con trai Cố Bình An.
“Kết thúc rồi.” Tô Nguyệt đi đến bên cửa sổ, nhìn một đôi con cái đang chơi đùa trong sân, “Lâm Uyển Nhi bị đưa vào giếng mỏ đó, lao dịch trọn đời. Barrera vì để lấy lòng Lực lượng gìn giữ hòa bình, cố ý sắp xếp cô ta ở khu vực làm việc dưới giếng sâu khổ cực nhất, mệt nhọc nhất.”
“Nơi đó không có ánh mặt trời, không có hy vọng, chỉ có bóng tối vô tận và lao động nặng nhọc.”
“Đối với một người trọng sinh tự cho là cầm kịch bản nhân vật chính, muốn khống chế thế giới mà nói, chuyện này còn khó chịu hơn g.i.ế.c cô ta.”
Cố Bắc Thần gật đầu, d.a.o khắc trong tay vững vàng gọt xuống một mảnh vụn gỗ.
“Đây là cô ta tự tìm.”
“Ký ức kiếp trước là bàn tay vàng của cô ta, cũng là lời nguyền của cô ta. Cô ta quá ỷ lại vào kịch bản đó, lại quên mất, kịch bản là c.h.ế.t, con người là sống.”
Tô Nguyệt xoay người, dựa vào bệ cửa sổ.
“Chuyện của Lâm Uyển Nhi coi như lật sang trang rồi. Nhưng điều này không có nghĩa là chúng ta đã an toàn.”
“Ý em là phía Kinh Thành?” Cố Bắc Thần dừng động tác trong tay.
“Ừ.”
Tô Nguyệt đi đến trước bàn làm việc, cầm lấy một tập tài liệu vừa được gửi tới.
Trên bìa tài liệu, in con dấu màu đỏ của “Viện Nghiên cứu Sinh học Hoa Khang”, bên dưới là một dòng chữ lớn ch.ói mắt “Thông báo về việc tiến hành thẩm tra an toàn liên hợp đối với “Kế hoạch Thực khuẩn thể” của Phòng thí nghiệm t.h.u.ố.c đặc chủng quân thuộc Đảo Quỳnh”.
Tên người dẫn đầu bị Tô Nguyệt dùng b.út đỏ khoanh lại: Triệu Lập Xuân.
“Tên Triệu Lập Xuân này, lai lịch không nhỏ.” Cố Bắc Thần đứng dậy, đi đến bên cạnh Tô Nguyệt, “Hắn là môn sinh đắc ý của Lý Phó bộ trưởng, lăn lộn trong cái vòng này mấy chục năm, là một tên học phiệt điển hình. Loại tép riu như Phương Kiến Hưng so với hắn, ngay cả xách giày cũng không xứng.”
“Lần này bọn họ giương cờ hiệu ‘an ninh quốc gia’ và ‘đạo đức sinh học’, yêu cầu tiến hành thẩm tra toàn diện đối với phòng thí nghiệm của chúng ta, thậm chí yêu cầu chúng ta giao ra chủng khuẩn cốt lõi và dữ liệu gốc về chỉnh sửa gen.”
“Đây là muốn cướp trắng trợn a.” Tô Nguyệt cười lạnh một tiếng, ném tài liệu lên bàn.
“Kế hoạch Thực khuẩn thể hiện tại đã có thành quả, cũng gây được sự chú ý trên quốc tế. Bọn họ đỏ mắt rồi, muốn hái quả đào này đi, dán lên cái mác của Viện Hoa Khang bọn họ.”
“Hơn nữa, thời điểm này chọn rất vi diệu.”
Tô Nguyệt chỉ vào lịch.
“Tháng sau chính là hội nghị báo cáo thành quả khoa học kỹ thuật toàn quân. Nếu vào thời điểm mấu chốt này, phòng thí nghiệm của chúng ta bị tra ra ‘tai họa ngầm an toàn trọng đại’, dự án sẽ bị đình chỉ. Đến lúc đó, bọn họ có thể danh chính ngôn thuận tiếp quản, sau đó cầm thành quả của chúng ta đi đến hội nghị báo cáo lĩnh công.”
