Đào Rỗng Gia Sản, Tiểu Thư Nhà Tư Bản Gả Cho Thủ Trưởng Cứng Rắn - Chương 431: Giám Đốc Tô Tuyển Mộ Kẻ Điên Hàng Đầu!
Cập nhật lúc: 31/01/2026 23:55
Chiếc xe phanh gấp lại ở cổng sau của xưởng d.ư.ợ.c.
Nơi này đã thay đổi hoàn toàn.
Bãi đất hoang vốn dùng để chứa đồ linh tinh đã được máy ủi san phẳng, để lộ ra nền đất màu vàng nâu.
Mấy chục công nhân đội mũ bảo hộ đang đo đạc, căng dây, tiếng máy đóng cọc gầm vang làm màng nhĩ người ta tê dại.
Trần Hân Nguyệt đội một chiếc mũ bảo hộ màu vàng, tay ôm một chồng tài liệu, đang tranh cãi đến đỏ mặt tía tai với một người đàn ông trông như cai thầu.
“Không được! Tuyệt đối không được!” Giọng Trần Hân Nguyệt có hơi ch.ói tai, “Nền của phân xưởng tinh lọc phải làm sàn epoxy tự san phẳng, nền xi măng tuyệt đối không đạt chuẩn! Dù tốn thêm tiền cũng phải làm!”
Gã cai thầu trông bất lực, ném mẩu t.h.u.ố.c lá xuống đất rồi dí chân dập tắt: “Kỹ sư Trần, cần gì phải thế? Trước đây chúng ta xây nhà xưởng, nền xi măng trát phẳng là dùng được rồi. Cái gì mà tự san phẳng, nghe còn chưa nghe qua, biết tìm vật liệu ở đâu?”
“Tìm không được thì lên tỉnh mà tìm, tỉnh không có thì đến Quảng Châu!” Trần Hân Nguyệt không hề nhượng bộ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Tô Nguyệt đẩy cửa xe nhảy xuống, sải bước đến giữa hai người.
“Cứ làm theo lời kỹ sư Trần.” Tô Nguyệt nhận lấy chồng tài liệu từ tay Trần Hân Nguyệt, không thèm liếc nhìn gã cai thầu, “Danh sách vật liệu chiều nay tôi sẽ bảo bộ phận hậu cần gửi cho ông, trong vòng ba ngày vật liệu phải có mặt. Làm không được thì đổi người, đội ngũ muốn nhận công trình của Lam Hải xếp hàng tới tận cảng Hải An rồi.”
Gã cai thầu bị chặn họng không nói được lời nào, lúng túng nhặt bản vẽ trên đất lên rồi bỏ đi.
Trần Hân Nguyệt thở phào một hơi, bờ vai rũ xuống: “Chị, cuối cùng chị cũng đến rồi. Bọn họ khó đối phó quá, cái gì cũng muốn tiết kiệm, hoàn toàn không hiểu tiêu chuẩn GMP.”
“Sau này gặp chuyện thế này, cứ đuổi thẳng cổ.” Tô Nguyệt đội mũ bảo hộ lên đầu Trần Hân Nguyệt, tiện tay giúp cô cài quai, “Từ hôm nay trở đi, em là tổng giám đốc kỹ thuật của Xưởng Dược phẩm Sinh học Lam Hải. Ở công trường này, những việc liên quan đến tiêu chuẩn kỹ thuật, em có quyền quyết định. Nếu Hoắc Văn Hiên dám chỉ huy bậy bạ để tiết kiệm tiền, em cũng đuổi hắn đi cho tôi.”
Hoắc Văn Hiên vừa đi tới vừa hay nghe được câu này, chân vấp một cái, suýt nữa thì ngã sấp mặt.
