Đạo Sĩ Vượt Ải Game Kinh Dị - Phần 27: Hết Phần 27

Cập nhật lúc: 07/04/2026 14:35

Nếu thật sự làm như vậy, hắn sẽ rơi vào bế tắc, vậy chẳng phải hắn là một tên đại ngốc sao?

[Thần Ẩn đại nhân coi Tiểu Bạch Hoa là đồ ngốc sao? Bị liên kết thành tình nhân đã đủ phiền phức rồi còn củng cố thêm mối liên kết?]

[Ha ha, Husky cũng không tin lời nói dối của cậu ta.]

[Thần Ẩn đại nhân chắc chắn đã giải trừ quan hệ tình nhân! Cậu ta muốn lừa Tiểu Bạch Hoa ra để g.i.ế.c!]

[Mọi người còn nhớ ván [Nguyệt Dạ Ma Sói] không? Tình huống của Lý Khả Ái và Ailieu rất giống bây giờ, lúc đó Lý Khả Ái đã dùng mũi tên Cupid giả để lừa Ailieu.]

[Lý Khả Ái, đây là chiêu trò cô đã từng chơi, cô đừng có hồ đồ!]

Đúng vậy.

Thần Ẩn chắc chắn đã giải trừ quan hệ tình nhân giữa tôi và hắn.

Muốn phá vỡ cục diện, muốn thắng, tôi phải hạ độc g.i.ế.c Thần Ẩn!

Tôi nhìn cây kim độc trong tay, lại xuyên qua đống châu báu lấp lánh để nhìn trộm yêu tăng.

Hắn giống như một làn khói, thoắt ẩn thoắt hiện.

Trong thạch thất xuất hiện rất nhiều ảo ảnh của hắn, lúc xuất hiện, lúc biến mất, mờ mờ ảo ảo, quỷ dị vô cùng.

Kim độc của tôi không thể nào nhắm trúng được hắn, hắn quá khó lường.

Làm sao để một đòn tất trúng đây?

Ánh mắt của tôi rơi vào bát bánh trôi ngọt… Có rồi!

Tôi nhấc kim độc chọc thủng bánh trôi, bơm độc vào.

Sau đó gọi hệ thống, dứt khoát nói: "Tôi muốn cho người chơi số 1 Thần Ẩn ăn bánh trôi ngọt!"

Hệ thống dùng giọng điệu hóng hớt hỏi tôi: “Cô chắc chắn chứ?]

"Chắc chắn!"

Hệ thống bình tĩnh nói: [Đã nhận.]

Tôi nín thở, nhìn bát ngọc trắng xuất hiện trên đài Thanh Long, bánh trôi tỏa ra mùi thơm hấp dẫn, mùi thơm đó như có hình, lượn lờ bay về phía Thần Ẩn, quấn quanh hắn chui vào khoang mũi, dụ dỗ hắn đi về phía tây thiên.

Hắn không thể từ chối tôi!

Hắn phải ăn "độc" của tôi!

Thìa sứ va vào bát ngọc trắng, giống như từng tiếng gọi hồn đòi mạng.

Ngọt quá!

Khi môi Thần Ẩn dính mật hoa quế, đầu lưỡi tôi cũng cảm thấy vị ngọt thanh.

Khi hắn ngẩng đầu uống cạn ngụm canh ngọt cuối cùng, dường như tôi cũng nếm được vị đắng thơm của hoa quế đêm trăng lạnh.

Tại sao lại như vậy?

Tôi đang đồng cảm sao?

Tôi lặng lẽ bước ra khỏi chỗ ẩn nấp.

Hắn quay đầu lại, phát hiện ra tôi.

Yêu tăng đột nhiên bật cười, trong đồng t.ử hắn phản chiếu hình ảnh nhỏ bé của tôi, trong mắt hắn rơi xuống tuyết hoa đào.

Đột nhiên, bụng tôi đau quặn.

Máu tanh ngọt đồng thời chảy ra từ khóe miệng chúng tôi… Chúng tôi nhìn nhau, đồng thời hóa thành tro bụi.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, tôi đọc được khẩu hình của hắn…

"Tin tôi chưa?"

18

Hai ngày trước, các người chơi đăng nhập vào [G.i.ế.c Người Sói ở Cổ Trấn].

Thần Ẩn tình cờ gặp Trương Tam trong khu rừng rậm.

Để sống sót, Trương Tam quyết định dùng một lời tiên tri để trao đổi, đây là dị năng mới mà cậu ta dần dần thức tỉnh sau khi gặp Diêm La xách đèn l.ồ.ng.

Cậu ta nhìn thấy tương lai của Thần Ẩn: "Ngươi sẽ c.h.ế.t dưới tay người chơi số 5 Lý Khả Ái."

Trương Tam trợn ngược mắt, run rẩy phun ra m.á.u tươi, trả giá cho việc nhìn thấy tương lai.

"Ồ?" Yêu tăng khẽ cười.

Hắn giơ tay lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một sợi tơ hồng Nguyệt Lão.

