Đạp Ca Hành - Chương 9

Cập nhật lúc: 14/08/2026 03:01

Lâm Sơ Âm và đại ca trừng mắt nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng khẽ cười một tiếng. 

"Bùi Tiềm, ta chẳng qua chỉ là mang những gì ngươi đã làm với ta, hoàn trả lại nguyên vẹn cho ngươi mà thôi." 

Đại ca mờ mịt chớp mắt, hơi thở dốc dồn dập. 

Huynh ấy chưa từng ý thức được, những hành vi việc làm lúc trước của bản thân, đối với Lâm Sơ Âm là sự hủy hoại tàn khốc đến nhường nào. 

Lâm Sơ Âm giằng ra khỏi sự kìm kẹp của huynh ấy, giọng điệu lạnh băng. 

"Ngươi ép buộc Hồng Trù sinh con cho ta, muốn ta không được đố kỵ, muốn ta làm hiền thê, muốn ta thành toàn cho ngươi làm một người trượng phu mẫu mực không có chỗ chê trách trong mắt thế nhân." 

"Ngươi nói thế đạo là vậy, lễ pháp cũng thế, ngươi chẳng qua chỉ là đang hành sử quyền lực của một trượng phu mà thôi."

"Nhưng thế đạo lễ pháp cũng có quy củ của nó, kẻ làm chồng, đáng ra phải che chở vợ con, an gia thất, lập môn mi." 

"Nay ta cũng vậy thôi. Ta cũng muốn nhà chồng hưng thịnh kéo dài, con gái ta cả đời không âu lo, ta muốn ngươi trở thành một người chồng tốt, người cha tốt dưới cái gọi là lễ giáo, cho dù có phải bẻ cong xương sống của ngươi, vứt bỏ đi thể diện của ngươi." 

Ánh mắt của tỷ ấy thậm chí còn mang theo sự thương hại. 

"Bùi Tiềm, Trưởng công chúa muốn ngươi vào phủ hầu hạ, ngươi chẳng thể từ chối được. Cái cảm giác bị người ta kìm kẹp, bất lực không thể làm gì này, rất đau đớn phải không?" 

"Lúc đầu ta còn thống khổ hơn ngươi gấp trăm lần, ngàn lần, nhưng ngươi lại nói, tất cả đều là vì muốn tốt cho ta. Bây giờ những việc ta làm, cũng giống như thế, đều là vì muốn tốt cho Bùi gia, tốt cho ngươi." 

"Ta nào có lỗi gì?" 

Thân hình đại ca cứng đờ, huynh ấy mở miệng muốn phản bác, nhưng mãi chẳng thể thốt nên lời. Đến cuối cùng, huynh ấy đau đớn ôm mặt, tuôn rơi những giọt nước mắt. 

"A Âm, rốt cuộc vì sao chúng ta lại đi đến bước đường này?" 

Lâm Sơ Âm hơi run rèm mi, nơi đáy mắt cuối cùng cũng đọng lại một tầng lệ quang. 

"Năm đó ngươi không nguyện ý từ hôn, theo đuổi ta đến tận Dược Vương Cốc. Ta cố ý muốn ngươi biết khó mà lui, đặc biệt sai nữ y sư trong cốc báo cho ngươi biết, ta thân thể yếu ớt, đường con cái e là gian nan, lại một lòng đam mê bồi đắp d.ư.ợ.c thảo, không hề có ý niệm làm chủ mẫu hào môn." 

"Lúc đó ngươi nhìn ta, rất nghiêm túc mà lập lời thề, ngươi nói người ngươi yêu chính là con người nguyên bản của ta, ta vĩnh viễn không cần phải vì bất kỳ ai mà thay đổi bản thân, dẫu cho người đó có là ngươi." 

Sắc mặt đại ca từng tấc từng tấc xám xịt đi, có lẽ huynh ấy đã nhớ lại cảnh tượng thuở ban đầu. 

Càng chân thành tốt đẹp bao nhiêu, lại càng làm nổi bật lên sự tan hoang vỡ nát của hiện tại bấy nhiêu. 

Ngoài cửa sổ mưa đập vào hoa hải đường, rơi rụng đầy sắc đỏ. Ánh mắt Lâm Sơ Âm lưu luyến nhìn, khẽ khàng thở dài. 

