Đầu Thất Của Phu Quân - 6

Cập nhật lúc: 28/06/2026 05:04

Bà mẫu nhìn chằm chằm ta, hốc mắt đỏ bừng.

“Ngươi không sợ người đời chọc vào xương sống mà mắng sao?”

Ta khẽ xoay chiếc vòng trên cổ tay.

“Sợ.”

“Cho nên hôm nay mới phải nói cho rõ ràng.”

“Sau này nếu bên ngoài có người hỏi đến, cũng phiền mẫu thân thay ta giải thích một câu.”

“Là Lục gia lo trưởng phòng đoạn tuyệt hương hỏa, nên người quả phụ như ta mới bất đắc dĩ phải nghĩ cách cho trưởng phòng.”

07

Hôn sự của ta và Văn Tri Tự được định vào ba ngày sau.

Con người ta có một tật.

Người khác càng không muốn ta làm gì, ta càng muốn mau ch.óng làm cho xong.

Đêm trước ngày thành thân, Văn Tri Tự đến tìm ta bổ sung khế thư.

Ta ngồi trong phòng sổ sách đối chiếu danh mục tang lễ.

Tiền quan tài, tiền đồ giấy, tiền mời tăng nhân làm pháp sự.

Từng khoản đều được ghi rõ ràng minh bạch.

Duy chỉ có món nợ Lục Thừa An để lại lúc sinh tiền, Lục gia không nhắc lấy một chữ.

Khi Văn Tri Tự bước vào cửa, trong tay xách một bọc hạt dẻ rang đường.

Trong giấy dầu còn bốc hơi nóng, bên ngoài dính chút nước mưa.

Ta liếc nhìn một cái.

“Văn công t.ử đến bổ sung khế thư, còn mang theo đồ ăn?”

Hắn nói: “Tiện đường.”

Ta nhận lấy, bóc một hạt.

Hạt dẻ rất ngọt.

Hắn đặt khế thư lên bàn, không vội mở ra.

“Khương cô nương ngồi từ sau giờ Ngọ đến giờ, chỉ để nha hoàn thêm trà hai lần.”

Vỏ hạt dẻ trong tay ta nứt ra, rơi vài vụn nhỏ trên đầu ngón tay.

Trong phòng sổ sách người ra kẻ vào nhiều như vậy, vậy mà chẳng ai để ý ta đã dùng cơm hay chưa.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

Văn Tri Tự đã cúi đầu mở khế thư, giọng điệu bình thường.

“Ăn vài hạt trước đã.”

“Ăn xong rồi tính tiếp.”

Ta bắt đầu làm bộ ra oai.

“Vị chuế tế như Văn công t.ử còn chưa vào cửa, vậy mà đã quản đến ta rồi.”

Hắn ngẩng mắt nhìn ta, mày mắt ôn nhuận.

“Trên hôn thư có viết, hiệp trợ quản lý sự vụ trưởng phòng.”

“Nếu Khương cô nương đói đến ngất trong phòng sổ sách, cũng xem như ta hiệp trợ quản lý sự vụ trưởng phòng không chu toàn.”

Lời này hắn nói quá đỗi nghiêm túc.

Ta cũng không vạch trần hắn nữa.

Thế là hai chúng ta đối diện nhau không nói gì, cùng bóc hạt dẻ.

Vừa mới có chút ý vị năm tháng yên bình.

Hắn bỗng mở miệng.

“Đúng rồi, lúc Lục Thừa An c.h.ế.t, cô có từng thấy t.h.i t.h.ể không?”

Tay bóc hạt dẻ của ta khựng lại.

Trong lòng hiện lên một ý nghĩ mấy ngày nay vẫn luôn khiến ta âm thầm bất an.

“Thấy rồi.”

“Có nhìn rõ mặt không?”

“Không.”

Lục Thừa An c.h.ế.t quá vội.

Lục gia nói hắn mắc bệnh cấp tính, không nên để lâu.

Khi ta vội chạy đến, người đã nhập liệm.

Bà mẫu khóc đến c.h.ế.t đi sống lại, Lục Thừa Bình quỳ bên quan tài, luôn miệng gọi đại ca, nước mắt nước mũi lem đầy mặt.

Ta muốn mở quan tài ra xem, lại bị tộc lão ngăn lại.

Nói người mới góa không được xung phạm vong hồn.

Khi ấy ta lười tranh cãi với bọn họ.

