Đạo Sĩ Vượt Ải Game Kinh Dị - Phần 27: Giết Người Sói Ở Cổ Trấn 7
Cập nhật lúc: 07/04/2026 14:34
Giọng nói lạnh lùng của Thám hoa lang từ trong phòng vọng ra.
Kẹt.
Cửa phòng mở ra, gương mặt thiếu niên tuấn tú lạnh lẽo, đôi mắt sáng như sao ẩn chứa sương giá, vẻ mặt khó chịu nhìn chằm chằm Thần Ẩn và đứa bé trong lòng tôi.
Vết nước trên tóc mai cho thấy cậu ta vừa từ bên ngoài trở về, cánh cửa sổ chưa kịp đóng cũng là bằng chứng.
Ánh mắt của thiếu niên lướt qua cổ tay tôi và Thần Ẩn một vòng.
Trong mắt sương tuyết bay tán loạn.
"Trả con cho ngươi." Cậu ta lạnh lùng nói với Thần Ẩn.
Nói xong liền nắm tay tôi, kéo tôi trở lại phòng.
"Đêm đã khuya rồi, nương t.ử. Chúng ta nghỉ ngơi sớm thôi."
Một loạt động tác liền mạch, trôi chảy.
Bình luận trên màn hình livestream gào thét: [A a a a a! Chuyện gì thế này? Sao một trò chơi kinh dị lại có cả drama tình tay ba thế này?]
[Người này không thích cô ấy, nhưng lại đang ghen!]
[Tôi không hiểu nổi!]
Cái này…
Tôi hiểu cậu ta.
Vốn dĩ, tôi là Nữ Vu, nên cùng Nhà Tiên Tri bảo vệ lẫn nhau. Ai ngờ giữa chừng lại nhảy ra một con Sói, bắt cóc mất đồng đội tốt của cậu ta.
Nếu tôi là cậu ta, tôi cũng tức giận.
"Đêm nay chàng…
"Nàng chưa giúp ta thay t.h.u.ố.c."
Giọng thiếu niên ngập ngừng, hai chúng tôi ngồi đối diện nhau hồi lâu, cậu ta mới nặn ra được một câu này.
Dễ thôi, dễ thôi.
Tôi thắp đèn, cậu ta cởi áo.
Tôi nhẹ nhàng, cậu ta khẽ rên một tiếng.
Chẳng mấy chốc, t.h.u.ố.c đã được thay xong.
Mắt thiếu niên tuấn tú long lanh, khuôn mặt lạnh lùng dịu đi đôi chút.
"Ngủ thôi." Cậu ta nói.
"Được."
Tôi đáp.
Đợi cậu ta ngủ say, lại lén lút ra khỏi phòng.
Thần Ẩn không ổn!
Sợi tơ hồng trên cổ tay cậu ta to hơn của tôi một vòng, giống như hai sợi dây xoắn lại với nhau!
14
Thần Ẩn đã g.i.ế.c Đoan Mộc Thanh!
Dưới gốc cây quế.
Yêu tăng c.ắ.n đứt cổ tiểu thiếu gia, m.á.u tươi chảy dọc theo cổ.
Lúc hấp hối, gương mặt Đoan Mộc Thanh đầy vẻ kinh ngạc: "Tôi đã tìm anh… rất lâu, tại sao anh…"
Mưa rơi tưới trên hoa quế.
Hàng ngàn mảnh vụn vàng, chìm nổi lập lòe trong vũng nước.
Mưa rơi trên người yêu tăng.
Che khuất mắt, nhưng không che được nụ cười quyến rũ của hắn.
Tôi ngồi xổm trong bụi cây, qua màn mưa dày đặc, qua những cành hoa quấn quýt, chứng kiến tất cả.
Nguyệt Lão và các cặp tình nhân, đều thuộc phe thứ ba.
Chúng tôi là một hội!
Tại sao Thần Ẩn lại g.i.ế.c Đoan Mộc Thanh?
…
Tôi chống ô giấy dầu, vội vàng chạy ra khỏi khách điếm, chạy ra đường lớn.
Tôi phải đến tiệm đèn l.ồ.ng để tìm câu trả lời!
Trên đường lại gặp phải người giấy tết tóc b.úi cao đó.
Nàng ta trốn dưới mái hiên ven đường để tránh mưa, quần áo làm bằng giấy ướt sũng một mảng lớn, thời tiết này đối với nàng ta thật sự là quá khắc nghiệt!
Tôi dừng bước, nhét cán ô vào tay nàng ta.
Khi định rời đi, nàng ta ngăn tôi lại, ra hiệu lấy ra một cây kim vàng từ trong giỏ kim chỉ.