"Bùi Tiềm, người nuốt lời phản bội trước kia, chính là ngươi." 

Câu nói này đã hoàn toàn đ.á.n.h gục đại ca. Ta nhìn theo bóng lưng thất hồn lạc phách rời đi của huynh ấy, nhưng chưa kịp nhận ra. 

Đây sẽ là lần cuối cùng trong đời họ gặp nhau.

12 

Ba ngày sau, đại ca trở thành khách trướng của Trưởng công chúa. Tai họa của Bùi gia, cứ như vậy tan biến trong vô hình. 

Hứng thú của quý tộc hoàng gia, đến nhanh mà đi cũng nhanh. 

Trưởng công chúa vốn dĩ có vô số sự lựa chọn. Đại ca đối với bà ấy, cũng chỉ là thú tiêu khiển nhất thời. 

Sau khi rời khỏi phủ công chúa, đại ca tự tay viết thư phóng thê rồi tự xin đi ngoại phóng. 

Nơi đến lại là vùng Vị Nam có nạn thủy hoạn nghiêm trọng nhất. Năm thứ ba sau khi nhậm chức, truyền đến tin tức huynh ấy vì công vụ mà hy sinh. 

Núi cao sông dài, không còn ngày trở lại. 

Huynh ấy đã cầu được chức cáo mệnh cho Bảo Châu. Ngày hôm sau, Lâm Sơ Âm đến từ biệt ta. 

Ta nghẹn ngào hỏi tỷ ấy vì sao phải rời đi. Lâm Sơ Âm xoa xoa đỉnh đầu ta, dịu dàng mỉm cười. 

"A Nguyên, ta cũng có hoài bão của riêng ta." 

Vì Bảo Châu, tỷ ấy đã nán lại thêm ba năm. 

Nghe nói đảo Sùng Lăng có loại d.ư.ợ.c thảo trân quý hiếm thấy trên đời, tỷ ấy vẫn luôn tâm niệm hướng về. 

Thế gian này còn biết bao phong cảnh đáng để lưu luyến, đang đợi tỷ ấy dừng chân chiêm ngưỡng. Ánh mắt tỷ ấy sáng ngời, đong đầy sự kỳ vọng và dũng khí. 

"A Nguyên thông minh tài giỏi như vậy, nhất định có thể chống đỡ được Bùi gia, chăm sóc tốt cho Bảo Châu." 

Ta vùi vào lòng tỷ ấy, nước mắt không ngừng rơi. 

Ba năm qua, chúng ta sớm đã trở thành người nhà thật sự của nhau. Ngay cả mẹ cũng thở dài. 

"Con rất tốt, là Bùi gia có lỗi với con." 

Đại ca không còn nữa, bà cũng hoàn toàn mất đi tâm trí ganh đua. 

Ta không nỡ nhìn vẻ ốm đau sầu muộn của bà. Ta đỡ lấy tay nải, tự mình đưa Lâm Sơ Âm ra khỏi thành. 

Đình tống khách đã ở ngay trước mắt. Đến khoảnh khắc chia tay cuối cùng, ta nhịn không được hỏi ra vấn đề vẫn luôn luẩn quẩn trong lòng. 

"Tỷ đã từng hối hận bao giờ chưa?" 

Lâm Sơ Âm lắc đầu, ánh mắt hướng về Bảo Châu, chan chứa tình yêu thương trìu mến. 

Bé gái ba tuổi ngây thơ trong sáng, vẫn chưa hiểu được thế gian này, sinh ra đã mang trên mình biết bao gông xiềng. Nhưng như thế thì có sao? 

Sớm đã có người thay con bé đi qua quãng đường khó khăn nhất. Vùng vẫy thoát khỏi những sự trói buộc, nắm thật c.h.ặ.t vận mệnh của chính mình trong tay. 

Sẽ có một ngày, con bé cũng có thể học được điều đó. 

Lâm Sơ Âm cúi người, dịu dàng ngắm nhìn Bảo Châu. 

Tỷ ấy khẽ mỉm cười, vẫn hệt như thuở mới gặp. 

Tỷ ấy nói: "Thế sự như l.ồ.ng giam, ta mong muội tự mình vượt ngàn ngọn núi, cưỡi muôn con sóng mà có được tự do."

[HẾT]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.