Đau Thương Đến Tận Cùng - Chương 6
Cập nhật lúc: 31/08/2026 00:03
Tôi không ngẩng đầu.
Năm đó chúng ta đăng ký kết hôn, do nghèo nên không tổ chức đám cưới.
Khi đó tôi liếc nhìn bộ váy cưới hai mắt anh đã đỏ bừng.
Anh lấy gần một tháng lương của mình đi mua voan đội đầu của chiếc váy cưới đó cho tôi.
Anh nói sau này sẽ tổ chức cho tôi một hôn lễ long trọng.
Sau này cuộc sống dần tốt hơn, mọi điều anh hứa với tôi anh đều làm được.
Về sau anh được nhà họ Giang nhận lại.
Khoảng cách giữa hai chúng ta ngày một lớn.
Có rất nhiều người nói tôi không xứng với anh, nói tôi chỉ là hòn đá ngáng chân anh.
Khi đó anh đã nói với họ.
"Anh không nỡ bỏ cô ấy lại. Cô ấy đi chậm, anh có thể cõng cô ấy đi."
Từng giọt nước mắt lăn dài, hai mắt cũng mờ đi.
Tôi cúi gằm mặt xuống, nắm c.h.ặ.t t.a.y.
"Giang Độ, anh vẫn thất hứa."
Ngày mùng 1 tháng 11.
Trần Giao đưa ACC WeChat của mình cho tôi.
Tôi không kìm nổi lòng mình lại xem trang cá nhân của em.
"Hình như em sống rất tốt.
Thậm chí còn chăm chỉ đăng bài hơn trước.
Tôi nhớ trước đây em rất sợ phiền phức.
Chỉ đến dịp lễ tết hay lúc ra ngoài ăn cơm, em mới đăng bài."
Không biết tại sao lại mất ngủ rồi.
Tôi đã tìm rất nhiều tài liệu trên mạng, chọn ra đủ mọi cách, cuối cùng chọn gửi cho em một bài hát có tác dụng cho người mất ngủ.
"Đấu thầu thất bại, buồn ghê."
Gần đây tôi luôn an ủi em một cách vụng về, chia sẻ với em những hình ảnh hài hước.
Nhưng em không trả lời tôi.
"Con rùa nhỏ tôi nuôi không mở nổi mắt. Nó bị sao vậy?"
Con rùa ấy tên là Cương Đĩa, cũng nuôi gần được 8 năm rồi.
Trước đây vẫn luôn là tôi chăm sóc nó.
Tôi lập tức nhắn tin cho em.
"Chắc nó bị đau mắt đấy.
Cô có thể cho nó ăn chút gan gà.
Nhớ khử trùng bể nuôi, ngâm trong nước muối 10% 30 phút."
Em trả lời.
"Trước cô từng nuôi rùa hả?"
Tôi không ngờ em lại trả lời lại.
Kích động ho khù khụ, sau đó càng ho càng ghê hơn.
Ho cả ra m.á.u.
Tôi lau khóe miệng trả lời em.
"Ừ, nuôi nhiều năm rồi."
"Em nó có tên không?"
Tôi trả lời cho có.
"Con Gấu."
Em không trả lời tôi nữa.
Ngày 15 tháng 11.
Cơn đau kéo tới liên tục.
Mỗi tối như có bàn tay đang bóp c.h.ặ.t cổ tôi vậy, không sao thở nổi.
Bụng đau như thể có ai đó cầm con d.a.o nung đỏ đ.â.m vào, đau thắt lại.
Ý thức dần trở nên mơ hồ, dường như tôi đã quay về căn nhà đất thổ bé, bị mẹ nuôi say rượu đ.á.n.h đập.
Càng hét mẹ càng đ.á.n.h tôi đau hơn.
Khi ấy Tô Nam luôn đứng chắn trước mặt tôi.
Rõ ràng cô gầy yếu như thế nhưng lại không chịu tránh ra.
Tôi mở mắt.
Không có Tô Nam.
Ngày 17 tháng 11.
Đau.
Ngày 20 tháng 11.
Tôi nhập viện rồi.
Ngày 30 tháng 11.
Trong bộ phim hoạt hình Tô Nam từng xem có một con yêu tăng có ngoại hình rất bảnh.
Em xem phim đến quên ăn quên ngủ.
Tôi nổi cơn ghen đè em lên ghế sofa, quỳ một gối xuống đất rồi hôn em.
Em ngẩng đầu cam chịu đón nhận nụ hôn của tôi.
Đôi tay em để sau gáy tôi dịu dàng vuốt ve giống như đang vuốt ve chú cún nhỏ.
"Dáng vẻ của chồng em khi cạo đầu chắc chắn sẽ đẹp hơn anh ta."
Hiện tại tôi nhìn mình trong gương.
Sau khi hóa trị, tôi cạo trọc đầu.
Vốn định nếu nhớ em quá, tôi sẽ giả vờ gặp lại em một cách tình cờ.
Giờ thì bỏ đi.
Không thể nói là không đẹp.
Mặt mày nhợt nhạt, không có khí sắc, trông không giống một người còn sống.
Tôi sợ làm em sợ.
Ngày 12 tháng 5.
Hôm nay là sinh nhật của Tô Nam.
Tôi lén trốn viện đội mũ, đeo khẩu trang chạy đến cửa hàng thú cưng chọn mua cho em một chú cún có đôi mắt to tròn trông rất đáng yêu.
Tô Nam rất thích động vật, nhất là cún.
Nhưng bởi tôi dị ứng với lông cún nên mới không nuôi.
Không biết có phải là do đã miễn dịch với cái đau không, tôi sờ đầu chú cún nhỏ, cổ tay bắt đầu nổi những mẩn đỏ ly ti, nhưng tôi lại không hề thấy đau.
Tôi để chú cún đó trước cửa nhà, ấn chuông cửa rồi nhanh ch.óng trốn đi.
Tiếng bước chân vang lên, tôi lập tức nín thở.
Đã lâu lắm rồi tôi không được nhìn thấy Tô Nam.
Em nhìn thấy chú cún nhỏ hết sức vui mừng, nhưng sau đó em lại thất vọng sờ lên bụng mình.
"Bụng!"
Hình như Tô Nam đang gọi điện cho Triệu Tĩnh.
"Đúng vậy. Không biết là chú cún bị ai vứt bỏ.
Nuôi tạm ở nhà cậu trước.
Đợi tớ sinh con xong."
Tôi đần đẫn nhìn chằm chằm bụng dưới đã hơi nhô lên của Tô Nam.
Có vẻ như đã được bốn tháng rồi.
Tôi trốn sau gốc cây, tim đau đến mức không thở được.
"Con..."
Tôi lẩm bẩm.
"Con của chúng ta."
Một tuần sau tôi lại đến.
Lần này mang theo sữa bột, quần áo trẻ con, và một cuốn sổ.
Tôi đặt trước cửa, gõ cửa rồi chạy.
Qua camera, tôi thấy Triệu Tĩnh mở cửa.
"Cái gì đây?"
Mở ra.
"Sữa cho bà bầu.
Quần áo sơ sinh.
Còn có... thư."
Triệu Tĩnh gọi cho tôi.
"Giang Độ, anh điên rồi à?"
"Anh chỉ muốn tốt cho mẹ con em ấy."
Tôi nói.
"Anh sắp... không còn thời gian nữa."
Đầu dây bên kia im lặng.
"Đến gặp đi."
"Không."
Tôi cúp máy.
Ngày 20 tháng 5.
Tôi đọc được bài đăng của em.
"Có người để đồ trước cửa.
Cảm ơn."
Không tag tên.
Nhưng tôi biết là em nói tôi.
Tôi trả lời dưới bài.
"Chúc em và bé khỏe mạnh."
Em không xóa.
Ngày 1 tháng 6.
Bác sĩ nói tôi chỉ còn 2 tháng.
Tôi gọi cho Trần Giao.
"Giúp tôi một việc cuối."
"Cái gì?"
"Chăm sóc An giúp tôi.
Nếu tôi đi rồi."
Cô ta im lặng rất lâu.
"Được."
Ngày 15 tháng 6.
Tôi lại đến cửa nhà em.
Lần này không để đồ.
Tôi chỉ đứng từ xa nhìn.
Em đang phơi đồ.
Bụng đã to.
Em vừa phơi vừa hát ru.
Giọng em rất nhỏ.
"Hát cho con nghe."
Tôi cũng hát theo.
Bài hát em từng ru tôi ngủ.
Nước mắt rơi.
Ngày 30 tháng 6.
Tôi nhập viện lần nữa.
Lần này không ra nữa.
Đêm đó tôi gọi video cho Triệu Tĩnh.
"Cho tôi nhìn em ấy một cái."
Màn hình sáng lên.
Em đang ngủ.
Tay đặt trên bụng.
"Đẹp không?"
Triệu Tĩnh hỏi.
"Đẹp."
Tôi nói.
"Giống em ấy."
"Giang Độ."
Triệu Tĩnh nói.
"Em ấy không hận anh."
"Tôi biết."
Tôi cười.
"Vì em ấy tốt."
Ngày 10 tháng 7.
Tôi viết thư.
"Tô Nam,
Nếu em đọc được thư này, chắc anh đã đi rồi.
Anh xin lỗi vì đã chọn cách tệ nhất để rời đi.
Anh sợ.
Sợ em thấy anh đau.
Sợ em thấy anh c.h.ế.t.
Anh muốn em nhớ anh lúc anh còn khỏe.
Lúc anh cõng em qua vũng nước.
Lúc anh mua voan cưới cho em.
Lúc anh nói sẽ tổ chức hôn lễ cho em.
Anh không làm được.
Xin lỗi.
An An tên ở nhà anh đặt.
Bình an.
Mong con và em đều bình an.
Nếu có kiếp sau, anh sẽ không bị bệnh.
Anh sẽ cưới em.
Tổ chức đám cưới thật to.
Để cả thế giới biết anh yêu em.
Yêu em.
Giang Độ."
Tôi nhờ y tá gửi đi sau khi tôi mất.
Ngày 25 tháng 7.
Nửa đêm, tôi tỉnh.
Ngoài cửa sổ là trăng.
Tôi nhắn tin cho em lần cuối.
"Ngủ ngon."
Em không trả lời.
Sáng hôm sau, tôi đi.
Lúc đi, tôi mơ thấy năm 17 tuổi.
Em đứng chắn trước mặt tôi.
"Mày đ.á.n.h nó, đ.á.n.h tao trước đi."
Tôi cười.
"Được. Đánh tao trước đi."
---
Tang lễ.
Không ai đến.
Chỉ có Trần Giao và Triệu Tĩnh.
Triệu Tĩnh đặt thư lên mộ.
"Cậu ấy gửi cho cậu."
Tôi đọc xong, khóc.
Trong thư còn kẹp một tấm ảnh.
Ảnh tôi 18 tuổi, mặc áo sơ mi trắng, cười rất tươi.
Mặt sau ghi:
"Cho vợ.
Lúc anh đẹp trai nhất."
An An được 3 tuổi.
Em dẫn con đến.
"Mẹ, đây là ai?"
"Là bố."
Em nói.
"Bố rất yêu con."
An An đặt một bông hoa.
"Bố ơi."
Gió thổi qua.
Tôi nghĩ, có lẽ đây là hôn lễ long trọng nhất anh có thể cho em.