“Nằm mơ đi.” Trong mắt Cố Bắc Thần lóe lên một tia hàn ý, “Đây là tâm huyết của em, cũng là anh em dùng mạng đổi lấy. Ai dám động vào, anh c.h.ặ.t t.a.y kẻ đó.”
“Đừng vội.”
Tô Nguyệt vỗ vỗ mu bàn tay Cố Bắc Thần.
“Bọn họ muốn tra, cứ để bọn họ tra.”
“Không chỉ để bọn họ tra, còn phải mở rộng cửa tiện lợi, để bọn họ tra cho sướng.”
Cố Bắc Thần nhìn cô: “Em có kế hoạch?”
Khóe miệng Tô Nguyệt hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười giảo hoạt.
“Bọn họ không phải muốn dữ liệu cốt lõi sao? Vậy thì cho bọn họ.”
“Có điều, dữ liệu này có xem hiểu được hay không, xem xong có bị khó tiêu hay không, đó là chuyện của bọn họ.”
“Hệ thống an ninh của phòng thí nghiệm đã nâng cấp chưa?”
“Nâng cấp rồi.” Cố Bắc Thần gật đầu, “Theo yêu cầu của em, khu vực cốt lõi đã lắp đặt thiết bị giám sát mới nhất, ngay cả một con ruồi bay vào cũng có thể nhìn rõ đực cái.”
“Vậy là tốt rồi.”
Tô Nguyệt đi đến trước gương, chỉnh lại cổ áo.
“Đi thôi, ra sân bay đón khách.”
“Đã Viện trưởng Triệu không quản ngàn dặm xa xôi đến ‘chỉ đạo công tác’ cho chúng ta, chúng ta sao có thể thất lễ được?”
...
Hai chiếc xe Jeep màu xanh quân đội cuốn theo bụi đất, phanh gấp dừng lại trước cổng phòng thí nghiệm Đảo Quỳnh.
Cửa xe đẩy ra, một chiếc giày da đen bóng loáng chạm đất trước.
Triệu Lập Xuân chỉnh lại bộ đồ Tôn Trung Sơn không một nếp nhăn, hất cằm nhìn quanh một vòng, mới chậm rãi chui ra khỏi xe. Sau lưng ông ta là năm sáu người trẻ tuổi xách cặp táp, người nào người nấy ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, điệu bộ rất lớn.
Viện trưởng Viện nghiên cứu Hoa Khang, “hổ mặt cười” nổi tiếng trong nghề.
Tô Nguyệt đứng trên bậc thang, nhìn đám người này.
“Viện trưởng Triệu, đường xa chạy một chuyến này, vất vả rồi.”
Cô không xuống đón, chỉ đứng tại chỗ, khách sáo một câu.
Triệu Lập Xuân cũng không giận, trên mặt dồn lại nếp nhăn, bước nhanh lên bậc thang, vươn hai tay ra.
“Đồng chí Tô Nguyệt, ngưỡng mộ đại danh đã lâu! Chúng ta tuy chưa gặp mặt, nhưng tôi ở Kinh Thành, lỗ tai sắp bị tên của cô mài ra vết chai rồi.”
Lòng bàn tay khô ráo, mang theo cái vẻ kẻ cả của người ở địa vị cao lâu ngày.
Cố Bắc Thần nghiêng người một bước, chắn trước mặt Tô Nguyệt, vươn một bàn tay to lớn rõ ràng khớp xương, dùng sức nắm lấy bàn tay của Triệu Lập Xuân.
“Viện trưởng Triệu, tôi là Cố Bắc Thần.”
Lực đạo cực lớn.
Da mặt Triệu Lập Xuân giật một cái, nhưng không rút tay về, ngược lại cười lớn hơn.
