Đạo Sĩ Vượt Ải Game Kinh Dị - Phần 26: Phong Thần Bảng 2
Cập nhật lúc: 07/04/2026 14:29
Vận may của tôi không tốt lắm, đang do dự, Hao Thiên Khuyển vội vàng chìa móng vuốt nhỏ ra!
Tít ——
Tôi ngây người, cún con chọn giúp tôi!
Chưa kịp tuyệt vọng, giọng máy móc của hệ thống đã thổi bùng ngọn lửa nhiệt tình vừa tắt ngấm của tôi!
[Chúc mừng người chơi nhận được "Na Tra"!]
Na Tra!!
Đây là một lá bài SSR cực xịn! Có nghĩa là "hiếm siêu cấp vô địch".
Phó bản kinh dị, nguy hiểm trùng trùng, cuối cùng cũng có một người có lực chiến cao bảo vệ mạng nhỏ của tôi rồi!
Nhưng đợi mãi, Na Tra trong lá bài vẫn không xuất hiện.
Hệ thống uể oải nói: [Lá bài SSR chưa được kích hoạt, mời người chơi kích hoạt.]
"Kích hoạt thế nào?"
Bên tai vang lên tiếng rè rè của dòng điện, hệ thống như bị thứ gì đó can nhiễu.
[Rè... gặp... gặp... rè rè rè rè...]
[Nhiệm vụ của bạn là đoạt lấy Phong Thần Bảng!]
Một vệt sáng bạc xẹt qua, tôi rơi vào thế giới phó bản.
3
Mở mắt ra, tôi bị trói chặt vào một chiếc giường sắt trắng toát.
Mùi thuốc khử trùng, hòa lẫn với mùi nấm mốc xộc vào mũi khiến người ta ho sặc sụa.
Xung quanh tối đen như mực, yên tĩnh đến đáng sợ.
Chỉ có một chiếc TV đen trắng kiểu cũ đang phát tin tức.
Phát thanh viên cực kỳ không chuyên nghiệp, cứ cúi đầu đọc bản tin, giọng nói the thé, yếu ớt.
Tin tức một:
"Huyện Trần Đường có một thai phụ họ Ân mang thai ba năm, vẫn chưa sinh nở. Hàng xóm tố cáo cô ta là quái vật, yêu cầu m.ổ b.ụ.n.g g.i.ế.c con, đồng thời nhốt cô ta vào Viện Nghiên Cứu Yêu Quái. Sau khi bị thai phụ và chồng cô ta là Lý mỗ đánh cho một trận, hàng xóm tám ngày không xuống được giường, tuyên bố không dám nói lung tung nữa."
Tin tức hai:
"Bệnh viện tâm thần huyện Trần Đường xuất hiện dấu vết của ác quỷ. Ác quỷ... ác quỷ... lửa nhỏ không dập, lửa lớn khó chữa… Khắp mặt ác quỷ đều là con ngươi đỏ như máu, miệng mọc ở cổ, khi ăn thịt người có thói quen mài d.a.o dĩa cho sắc."
Tin tức đang phát, bên tai tôi vang lên tiếng mài d.a.o xoèn xoẹt.
Rè rè ——
Tín hiệu TV như bị thứ gì đó quấy nhiễu.
Phát thanh viên trong màn hình đang cúi đầu đọc bản tin đột nhiên ngẩng đầu lên.
Mặt hắn ta toàn là con ngươi đỏ như máu!!
Hồn vía tôi suýt nữa thì bay mất.
Chỉ nghe thấy hắn ta nuốt nước bọt, nhìn chằm chằm vào tôi qua màn hình TV: "Đói quá đói quá đi ——"
Rè rè ——
Màn hình đen trắng biến thành hoa tuyết.
Cùng lúc đó, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân.
4
Sợ c.h.ế.t khiếp, tôi còn tưởng hắn ta sẽ chui ra từ TV chứ!
Vì hắn ta vẫn đang trên đường đến...
Vậy thì tôi tranh thủ giới thiệu bản thân đã.
Tôi tên là Lý Khả Ái, là một tiểu đạo sĩ của thế kỷ 21.
Là người thừa kế Tiêu Dao Tông trên núi Phù Mộng, giỏi về chú thuật, phù chú và triệu hồi thuật.
Tôi đánh nhau rất giỏi!
Đến cả sư tôn cũng từng bị tôi đánh rụng hai cái răng cửa.
Hôm nay tôi và Đoan Mộc Thanh hẹn nhau đến nhà hàng Mộng Du ăn trưa, nhưng lại bị Tây Hải Long Vương Ngao Nhuận kéo vào trò chơi.
Thắng, có thể nhận được một khoản tiền lớn còn thua, đương nhiên là mất mạng.
Do tạm thời mất đi dị năng.
Tôi quyết định sống khiêm tốn, thở khẽ, sống thêm giây nào hay giây đó.
...
Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân quỷ dị, từng bước tiến gần đến phòng tôi! Mỗi bước chân đều giẫm mạnh lên tim tôi!
Hai tay, hai chân, bụng tôi đều bị dây thừng quấn chặt, trói như một cái bánh tét, không nhúc nhích được.
"Hao Thiên Khuyển!"
Tôi khẽ gọi.
"Gâu!"
Chú chó trông như chiếc lạp xưởng nhảy ra từ lá bài trên đầu giường.
"Mau giúp ta cắn đứt dây thừng!"
Hao Thiên Khuyển nhảy lên giường, liều mạng cắn, xé, giật!
Điều kỳ lạ là dù nó có cố gắng thế nào, dây thừng vẫn trói chặt tôi không hề hấn gì!
Chắc chắn quá!
Tiếng bước chân càng lúc càng gần...
Không kịp nữa rồi!
Tôi đổi lệnh: "Ra cửa đứng canh, ai vào cắn người đó!"
Hao Thiên Khuyển lao vọt ra cửa, chờ đợi tấn công.
Cuối cùng, tiếng bước chân quỷ dị dừng lại trước cửa phòng! Sau một hồi im lặng kéo dài...
Kẽo kẹt ——
Cửa mở.
Hao Thiên Khuyển điên cuồng lao tới! Cắn vào bóng dáng màu xanh lam ở cửa!
Chúng quấn lấy nhau, đánh nhau loạn xạ trong căn phòng! Thỉnh thoảng lại vang lên một hai tiếng chó sủa, dường như bất phân thắng bại.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Bên tai lại vang lên tiếng mài d.a.o quỷ dị.
5
Tôi nhìn thấy bình luận trong phòng phát sóng trực tiếp của trò chơi:
[Woa~ Vừa mở cửa là Tam thái tử Đông Hải Long tộc Ngao Bính!]
[Thế nào là chi lan ngọc thụ, khiêm khiêm quân tử, là để miêu tả cậu ấy!]
[Đẹp trai quá!! Bắt đầu l.i.ế.m màn hình!!]
[Tôi chèo thuyền Na Tra x Bánh Bột nha! (Ảnh Na Tra cắn bánh bột.jpg)]
[Hả? Lạ thật! Nếu người mở cửa là Ngao Bính, vậy ác quỷ đi đâu rồi?]
Còn có thể đi đâu nữa!
Tôi muốn khóc mà không ra nước mắt!
Chẳng phải đang mắc kẹt trong TV đó sao!