“Thôi được, tôi thành cháu rồi.” Hoắc Văn Hiên lau vệt tro trên mặt, “Giám đốc Tô, chuyện tiền nong tôi không quản nữa được chưa? Chỉ cần cô nói mua, tôi sẽ chịu trách nhiệm móc tiền. Nhưng có một điều, thiết bị này bao giờ mới tới nơi? Bên Lâm thị cử hai giám sát viên ngày nào cũng nhìn chằm chằm vào tiến độ đấy.”
Tô Nguyệt lấy một bức điện báo từ trong túi ra, đưa cho Hoắc Văn Hiên.
“Lịch tàu của Pierre đã định rồi, thứ tư tuần sau sẽ cập cảng. Nhưng có một rắc rối.” Tô Nguyệt chỉ vào dòng cuối cùng trên điện báo, “Lô thiết bị này thuộc loại dụng cụ tinh vi, hải quan kiểm tra rất nghiêm ngặt, thủ tục có thể bị kẹt lại. Hơn nữa vận chuyển từ bến tàu về đây, mấy chục cây số đường đất, chỉ cần xóc hỏng một con ốc thôi là chúng ta cũng không sửa nổi.”
Hoắc Văn Hiên nhận lấy điện báo, mày nhíu c.h.ặ.t lại.
“Đây đúng là một quả b.o.m nổ chậm. Lần trước vận chuyển lô dây chuyền đóng chai kia đã xóc hỏng hai cái vòng bi, sửa mất nửa tháng. Lần này là cục cưng mấy trăm vạn đấy.”
Đang nói chuyện, máy nhắn tin bên hông Tô Nguyệt vang lên.
Cô cúi đầu nhìn, là tin nhắn của Cố Bắc Thần: Gọi lại ngay.
Tô Nguyệt đi vào lán trại tạm thời, nhấc chiếc điện thoại màu đỏ bám đầy bụi lên.
“Tôi là Tô Nguyệt.”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm ổn của Cố Bắc Thần, trong âm thanh nền còn lẫn tiếng hô khẩu lệnh ồn ào.
“Nghe nói em đang lo lắng về việc vận chuyển thiết bị?”
Tô Nguyệt ngẩn ra: “Anh cũng nhanh tin thật đấy. Hoắc Văn Hiên vừa báo cáo với em xong, điện thoại của anh đã gọi tới rồi. Có phải anh lắp radar bên cạnh em không?”
“Anh là chồng em, chút trực giác này vẫn có.” Cố Bắc Thần cười khẽ một tiếng, rồi giọng điệu trở nên nghiêm túc, “Chuyện vận chuyển cứ giao cho anh. Thứ tư tuần sau, bộ phận hậu cần của quân khu có một lô vật tư cần vận chuyển từ bến tàu về, vừa đúng tiện đường. Anh sẽ điều một đại đội ô tô qua, dùng xe giảm xóc đệm khí chuyên vận chuyển tên lửa để chở thiết bị cho em.”
Tay Tô Nguyệt cầm ống nghe siết c.h.ặ.t lại.
Xe vận chuyển tên lửa. Đó là bảo bối trong quân đội, bình thường chạm vào còn không cho, bây giờ lại lấy ra để chở bồn lên men cho cô?
“Việc này… có hợp quy tắc không?” Tô Nguyệt có chút do dự, “Đừng vì chuyện của em mà để anh phạm sai lầm.”
“Xưởng Dược Lam Hải là dự án trọng điểm của tỉnh, cũng là đơn vị hợp tác xây dựng của quân khu. Hơn nữa, thiết bị của em là để sản xuất t.h.u.ố.c cứu người, thuộc loại vật tư chiến lược.” Giọng Cố Bắc Thần toát ra vẻ bá đạo không cho phép nghi ngờ, “Anh đã báo cáo với Tư lệnh Trịnh rồi, đặc biệt xử lý. Không chỉ cho em dùng xe, anh còn bảo đại đội công binh đi san phẳng đoạn đường nát đó cho em.”