“Tham mưu trưởng Cố! Thiếu niên anh hùng, trăm nghe không bằng một thấy!”
Sau khi hàn huyên, cả nhóm người đi vào phòng họp.
Trà vừa mới pha, hơi nóng còn chưa tan, Triệu Lập Xuân đã thu lại nụ cười, từ trong cặp táp móc ra một tập văn kiện đầu đỏ, đập lên bàn.
“Đồng chí Tô Nguyệt, chúng ta mở cửa sổ nói chuyện sáng sủa. Lần này tới, là đại diện cấp trên tiến hành thẩm tra liên hợp đối với ‘Kế hoạch Thực khuẩn thể’.”
Ngón tay ông ta gõ gõ lên văn kiện.
“Nghe nói biện pháp an ninh ở chỗ các cô, vẫn là dùng lại bộ cũ của xưởng d.ư.ợ.c trước kia? Thế này thì không được. Dự án cốt lõi như vậy, đặt ở trong cái xưởng nhỏ quê mùa này, nếu bị rò rỉ, thì đó là tổn thất của quốc gia.”
Tô Nguyệt bưng chén trà, không tiếp lời.
Một nghiên cứu viên trẻ tuổi đeo kính cận sau lưng Triệu Lập Xuân đẩy gọng kính, tiếp lời.
“Căn cứ điều lệ an toàn, tất cả dữ liệu cốt lõi phải do Viện nghiên cứu Hoa Khang tiến hành sao lưu khác địa điểm. Đặc biệt là hồ sơ gốc của ‘Kho phả hệ chủng khuẩn’ và ‘Chỉnh sửa gen’, chúng tôi muốn mang toàn bộ về Kinh Thành niêm phong.”
Đồ cùng chủy hiện (kéo hết bản đồ thì d.a.o găm hiện ra - ý chỉ lộ rõ ý đồ).
Cái gọi là thẩm tra, chẳng qua là muốn ôm con gà đẻ trứng vàng đi.
Trong phòng họp yên tĩnh đến mức chỉ có tiếng đồng hồ treo tường tích tắc.
Cố Bắc Thần ngồi trên ghế, trong tay nghịch chiếc bật lửa mang về từ chiến trường, nắp kim loại đóng mở, phát ra tiếng vang thanh thúy.
“Mang đi?”
Tô Nguyệt đặt chén trà xuống, chén sứ chạm mặt bàn, phát ra một tiếng vang nhẹ.
“Viện trưởng Triệu, nếu tôi nhớ không lầm, ‘Kế hoạch Thực khuẩn thể’ là thí điểm hợp tác quân dân, quyền chỉ huy cao nhất nằm ở quân khu Đảo Quỳnh. Dữ liệu mang ra khỏi phòng thí nghiệm, cần có chữ ký kép của Tham mưu trưởng Cố và Tổng chỉ huy Trịnh.”
Người cô hơi nghiêng về phía trước.
“Văn kiện trong tay ngài, dường như chỉ có con dấu của bên Y tế, không có con dấu của Quân ủy nhỉ?”
Nụ cười trên mặt Triệu Lập Xuân cứng lại trong giây lát.
“Đồng chí Tô Nguyệt, làm nghiên cứu khoa học không thể có chủ nghĩa sơn đầu. Hoa Khang là viện nghiên cứu cấp quốc gia, thiết bị và điều kiện bảo mật đều tốt hơn chỗ các cô gấp trăm lần. Chúng tôi cũng là vì tốt cho dự án, muốn giúp các cô chia sẻ rủi ro.”
“Loại ‘hảo tâm’ này, chúng tôi nhận không nổi.”
Tô Nguyệt trả lời dứt khoát lưu loát.
“Dữ liệu ở ngay đây, ngài có thể xem, có thể tra, nhưng muốn mang ra khỏi cánh cửa này, không được.”
Triệu Lập Xuân nheo mắt lại.
“Đồng chí Tô Nguyệt, cô đây là không tin tưởng tổ chức?”
