Đạp Ca Hành - Chương 5

Cập nhật lúc: 14/08/2026 03:01

Có lẽ những lời của Lâm Sơ Âm đã cổ vũ nàng ta, Hồng Trù gắng gượng chút hơi tàn cuối cùng, sinh đứa bé ra. 

Tiếng khóc chào đời trong trẻo vang lên, khóe môi Hồng Trù giật giật, nhưng nàng ta không còn sức lực để nhìn nữa. 

"Thiếu phu nhân, đứa nhỏ xin giao phó cho người, Dẫn Châu đi đây." 

Khi tiếng nói vừa dứt, bàn tay đang châm cứu của Chu đại phu cũng vô vọng rụt lại. Trái tim ta bỗng nhiên như bị kim châm. 

Đây là lần đầu tiên ta biết tên thật của Hồng Trù. Cái tên ấm áp đẹp đẽ biết bao, cất giấu biết bao nhiêu sự yêu thương và kỳ vọng của bậc sinh thành. 

Chính khoảnh khắc cái c.h.ế.t đến, ta mới sâu sắc nhận ra. Nàng là một con người bằng xương bằng thịt.

06 

Đứa bé mà Hồng Trù sinh ra, là một tiểu cô nương. Mẹ có phần thất vọng, chỉ thở dài than vãn không phải nhi t.ử, không thể cáng đáng gia môn.

Đại ca lạnh lùng nhìn mẹ. 

"Lẽ nào mẹ không thấy vui mừng thay nhi t.ử sao? Đây là con của A Âm, bất kể nam hay nữ, nhi t.ử đều rất hoan hỷ." 

Mẹ bị ánh mắt của huynh ấy làm chấn động, không kìm được mỉa mai: "Nó cam tâm tình nguyện nhận đứa bé này rồi sao?" 

Đại ca bình thản nói: "Chuyện này không phiền mẹ bận tâm." 

Mẹ giận dữ tột cùng, nhưng cũng không làm gì được đại ca. Thủ đoạn của đại ca so với mẹ còn quyết liệt hơn. 

Lâm Sơ Âm bị giam lỏng biến tướng, đi đến đâu cũng có người theo dõi. Sau này ta mới biết, tỷ ấy vốn dĩ đã sớm ra khỏi thành, vừa nghe nói Hồng Trù khó sinh, lập tức quay đầu trở lại. 

Ta không biết lúc tỷ ấy quay đầu lại, có từng nghĩ đến hậu quả này hay chưa. Có lẽ tỷ ấy sẽ chẳng bao giờ đi được nữa. 

Những ngày qua, đại ca hễ tan tầm là nhốt mình ở Tê Vân viện, nửa bước không rời. Ta đến thăm đứa nhỏ, vừa vặn bắt gặp đại ca đang nói chuyện cùng Lâm Sơ Âm. 

Một người độc đoán như huynh ấy, cũng có lúc phải hạ giọng khép nép như thế này. 

"A Âm, nàng đặt cho con một cái tên đi." 

Lâm Sơ Âm cắm cúi tưới nước cho thảo d.ư.ợ.c, coi như không nghe thấy. 

Tỷ ấy chưa từng bộc lộ sự thân mật với đứa trẻ trước mặt đại ca. Đại ca vẫn chưa từ bỏ ý định, bế đứa bé đi đến trước mặt tỷ ấy, tự mình nói ra cái tên đã nghĩ sẵn. 

"Cứ gọi là Bảo Châu nhé, hòn ngọc quý trên tay, xem như châu như bảo, được không?" 

Nghe vậy, tay Lâm Sơ Âm khựng lại, hạ rèm mi xuống, khiến người ta không nhìn rõ cảm xúc. Thấy ta đến, đại ca ngượng ngùng bế đứa bé đưa cho ta, chỉ dặn lại một câu. 

"Muội khuyên nhủ tẩu tẩu nhiều vào." 

Ta biết đại ca muốn ta nói gì. 

Bây giờ đứa con cũng đã có, đại ca cũng yêu thương tỷ ấy, cớ sao lại không thể yên ổn sống qua ngày? 

Từ nhỏ mẹ đã dạy dỗ ta, nữ t.ử xuất giá tòng phu, nữ nhân suy cho cùng đều phải nương tựa vào trượng phu mà sống. 

Thế đạo xưa nay đều là quy củ như vậy. 

Đổi lại là chính thê khác gặp phải chuyện như thế này, có ai mà không nhẫn nhịn, nhượng bộ, ngày tháng chẳng phải vẫn cứ trôi qua đấy sao? Cớ sao cứ phải là tỷ ấy không nhịn được, nhất quyết đòi đi? 

Ta nghĩ như vậy, nên cũng hỏi như vậy.

Ánh mắt Lâm Sơ Âm chạm tới mái ngói cong v.út trên sân viện. 

"A Nguyên, muội cảm thấy ta và Hồng Trù có gì khác nhau?" 

Lời này hỏi ra thật nực cười. 

Tỷ ấy là chủ mẫu Bùi gia, có thân phận có thể diện, lại có sự sủng ái của trượng phu. So với tỳ nữ Hồng Trù, khác nào mây bùn khác biệt, sao có thể giống nhau? 

Nhưng Lâm Sơ Âm không cất lời thêm. 

Ta ôm một bụng đầy thắc mắc trở về viện. 

Xuân Đào thấy ta muộn phiền không vui, nói Giang Thư Hành có gửi thiệp, mời ta đi xem hội hoa đăng. 

Hắn và ta là thanh mai trúc mã, đợi ta cập kê xong sẽ đến cửa cầu thân. 

Ta từng nghe mẹ nhắc tới, sau khi định xong ngày cưới, Giang Thư Hành sẽ đưa mấy nha hoàn thông phòng đi hết. 

Lúc gặp mặt, ta hỏi Giang Thư Hành các nàng ấy đã đi đâu. Giang Thư Hành ngẫm nghĩ một lúc, hờ hững nói. 

"Có lẽ là bán rồi, có lẽ là tặng người khác rồi." 

Hắn không quan tâm đến nơi đi của họ, cũng chẳng quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của họ. 

Trước kia ta nghe xong còn lén lút vui mừng, cảm thấy Giang Thư Hành làm vậy là coi trọng ta, không nỡ để ta chịu ấm ức. 

Nhưng bây giờ, ta nhịn không được cứ mãi nghĩ, họ là con cái nhà ai, tên gọi là gì. Sau khi rời đi rồi, liệu có giống như Hồng Trù hay không, đến lúc c.h.ế.t vẫn phải thân bất do kỷ. 

Giang Thư Hành cho rằng ta đang giở tính trẻ con, bèn chọc ghẹo. 

"A Nguyên, ghen rồi sao? Muội ngàn vạn lần đừng học tính hay ghen tuông đố kỵ giống như tẩu tẩu của muội." 

Là ghen sao? Hình như lại không phải. 

Ta không nói rõ được cảm giác trong lòng, chỉ cảm thấy một nỗi xót xa ngấm ngầm trỗi dậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đạp Ca Hành - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD