Dây Leo - Chương 14

Cập nhật lúc: 13/08/2026 17:06

Khoảng cách không gần, tôi không chắc liệu anh có nhìn thấy mình hay không.

Có lẽ nhìn thấy ánh mắt của tôi qua gương chiếu hậu, người tài xế ngập ngừng hỏi tôi: "Cô có muốn xuống xe ở đây không?"

"Không cần đâu." Tôi thu hồi ánh mắt: "Cứ tiếp tục chạy đi."

Xe dừng lại trước cửa một quán bar.

Ánh đèn bên trong vàng ấm mờ ảo. Sau khi bước vào, tôi mới biết hôm nay là buổi diễn dành riêng cho những bản tình ca cũ.

Ly rượu thứ ba được mang lên, ánh đèn tối đi. Lúc này bài hát chuyển sang ca khúc tiếp theo là bài "Gió đêm mùa hạ".

"Gió đêm mùa hạ có em, chính là tình yêu mà anh vẫn luôn chờ đợi..."

Giọng hát lười biếng mà dịu dàng của Ngũ Bách vang lên.

Thời trung học, trạm phát thanh của trường cũng từng phát bài hát này.

Khi đó chúng tôi vừa nhận được tin dì Trình mất tích, tôi kéo Trình Ký Xuyên trốn tiết tự học, hai đứa sóng bước bên nhau trong khuôn viên trường.

Những cành liễu rủ xuống. Trình Ký Xuyên bước đi rất nhanh, người anh lại cao, những cành liễu khẽ lướt qua đỉnh đầu anh, tựa như dấu vết để lại của làn gió thoảng.

"Anh Xuyên."

Tôi khẽ cất tiếng gọi. Anh bỗng nhiên dừng bước, nghiêng đầu tựa cằm vào hõm vai tôi.

Giây tiếp theo, một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống cánh tay đang giơ lên của tôi.

Đó là lần duy nhất trong đời tôi nhìn thấy anh khóc.

Tôi thẫn thờ ngồi nghe rất lâu, cho tới khi ánh sáng trước mặt chợt tối sầm lại, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ngay trước mắt.

Tôi ngước mắt nhìn Thịnh Xuyên.

Được ánh đèn nhạt nhòa tô điểm, cảm xúc nơi đáy mắt anh tựa như một màn sương mù, nhưng lại dịu dàng hơn rất nhiều so với sự lạnh lùng, cứng rắn trước đó.

Tôi uể oải vẫy tay với anh: "Đến rồi à?"

"Ừ."

"Chọn xong áo cưới và nhẫn rồi sao?"

"...Ừ."

Anh ngồi xuống đối diện tôi, cầm lấy ly rượu trước mặt tôi uống cạn sạch một hơi, sau đó nắm lấy tay tôi: "Về nhà thôi."

Tôi không nhúc nhích, ánh mắt không có tiêu cự nhìn anh: "Em đi không nổi nữa rồi."

Trong ánh mắt anh thoáng qua vẻ bất lực, lại tựa như mang theo ý chiều chuộng. Anh quay lưng lại, ngồi xổm xuống trước mặt tôi.

"Lên đi." Thịnh Xuyên nói.

So với bảy năm trước, bờ lưng của anh đã vững chãi và mạnh mẽ hơn so với tấm lưng gầy gò thời thiếu niên rất nhiều, chỉ có nhiệt độ cơ thể vẫn nóng rực như thuở nào.

Tôi áp mình lên lưng anh, vòng tay ôm lấy cổ anh. Khi chạm vào yết hầu anh, trong lòng chợt động, đầu ngón tay khẽ miết nhẹ hai cái.

Bàn tay đang đỡ lấy chân tôi chợt run lên bần bật, sau đó càng dùng sức siết c.h.ặ.t hơn.

Thịnh Xuyên nghiến răng nghiến lợi gọi tên tôi: "Mạnh Tinh Lan."

"Xin lỗi nhé." Tôi cất lời xin lỗi một cách chẳng có chút thành ý nào: "Em say rồi mà."

"Vậy thì ôm c.h.ặ.t vào."

Lúc bước ra khỏi cửa, cơn mưa ngoài trời đã tạnh từ lúc nào không hay, trong không khí chỉ còn sót lại một lớp hơi nước ẩm ướt mờ mịt.

Quán bar đang dần lùi xa phía sau lưng, giọng hát của Ngũ Bách đã trở nên nhạt nhòa không rõ.

"Anh Xuyên."

Tôi khàn giọng thì thầm gọi anh.

Một lúc lâu sau, Thịnh Xuyên khẽ khàng đáp lại một tiếng: "Có anh đây."

"Vừa mới cùng vợ sắp cưới đi chọn nhẫn và áo cưới xong đã đến quán bar đón nhân tình về nhà, anh không sợ bị chụp lén rồi lên hot search à?"

"Vậy thì tôi đành phải thí tốt giữ xe thôi."

"Thịnh tổng đúng là tàn nhẫn thật đấy."

Tôi cảm thán: "Dù sao cũng đã ngủ với nhau bao nhiêu lần như thế, vậy mà anh dễ dàng từ bