Đạo Sĩ Vượt Ải Game Kinh Dị - Phần 26: Phong Thần Bảng 9
Cập nhật lúc: 07/04/2026 14:31
Phong Thần Bảng bốc cháy! Vô số thẻ bài trên trời cũng bốc cháy!
Lửa cháy lan ra khắp bầu trời!
Bầu trời đỏ rực, sóng lửa cuồn cuộn quét qua mặt đất.
Lửa rơi xuống, trời và đất, đều bốc cháy!
Thái Ất Chân Nhân vội vàng chạy đến, ông ta vung phất trần, than thở: "Hỏng rồi! Hỏng hết rồi!"
"Tôi hao phí chân khí tạo ra nhiều bảng giả như vậy để đánh lạc hướng, cuối cùng vẫn bị tà thần tìm được bảng thật!"
Ông ta ôm đầu: "Để tôi nghĩ xem có cách nào cứu vãn không..."
Đúng lúc này——
Na Tra tinh mắt, trong 365 tấm thẻ bài đang cháy, tìm thấy Ngao Bính!
"Ngao Bính!"
Na Tra gắng gượng phá vỡ uy áp và khí kình của Dê Thần! Ngược gió bay lên, liều mạng muốn đoạt lại thẻ bài của Ngao Bính!
Dương Tiễn cũng lao lên giúp đỡ!
Hai người họ là nhục thân thành thần, không có tên trên bảng, nên mới thoát được kiếp nạn này.
Dê Thần không làm khó họ, ngược lại xuyên qua ngọn lửa hừng hực, nhìn thấy tôi.
"Là cô?"
Hắn ta nhận ra tôi.
Tôi chắc chắn không đánh lại hắn ta, giữ lại núi xanh sợ gì không có củi đốt, thế là tôi quay đầu bỏ chạy.
Nhưng trước mặt tà thần, tôi chỉ là một con người nhỏ bé.
Tà thần vươn bàn tay khổng lồ về phía tôi, muốn bắt lấy tôi! Khi đầu ngón tay sắp chạm vào tôi——
Hao Thiên Khuyển gầm lên một tiếng, lao tới, cắn chặt lấy ngón trỏ của hắn ta!
Tà thần tức giận muốn bóp c.h.ế.t Hao Thiên Khuyển!
"Hao Thiên Khuyển!!"
Tôi lao tới.
Dương Tiễn nghe thấy tiếng gọi, vung Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao, đ.â.m xuyên qua lòng bàn tay của Dê Thần!
Chiến thần thiên giới dũng mãnh vô địch!
Dương Tiễn hiên ngang bay đến trước mặt tà thần: "Đối thủ của ông là tôi!"
Dân mạng reo hò.
[Không hổ danh là chiến thần thiên giới! Nhị Lang Thần muôn năm!!]
[Thì ra bốc được Hao Thiên Khuyển, còn được tặng kèm cả Nhị Lang Thần!]
[Đây mới là cách sử dụng Hao Thiên Khuyển đúng chuẩn này!]
[Cơ mà... còn cơ hội nào nữa không? Chết nhiều người quá!]
[Nhiệm vụ thất bại rồi à? Phong Thần Bảng bị hủy rồi, người chơi và NPC "toang" hết!]
Na Tra đoạt lại được thẻ bài của Ngao Bính, cứu được hồn phách của Ngao Bính.
Cậu ta bỏ thẻ bài vào túi áo trong, xoay người nhảy lên mây cùng Dương Tiễn kề vai chiến đấu!
Nhưng Dê Thần không chỉ có sức mạnh bản thân to lớn, mà còn hấp thụ sức mạnh của chư thần!
Na Tra và họ có thể thắng không?
Đát Kỷ thấy tình hình không ổn, rụt trong thẻ bài, khẽ khuyên tôi: "Chúng ta mau rút thôi! Thiếp thân yếu đuối, chủ nhân cũng chẳng hơn gì. Đát Kỷ sợ chết..."
Chẳng hơn gì?
Tôi phản bác: "Thật ra tôi lợi hại lắm đấy, tôi có thể triệu hồi ra Cửu Vĩ Hồ to như núi Ngọc Sơn cơ!"
Con ngươi màu xanh lục của thiếu nữ sáng lên: "To như núi Ngọc Sơn á? Thật không? Tôi muốn xem!"
Nhưng ngay sau đó, cô ấy lại bĩu môi: "Cô lừa tôi."
Tôi thở dài, nhìn chiến hỏa bay tán loạn, trong lòng nghẹn ngào.
Chơi phó bản lâu như vậy, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình vô dụng đến thế!
Dương Tiễn trọng thương, Na Tra kiệt sức, mà tôi lại bất lực.
Thạch Cơ hy sinh, chúng thần bốc cháy, mà tôi lại bất lực.
Nhân gian sụp đổ, dân chúng lầm than, mà tôi lại bất lực.
Ơ, khoan đã!
Tôi chỉ là con người thôi mà...
Thần tiên còn bó tay, mình tự trách mình làm gì? (Hoang mang-ing.jpg)
Lúc này, Ngao Quang, Ngao Nhuận cũng vội vàng chạy đến.
Hai anh em không nói hai lời, lao vào đánh luôn!
Ngao Quang: "Na Tra, mang Ngao Bính đi! Ở đây giao cho tôi!!"
Ngao Nhuận: "Bảo sao cứ thấy sai sai, hóa ra là con dê kêu be be này giở trò!"
Trên trời đánh nhau hỗn loạn.
Dưới đất, Thái Ất Chân Nhân im lặng nãy giờ, bỗng đứng dậy: "Tôi có cách rồi!"
Chỉ thấy ông ta vung phất trần.
"Thái âm đảo huyền, cửu diệu nghịch hành. Tam hồn ly khiếu tùy tinh chuyển, thất phách phân huy nhập tuế bình. Tử Vi viên trung tá thần quỹ, tố hồi chi hồn thủ thanh minh."
"Đi——"
Trước mắt lóe lên ánh vàng!
Na Tra, Ngao Bính, Đát Kỷ và tôi, bị Thái Ất Chân Nhân vung phất trần đưa về quá khứ.
"Các con, đây là cơ hội cuối cùng!"
Trước khi đi, tôi thấy Dương Tiễn, Ngao Quang, Ngao Nhuận mình đầy thương tích, tan thành tro bụi trong ngọn lửa!
Bàn tay khổng lồ của Dê Thần đánh về phía Thái Ất Chân Nhân!
16
Mở mắt ra, tôi đang nằm trong bệnh viện tâm thần Trần Đường.
Trở về là hồn phách của tôi, tôi đã thay thế chính mình trước đây.
Con quái vật trong TV đang bò ra ngoài, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân... Tôi biết người đến là Ngao Bính.
Kẽo kẹt!
Ngao Bính đẩy cửa.
Nhờ tôi nhắc nhở, lần này, cậu ta không đ.â.m c.h.ế.t con quái vật bằng một kích, mà là niệm chú tịnh hóa.
Thoát khỏi ma khí, một tia linh thức của Khương Thái Công bay ra khỏi cơ thể, bay lên không trung.
Thái Công Vọng hiền lành, nho nhã, thông tuệ.
Ông ta kiên nhẫn chỉ dẫn cho chúng tôi.