Cúp điện thoại, Tô Nguyệt bước ra khỏi lán trại, cảm thấy mặt trời bên ngoài còn sáng hơn lúc nãy vài phần.
“Hoắc Văn Hiên!” Tô Nguyệt hét về phía chiếc áo sơ mi hoa đang chỉ huy máy xúc ở đằng xa, “Đừng lo nữa! Vấn đề vận chuyển đã giải quyết xong, có người làm phu vác cho chúng ta rồi!”
Hoắc Văn Hiên chạy tới, mặt đầy nghi hoặc: “Ai vậy? Có thể diện lớn thế?”
“Người đáng yêu nhất!” Tô Nguyệt đập bức điện báo vào n.g.ự.c anh ta, “Bảo Pierre đóng gói thiết bị cho cẩn thận, thiếu một sợi lông thôi, tôi sẽ hỏi tội ông ta.”
Một tháng tiếp theo, nhà máy Lam Hải biến thành một chiến trường khổng lồ.
Ban ngày, Tô Nguyệt cùng Trần Hân Nguyệt giám sát từng chi tiết trên công trường.
Từ độ sâu của móng đến ký hiệu của thép, từ hướng đi của ống thông gió đến độ dốc của hệ thống thoát nước, không bỏ sót một chi tiết nào.
Buổi tối, cô lại vùi đầu vào bàn làm việc trong văn phòng, sàng lọc nhân tài từ đống hồ sơ cao như núi.
“Người này không được, lý thuyết vững nhưng chưa từng vào phòng thí nghiệm.” Tô Nguyệt ném một bộ hồ sơ vào thùng rác, “Người này cũng không được, quan niệm quá cũ kỹ, không tiếp thu được công nghệ mới.”
Hoắc Văn Hiên bưng hai hộp cơm vào, nhìn đống giấy vụn trên sàn mà tắc lưỡi: “Giám đốc vĩ đại của tôi ơi, đây đều là sinh viên tốt nghiệp trường đại học danh tiếng cả đấy, cô tưởng chọn bắp cải à? Người này không được, người kia cũng không xong, nhà máy của chúng ta sắp thành bộ tư lệnh không quân rồi.”
Tô Nguyệt nhận lấy hộp cơm, mở nắp ra, lại là thịt kho tàu.
“Tôi cần là binh lính có thể ra trận, không phải mấy ông lớn đến đây dưỡng lão.” Tô Nguyệt gắp một miếng thịt bỏ vào miệng, “Dược phẩm sinh học không cho phép một chút sai sót nào. Một thao tác sai, cả lô t.h.u.ố.c sẽ hỏng. Đó là tổn thất mấy chục vạn, càng là mạng người.”
Cô rút một bộ hồ sơ từ góc bàn, trên đó dán một tấm ảnh đen trắng.
Người trong ảnh rất trẻ, đeo một cặp kính gọng đen, ánh mắt có chút đờ đẫn.
“Người này, gửi điện báo khẩn cho anh ta đến phỏng vấn.” Tô Nguyệt chỉ vào cái tên trên hồ sơ, “Triệu Học Uyên, nguyên là nghiên cứu viên của Viện Nghiên cứu Sinh học Thượng Hải. Vì kiên trì nghiên cứu thực khuẩn thể mà bị chèn ép, bây giờ đang gấp hộp giấy ở văn phòng khu phố.”
Hoắc Văn Hiên ghé sát vào xem: “Gấp hộp giấy? Tô Nguyệt, cô không đùa đấy chứ?”
“Tôi đã đọc một bài luận văn anh ta đăng năm năm trước, về việc chiết xuất enzyme ly giải của thực khuẩn thể. Tuy lúc đó kỹ thuật chưa chín muồi, nhưng tư duy rất đi trước thời đại.” Tô Nguyệt đập bộ hồ sơ lên bàn, “Loại người này, chính là kẻ điên mà tôi đang tìm.”