Sau khi dọn sạch hang ổ của Linh Cẩu, hắn nhận được phần thưởng đạo cụ này, tác dụng là: [Điều khiển Nguyệt Lão chỉ định tình nhân.]

Quả nhiên.

Quả nhiên đêm đó Nguyệt Lão chỉ định tình nhân là hắn và người chơi tên Lý Khả Ái kia.

Cây hoa đào tung bay đầy trời hoa mưa.

Yêu tăng đứng dưới gốc cây, quay người lại, nụ cười quyến rũ: "Vậy thì cùng c.h.ế.t đi."

Ngoại truyện 1

Sảnh trò chơi.

Hệ thống hiếm khi vui vẻ: [Trò chơi kết thúc, ván này không ai sống sót!]

Tôi đau đớn khắp người, tỉnh lại trong góc.

Vừa mở mắt, đã thấy Nguyễn Hiểu Dụ chống nạnh, tức giận lật tung từng người chơi đi ngang qua.

"Trương Tam đâu?

"Đáng ghét! Tên khốn này đâu rồi?"

Lộc Văn Sênh điên cuồng tính toán gì đó trên không trung.

Vừa tính toán, vừa hoang mang.

"Cái gì? Bát bánh trôi đó là do Lý Khả Ái nấu? Lý Khả Ái, tôi và côkhông đội trời chung!!"

Đoan Mộc Thanh ôm cổ, nước mắt lưng tròng: "Anh Thần Ẩn, mặc dù anh đã g.i.ế.c em… nhưng em vẫn siêu yêu anh!"

Kể từ khi được Thần Ẩn cứu trong [Trận Chiến Bảo Vệ Lam Thành], cậu nhóc đã yêu mến và sùng bái Thần Ẩn một cách mù quáng.

Còn tôi.

Căn bản không kịp nhớ lại những màn yêu hận tình thù trong trò chơi.

Bởi vì tôi đột nhiên nhớ ra mục đích tôi vào phó bản này!!

Tôi vì muốn lấy Lông Phục Sinh trong Kỳ Lân Bảo Tàng để hồi sinh Đát Kỷ!

Vậy mà tôi lại quên béng mất chuyện này!

Chí mạng nhất là hệ thống nhắc nhở rồi mà tôi còn không tin nó!

...

Phòng VIP.

Tạ Đường hồi tưởng lại tất cả những chuyện xảy ra trong phó bản.

Ban đầu thiếu niên tuấn tú đỏ ửng mang tai, nhưng rất nhanh lại rơi vào khổ não.

"… Phải giải thích với cô ấy thế nào đây? Tại sao lại đối xử với cô ấy như vậy?"

Cậu ta bứt rứt cào tường, những ngón tay trắng nõn thon dài cong lại, run rẩy: "Tính cách của mình tệ thật!"

Bỗng nhiên!

Phượng Ngọc Sầm từ sau chiếc ghế sofa tối om thò đầu ra.

"Giải thích? Giải thích cái gì? Giải thích với ai?"

Tổng tài phe phẩy quạt ngọc, nhún vai bình phẩm: "Tính cách của cậu đúng là rất tệ, lạnh lùng, kiêu ngạo, thích làm gì thì làm…"

Nói xong, lại hóng hớt hỏi: "Có phải cậu chọc giận Xuân Nhật Anh rồi không?

Có cần tôi giúp hai người giảng hòa không?"

Đáp lại anh ta là tiếng đóng cửa cái rầm.

Ngoại truyện 2

Trấn Đèn Lồng, màn đêm buông xuống.

Phòng thượng hạng của Khách Điếm Long Môn không bao giờ mở cửa cho khách.

Lúc này, tiểu nhị đang xách đèn l.ồ.ng đứng trước cửa căn phòng này.

Hắn ta bất lực nói: "Đồ ngu! Nhiều khách như vậy mà không ăn được ai?"

Con quái vật trong phòng trốn trong bóng tối, ánh sáng đỏ của chiếc đèn l.ồ.ng chỉ chiếu rõ đôi giày thêu trên chân nó.

Tiểu nhị trách móc: "Kén cá chọn canh! Cho dù vị khách nữ kia thơm ngon xinh đẹp nhất… Muốn ăn nàng ta thì cũng phải chọn đúng thời điểm chứ?

"Lúc nàng ta ở trong bếp, ngươi nên ra tay! Bỏ lỡ thì chỉ có húp gió tây bắc thôi."

Giày thêu phát ra tiếng khóc nức nở.

Tiểu nhị dịu giọng, an ủi: "Không sao, không sao… Đợt khách tiếp theo sẽ đến nhanh thôi~"

Ngoại truyện 3

Kỳ Lân Bảo Tàng, châu báu lộng lẫy.

Sau khi tất cả người chơi rời đi, Cát Kim Nha ôm đứa bé lén lút lẻn vào.

Bảo tàng này di động, hôm nay ở Trấn Đèn Lồng, ngày mai không biết sẽ đi đâu.

