Đạp Ca Hành - Chương 3

Cập nhật lúc: 14/08/2026 03:01

Có giọt nước mắt lăn dài bên gò má, bị tỷ ấy nhẹ nhàng lau đi. Ta nhất thời ngẩn ngơ, đây là lần đầu tiên ta thấy tỷ ấy khóc. 

Không kìm được muốn tiến lên phía trước, nhưng ngẫm nghĩ một chút lại khựng lại. 

Xuân Đào nói không sai, chuyện giữa phu thê bọn họ, người ngoài không thể dính líu vào. Chỉ khi nào tự bản thân tỷ ấy suy nghĩ thông suốt, nghĩ thoáng ra, chuyện này mới được coi là thực sự trôi qua. 

Trong phòng yên lặng rất lâu. 

Ta không biết sâu thẳm trong lòng Lâm Sơ Âm giờ phút này cuộn trào như thế nào. Đến cuối cùng, tỷ ấy đẩy vòng tay của đại ca ra, từng câu từng chữ cất lời. 

"Bùi Tiềm, chúng ta hòa ly đi."

04 

Hai người cuối cùng tan rã trong không vui, đại ca để lại một câu "đố phụ" rồi phủi tay áo bỏ đi. 

Ta lòng nóng như lửa đốt, mẹ lại không lấy làm bận tâm, tự mình lo liệu lễ nạp thiếp. 

"Nó ấy à, chẳng qua chỉ là lời nói lúc tức giận, lùi một bước để tiến thôi, huống hồ Lâm gia sa sút, nó cũng chẳng còn nơi để về." 

Song thân Lâm Sơ Âm mất sớm, người huynh trưởng duy nhất ôm chí lớn không gặp thời, năm ngoái mới nhận được một chức quan thất phẩm nhỏ nhoi, lặn lội đi xa nhậm chức ở vùng Tây Nam. 

Trong kinh thành chỉ còn đại tẩu mang theo con nhỏ sinh sống. 

Nói cho cùng, mẹ dám hành sự như vậy, chẳng qua là ỷ vào nhà mẹ đẻ của tỷ ấy không có người chống lưng mà thôi. 

Kể từ ngày ấy, hai người họ chia phòng, rơi vào chiến tranh lạnh. Đại ca dường như hoàn toàn biến thành một người khác, dăm ba bữa lại nghỉ lại Thập Quang viện. 

Ngay cả món quà sinh nhật vốn dĩ chuẩn bị cho Lâm Sơ Âm, cũng đường hoàng được cài lên mái tóc của Hồng Trù. 

Đại ca bày rõ thái độ muốn Lâm Sơ Âm phải cúi đầu. Đổi lại là chính thê khác, đáng lẽ nên nhân cơ hội này nắm thóp phu quân, dỗ dành người trở về chính viện. 

Đợi Hồng Trù sinh con xong, nâng đỡ ả là ân điển, xử trí ả là quy củ, hoàn toàn tùy thuộc vào một ý niệm của chủ mẫu. 

Nhưng tỷ ấy thì hay rồi, cứ một mực cố chấp, liên tiếp nửa tháng đóng cửa không ra ngoài. 

Ta có chút hận sắt không thành thép, suy tính một phen, liền bảo Xuân Đào gửi lời nhắn cho Lâm gia tẩu tẩu. 

Lâm phu nhân đến, với thân phận người từng trải mà khổ tâm khuyên nhủ tỷ ấy. 

"Cô nương ngốc, sao muội có thể hồ đồ đến vậy? Vì một tỳ nữ mà làm tổn thương tình cảm phu thê sao?" 

"Thân thể muội không tốt, có người sinh con đẻ cái thay muội, đời này muội không phải chịu nỗi khổ sinh nở, lại có đứa trẻ hầu hạ dưới gối, như thế chẳng có gì là không tốt cả." 

"Nữ t.ử nặng tình, vốn chẳng phải chuyện tốt đẹp gì. Những người làm chính thê như chúng ta, đừng tham luyến tình ái mà hãy mưu cầu lợi ích thực tế, nắm c.h.ặ.t túi tiền cùng quyền quản gia trong tay mới là tốt nhất." 

Từng câu từng chữ đều dốc hết ruột gan. Đáy mắt Lâm Sơ Âm bỗng chốc rưng rưng lệ quang, tỷ ấy vùi đầu vào lòng trưởng tẩu, khóc nấc lên thành tiếng. 

"Tẩu tẩu, đạo lý muội đều hiểu, nhưng sao trái tim muội lại đau thế này?" 

Lâm phu nhân xót xa vỗ lưng tỷ ấy, thần sắc cảm động. 

"Nam nhi trong thiên hạ, đa phần bản tính đều bạc bẽo, thực sự không cần coi trọng bọn họ quá mức." 

"Những lời này, đáng lẽ nên nói cho muội biết trước khi xuất giá. Nhưng khi ấy muội cùng Bùi Tiềm tình đậu sơ khai, lưỡng tình tương duyệt, ta không đành lòng. Là ta cũng quá ngây thơ, cứ ngỡ Bùi Tiềm sẽ là ngoại lệ." 

Ta đứng ngoài cửa nghe, không hiểu vì sao sống mũi có chút cay xè. Đại ca tan tầm trở về, bị ta cản lại chất vấn. 

"Đại ca làm như vậy, bảo Lâm Sơ Âm phải nghĩ thế nào?" 

Giọng điệu của đại ca lại bình tĩnh đến lạ thường: "Muội cũng cảm thấy ta có lỗi với nàng ấy sao?" 

Thấy ta ngầm thừa nhận, huynh ấy tự giễu cười một tiếng. 

"Lúc đầu khi ta cưới nàng ấy, là thực lòng thích nàng ấy, cho dù đến tận hôm nay, ta cũng dám nói rằng, người ta yêu nhất vẫn là nàng ấy."

Ta nghe mà hồ đồ luôn  rồi. 

Nếu vẫn còn yêu tỷ ấy, thì sao lại nỡ để tỷ ấy phải đau lòng chứ? 

Ánh mắt đại ca hướng về Tê Vân viện cách đó không xa, trong đó ẩn chứa sự mệt mỏi, cũng có cả sự bất đắc dĩ. 

"Lúc đầu khi cưới nàng ấy, đích thân ta từng hứa hẹn, nàng ấy chỉ cần làm những việc mình thích, mọi chuyện khác đã có ta." 

"Nhưng nay cha không còn nữa, cả Bùi gia đều đặt cả lên vai ta, ta không thể tiếp tục dung túng cho nàng ấy như trước kia. Thân là chủ mẫu Bùi gia, nàng ấy sớm muộn gì cũng phải học cách gánh vác gia đình này." 

"Ta biết chuyện của Hồng Trù đã làm tổn thương trái tim nàng ấy, nhưng vấn đề con nối dõi sớm muộn gì cũng phải giải quyết. Sau này nàng ấy sẽ hiểu, ta làm tất cả đều là vì tốt cho nàng ấy." 

Mỗi câu huynh ấy nói ta đều nghe hiểu, nhưng ta luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng. 

Dường như chỉ cần trong lòng vẫn còn yêu tỷ ấy, thì mọi sự ruồng rẫy thiếu nợ đều không tính là thiếu nợ nữa. 

Chuyện tình cảm, không nên là như vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đạp Ca Hành - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD