Đao Xuân Hận - 9

Cập nhật lúc: 17/07/2026 02:02

Đám Hắc Giáp Vệ nối đuôi nhau tiến vào.

Đao kiếm đồng loạt rút khỏi vỏ, phản chiếu ánh nến rực sáng khắp đại điện.

Cung biến như thế này… ta đã trải qua không biết bao nhiêu lần.

Ta hạ thấp giọng, bình tĩnh nhìn Tạ Tuyên.

"Vậy sao? Điện hạ hãy nhìn cho kỹ."

Ngoài cửa, pháo hoa bất ngờ nổ vang.

Gần như cùng lúc, bốn phía hoàng cung đột nhiên vang dậy tiếng đao kiếm.

Cấm quân vốn canh giữ cổng cung bỗng nhiên phản chiến.

Thống lĩnh Ngự Lâm Vệ dẫn quân từ cửa Huyền Vũ c.h.é.m thẳng vào cung.

Thiết kỵ doanh phòng thành húc tung cổng cung.

Ba cánh quân từ cung Phượng Nghi, cửa Thừa Thiên và điện Thái Cực đồng loạt khép vòng vây.

Tạ Tuyên c.h.ế.t sững tại chỗ, sự ung dung trên mặt hắn dần dần biến mất.

"Nàng... sao nàng có thể điều động doanh phòng thành và Ngự Lâm Vệ..."

"Hoàng thượng chưa c.h.ế.t?"

"Khương Thù, nàng giăng bẫy lừa ta?"

Ánh nến phản chiếu lên bộ ngân giáp của ta, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.

Trong lòng ta dâng lên một cảm giác khoái trá.

Ta thản nhiên liếc hắn.

"Sau khi ngươi c.h.ế.t, ta đã làm hoàng đế năm mươi năm."

"Tạ Tuyên. Dựa vào đâu mà ngươi cho rằng, sống lại một đời, ngươi có thể đấu thắng ta?"

Ánh mắt hắn từ kinh ngạc… đến mờ mịt… cuối cùng hóa thành một màu tĩnh lặng như tro tàn.

Tạ Tuyên thua rồi.

Khi bị áp giải đi, hắn hỏi ta đứa trẻ ấy rốt cuộc là con của ai.

Sau khi biết đáp án, sống lưng hắn hoàn toàn sụp xuống, như thể có một ngọn núi đè nặng lên người.

Với tính cách của Tạ Tuyên, ta đã sớm đoán hắn sẽ có ngày tạo phản.

Cho nên ta từng bước ép hắn đến đường cùng.

Hoàng thượng giả c.h.ế.t chẳng qua chỉ là một ván cờ do ta và Tạ Yến bày ra.

Ngày thiên t.ử luận công ban thưởng, Tạ Yến đem toàn bộ công lao quy cho ta.

Hoàng thượng ban Ngự Long bảo kiếm cho ta.

Cho phép ta được hưởng nghi chế ngang hàng Thân vương nhất phẩm.

Mẫu thân năm xưa nói rất đúng.

Chàng tuy tính tình ôn hòa, chậm rãi, nhưng làm việc từ trước đến nay luôn quang minh lỗi lạc.

Tạ Tuyên vì mưu phản mà bị phế, giam vào Tông Nhân phủ.

Ngày Hoàng thượng ban rượu độc.

Ta đến thiên lao gặp hắn.

Tạ Tuyên đầu tóc rối bời, dựa vào bức tường đá lạnh lẽo.

Thấy ta đến, hắn chậm rãi ngẩng đầu, giọng khàn đặc đến mức gần như không nghe rõ.

"Thấy ta thành ra thế này… cơn giận trong lòng nàng cũng nên nguôi rồi chứ."

Hắn dừng một lát, đáy mắt lại hiện lên một tia hy vọng gần như hèn mọn.

"Nếu được làm lại một lần nữa… nàng có cho ta thêm một cơ hội không?"