Dù sao lúc Lục Thừa An còn sống, ta cũng chẳng có mấy hứng thú nhìn hắn.

Văn Tri Tự hỏi: “Cô không thấy kỳ lạ sao?”

Hắn lấy từ trong tay áo ra một tờ cuống phiếu của phiếu hiệu, đặt đè bên cạnh khế thư.

“Khương cô nương, xem thêm thứ này.”

Ta cúi đầu nhìn xuống.

Góc phải bên dưới cuống phiếu in một dấu son đỏ.

Nét ấn là tự của Lục Thừa An.

Ta nhận ra.

Ngày thứ hai sau khi thành thân, Lục Thừa An từng dùng con dấu riêng này đóng lên một tấm thiệp mời.

Khi ấy hắn còn nói với ta, con dấu này là do Lục lão thái gia mời người khắc cho hắn, bình thường không dễ rời thân.

Về sau khi hắn nhập liệm, bà mẫu chính miệng nói, con dấu này đã theo hắn vào quan tài.

Đầu ngón tay ta ấn lên dấu son ấy.

Màu son còn rất mới.

“Ở đâu ra?”

Văn Tri Tự nói: “Chiều hôm qua, có người cầm con dấu này đến phiếu hiệu Văn thị đổi tách ngân phiếu.”

Ta nhíu mày.

“Đổi tách?”

“Ừm.”

Văn Tri Tự lấy ra một tờ cuống phiếu khác, đẩy đến trước mặt ta.

“Ba vạn lượng Lục Thừa An vay trước đó, Văn gia đưa ba mươi tấm ngân phiếu ngàn lượng.”

“Hôm qua người kia cầm một tấm ngân phiếu ngàn lượng trong đó, đóng tư ấn của Lục Thừa An, đổi nó thành mười tấm phiếu nhỏ trăm lượng.”

Ta hỏi: “Người đó là ai?”

Văn Tri Tự nói: “Đội mũ che rèm, không lộ mặt.”

“Nhưng tiểu nhị phiếu hiệu nhớ rõ, cổ tay phải của người ấy đeo một chuỗi trầm hương.”

Ngón tay ta khựng lại.

Chuỗi trầm hương ấy, Lục Thừa An từng đeo vào ngày thành thân.

Hắn nói đó là vật cũ Lục lão thái gia để lại, thường ngày không chịu rời thân.

Ta nhìn tờ cuống phiếu kia, bỗng cảm thấy hạt dẻ trong miệng cũng không còn ngọt như vậy nữa.

Tư ấn đã tùy táng.

Chuỗi trầm hương cũng nên ở bên người.

Nhưng hôm qua, có người cầm tư ấn của Lục Thừa An, đeo chuỗi trầm hương của Lục Thừa An, đến phiếu hiệu Văn thị đổi tách ngân phiếu.

Hoặc là trong quan tài thiếu một con dấu.

Hoặc là trong quan tài thiếu một người.

Văn Tri Tự lại lấy ra một tờ biên nhận của hãng thuyền.

“Cùng ngày ấy, ở bến tàu thành nam có người đặt thuyền đi Dương Châu vào giờ Tý đêm mai.”

“Tiền đặt cọc dùng chính là tấm phiếu trăm lượng vừa đổi ra hôm qua.”

Ta nhìn tờ biên nhận của hãng thuyền kia, nỗi bất an trong lòng cuối cùng cũng thành sự thật.

Hay, hay lắm.

Quả nhiên từng vòng từng vòng móc c.h.ặ.t vào nhau.

Lục Thừa An đại khái vẫn chưa c.h.ế.t.

Còn biết đổi phiếu lớn thành phiếu nhỏ, tiện mang đi đường.

Văn Tri Tự thấy ta ngẩn người, bèn đẩy bọc hạt dẻ đến gần tay ta hơn một chút.

“Khương cô nương.”

“Giờ Tý đêm mai, có muốn đến bến tàu xem thử không?”

Ta “phập” một tiếng khép danh mục tang lễ lại.

“Đi.”

“Ta lo tang sự suốt bảy ngày, tiêu của Khương gia ba trăm hai mươi lượng bạc.”

“Nếu hắn thật sự chưa c.h.ế.t, ít nhất cũng phải thanh toán tiền quan tài trước đã.”

08

Đêm thứ hai, gió ở bến tàu thành nam rất lớn.

Ta khoác áo choàng, đứng sau kho hàng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đầu Thất Của Phu Quân - Chương 6: 6 | MonkeyD