[Đinh.]
Hệ thống thông báo: [Chúc mừng người chơi Lý Khả Ái được Tú Nương ưu ái, nhận được một cây "Kim Độc".]
…
Tiệm đèn l.ồ.ng, ánh sáng chồng chéo.
Cát Kim Nha đang cầm thìa bạc, cười toe toét đút sữa dê cho đứa bé.
"Uống thêm một miếng nữa nào!
"Ôi chao~ Thật là một đứa bé ngoan!"
Thần Ẩn hành động rất nhanh, không biết hắn dùng thủ đoạn gì lại thật sự thuyết phục được Cát Kim Nha nhận nuôi đứa bé.
Vừa nhìn thấy tôi, hắn ta đặt đứa bé xuống, cười nham hiểm xoa xoa tay: "Cô nương, lại đến đoán câu đố à?"
Tôi nhanh ch.óng chọn một chiếc đèn kéo quân.
Câu đố như sau:
[Ngựa phi không vó quanh cột, non sông vạn dặm tỏ tường trong tay.
Đốm lửa thúc vòng xoay, nhìn thấu sự đời phồn hoa.]
Không nói là đố cái gì, nhưng đáp án đã quá rõ ràng.
"Đáp án là đèn kéo quân."
Trả lời xong, không đợi hắn ta thoái thác giở trò, tôi đập bàn: "Cho ngươi một ngàn vàng! Mau trả lời câu hỏi."
Khi nói những lời này, giọng tôi run rẩy.
Một trăm vàng, chỉ có thể đổi được một thỏi vàng trong game.
Cho Cát Kim Nha một ngàn vàng, thực ra hệ thống đã lừa của tôi mười vạn vàng. Huhu…
"Ôi chao~ Cô nương thật sảng khoái! Tiếc là…"
"Tiếc là?" Tôi ngây người.
"Tiếc là không đủ!" Cát Kim Nha xoa xoa tay, trong mắt lóe lên tia sáng: "Một vạn!"
Một vạn?
Trời ơi!
Một vạn vàng, chẳng phải là bắt tôi lấy một trăm vạn vàng đi đổi sao.
Tôi quay đầu bỏ đi, cảm thấy c.h.ế.t quách đi cho rồi cũng không có gì to tát.
"Cô nương." Giọng nói gian xảo của Cát Kim Nha vang lên: "Tiền có quan trọng đến đâu cũng không quan trọng bằng mạng sống. Cô nương c.h.ế.t rồi, tiền để lại cho ai tiêu?"
Bình luận trên màn hình livestream chế nhạo:
[Ông ta còn mặt mũi khuyên Tiểu Bạch Hoa? Ông ta mới là kẻ tham tiền hơn mạng!]
[Bao nhiêu người chơi kề d.a.o vào cổ ông ta, ông ta cũng chẳng quan tâm, trên con đường tham lam ngoan cường không chịu khuất phục.]
[Ờ, lầu trên lại dùng sai thành ngữ rồi!]
Thật kỳ lạ.
Sao Cát Kim Nha dám hét giá trên trời như vậy?
Tôi chợt bừng tỉnh, hiểu ra!
Chế độ G.i.ế.c Người Sói là chế độ giải trí, tuy người chơi có trải nghiệm chân thật về cái c.h.ế.t, nhưng sẽ không thực sự mất mạng. Trở lại sảnh trò chơi, tôi lại là một tiểu đạo sĩ hoạt bát, khỏe mạnh.
Chỉ khi c.h.ế.t trong chế độ xếp hạng, ở thế giới hiện thực mới là c.h.ế.t thật.
Trấn Đèn Lồng mở cửa cho cả hai chế độ.
Tên Cát Kim Nha này chắc chắn đã từng thấy dáng vẻ run rẩy, dập đầu cầu xin của người chơi chế độ xếp hạng.
Hắn ta căn bản không phân biệt được chế độ xếp hạng và chế độ giải trí!
Tôi quay đầu trở lại tiệm đèn l.ồ.ng.
"Hối hận rồi à?" Hắn ta liếc xéo tôi: "Muộn rồi, lần này ta muốn mười vạn vàng!"
Đồ thần kinh!
“Ta thấy ngươi giống mười vạn vàng ấy!" Tôi trừng mắt nhìn hắn ta: “Ta cũng có một tin tức, ngươi có muốn nghe không? Chẳng lẽ ngươi không muốn biết tại sao có người khuynh gia bại sản cũng muốn mua câu trả lời của ngươi, có người lại lười biếng không buồn bỏ ra mười đồng vàng?"