Ta cầm chén rượu độc, ngồi xổm trước mặt hắn.

"Nếu được làm lại một lần nữa. Ta sẽ không lựa chọn quen biết ngươi."

"Cũng sẽ không để người đi tìm chứng cứ minh oan cho mẫu phi của ngươi."

Đồng t.ử hắn chấn động dữ dội, đôi vai không thể khống chế mà run lên, xiềng sắt phát ra tiếng va đập ch.ói tai.

Ta tiếp tục nói:

"Càng sẽ không giao chứng cứ vụ tham ô cho ngươi. Để ngươi bước lên ngôi vị Thái t.ử."

"Ta sẽ để ngươi… mãi mãi mục nát ở nơi đó."

Lời vừa dứt, đồng t.ử Tạ Tuyên bỗng co rút, toàn thân hắn run lên dữ dội, xiềng sắt trên cổ tay bị kéo kêu loảng xoảng, cả người như bị rút cạn tia sinh khí cuối cùng.

Ta bóp cằm hắn, đổ hết chén rượu độc vào miệng hắn.

Rượu mạnh trôi xuống cổ họng, hắn quỳ rạp xuống đất ho sặc sụa, m.á.u tươi không ngừng trào ra nơi khóe môi.

Rất lâu sau, hắn bỗng cười khẽ.

"Thì ra… người đứng sau Ám Cáp là nàng."

Hắn ngẩng đôi mắt đỏ ngầu nhìn ta, trong mắt chỉ còn lại hối hận và tuyệt vọng.

"Nếu nàng nói cho ta biết sớm hơn..."

"Ta sao có thể..."

"...đi tìm..."

"...Thôi..."

Máu tươi theo tiếng cười t.h.ả.m thiết trong cổ họng phun ra.

Hắn vô lực tựa vào tường, ánh sáng trong mắt từng chút từng chút tắt hẳn.

Thật ghê tởm, đúng là ghê tởm đến cực điểm.

Sau khi ta làm Thái t.ử phi được bốn năm.

Hoàng thượng băng hà.

Tạ Yến đăng cơ.

Đêm ấy, chàng trao ngọc tỷ vào tay ta.

"Mẫu phi vẫn thường nói ta tính tình do dự, thiếu quyết đoán."

"Lần duy nhất ta thật sự dũng cảm… chính là đến phủ cầu cưới nàng."

"Nàng có tham vọng, có mưu lược, có thủ đoạn. Thiên hạ này nên để người như nàng làm hoàng đế."

"A Thù."

"Ta tin nàng. Nàng sẽ là một vị minh quân."

Năm Gia Bình thứ nhất, ta đăng cơ xưng đế, cùng Tạ Yến được xưng là Song Thánh.

Năm Gia Bình thứ hai, giảm sưu thuế, miễn giảm thuế cho các quận huyện gặp thiên tai, để bách tính nghỉ ngơi, khôi phục sinh kế.

Năm Gia Bình thứ tư, cho phép nữ t.ử lập hộ riêng, kế thừa gia sản, không còn bị ràng buộc bởi tộc quy.

Năm Gia Bình thứ bảy, mở Ân khoa, lần đầu tiên tuyển chọn nữ tiến sĩ.

Kể từ đó, nữ t.ử cũng có thể dựa vào tài học mà bước vào triều làm quan.

Năm Gia Bình thứ tám, sửa đổi Đại Chiêu Luật.

Phàm nữ t.ử bị phu gia ngược đãi, ức h.i.ế.p, ruồng bỏ, hoặc phu quân nạp thiếp diệt thê, dung túng người thân hành hung… đều không cần phu gia đồng ý, cũng không cần tông tộc phán quyết.

Chỉ cần cầm văn thư của quan phủ, có thể tự mình xin hòa ly.

Năm Gia Bình thứ mười, vạn quốc triều bái.

Đèn hoa trên ngàn phường phố Chu Tước thắp sáng suốt đêm không tắt.

- Hoàn văn -

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.