Nửa đời người Cát Kim Nha đều nhớ mãi không quên Kỳ Lân Bảo Tàng, khi nghe nói bảo tàng nhất định có một ngày sẽ xuất hiện ở Trấn Đèn Lồng, hắn ta liền ký kết khế ước cả đời này không được rời đi, trở thành ông chủ của tiệm đèn l.ồ.ng.

Vĩnh viễn, vĩnh viễn ở lại nơi này, chờ đợi người chơi đến.

Nghe nói, trong Kỳ Lân Bảo Tàng có vô số châu báu, có đá biến vàng, có Lông Phục Sinh, có t.h.u.ố.c hối hận… Ngay cả Song Ngư Ngọc Bội nổi danh cũng là từ nơi này lưu truyền ra.

Nhìn thấy ánh sáng thần tiên trong phòng, Cát Kim Nha mừng rỡ như điên! Ước gì có thể nhảy múa tại chỗ!

Hắn ta đặt đứa bé vào trong lụa mềm, xoa xoa tay, từ chỗ này nhìn đến chỗ kia, lại nhìn về phía xa hơn, nhìn đến hoa cả mắt, hai mắt không đủ dùng.

Hắn ta sờ cái này, cân nhắc cái kia.

Hắn ta hạnh phúc đến phát khóc, cũng sốt ruột đến phát khóc.

Nhiều như vậy! Làm sao mang đi đây?

Lúc này, hắn ta nhìn thấy dòng chữ vàng lơ lửng trên không trung.

[Chỉ một người có thể mang châu báu đi.]

[Chỉ có thể lấy một vật.]

[Kỳ Lân Bảo Tàng, sẽ biến mất vào khoảnh khắc ngươi bước ra khỏi cửa.]

Câu đầu tiên có nghĩa là, nếu một đám người xông vào thì chỉ có một người có thể mang bảo vật đi.

Câu thứ hai có nghĩa là, chỉ có thể mang đi một thứ.

Câu thứ ba, loại bỏ khả năng quay lại.

Cát Kim Nha vuốt râu, than thở: "Tiếc quá tiếc quá. Nhưng mang đi một thứ cũng tốt, còn hơn là không có gì!

"Lão t.ử ở cái nơi quỷ quái này nửa đời người, cuối cùng cũng đợi được cơ hội chọn bảo bối~ Hê hê!"

Hắn ta vô cùng cẩn thận.

Từ sáng sớm, chọn đến tối mịt.

Sờ cái này, cân nhắc cái kia.

Cầm cái gì lên cũng không nỡ buông tay, nhìn thấy cái gì cũng muốn chiếm làm của riêng.

Cuối cùng, hắn ta vẫn chọn đá biến vàng! Thứ hắn ta yêu nhất vẫn là tiền tài!

Trường sinh bất lão, cũng không bằng lăn lộn trong núi vàng núi bạc!

Cát Kim Nha trân trọng hai tay nâng đá biến vàng, nhấc chân muốn đi.

Bỗng nhiên.

Tiếng trẻ con khóc vang lên.

Ồ đúng rồi, suýt chút nữa ông ta quên mất, đứa bé kia còn đang ngủ trong lụa mềm.

Lúc này tỉnh rồi, chắc chắn là đói rồi phải cho nó b.ú sữa.

Hắn ta vội vàng quay đầu ôm lấy đứa bé, khi bước đi, thạch thất phát ra tiếng nổ lớn, suýt chút nữa hắn ta bị một khối ngọc lớn đập c.h.ế.t!

[Chỉ có thể lấy một vật.]

Hắn ta ôm đứa bé, lại lấy đá biến vàng là hai vật!!

Cái này…

Tiểu nhị là một thiếu niên mặt ếch.

"Biết." Hắn ta do dự, từ từ đặt đứa bé xuống.

Quả nhiên, khi đi ra ngoài, thạch thất không còn tấn công hắn ta nữa.

Hắn ta nắm c.h.ặ.t đá biến vàng, bước nhanh hơn, muốn nhanh ch.óng rời khỏi nơi thị phi này.

Nhưng, tiếng khóc của đứa bé lại vang lên.

Hắn ta bịt tai lại, không nghe không nghe! Đi mau đi mau!

Nhưng đứa bé kia khóc lớn quá… Hắn ta lại vừa mới đặt tên cho đứa bé là Cát Phát Tài.

Mấy phen giằng co.

Mấy phen suy sụp.

"Haizz!!"

Cát Kim Nha vỗ trán, nhanh ch.óng quay trở lại.

Hắn ta ôm lấy đứa bé.

Lại ném mạnh đá biến vàng ra xa khiến nó biến mất trong biển châu báu, không thể tìm thấy nữa!

Sợ mình hối hận, hắn ta chạy nhanh hơn bất cứ lúc nào.

Rất nhanh, rất nhanh.

Cuối cùng, bóng dáng của hắn ta khuất dần trong sương mù hoàng hôn.

Sau đó Kỳ Lân Bảo Tàng biến mất.

Ngày hôm đó, Cát Kim Nha ném vàng như rác…

- Hết Phần 27 -

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.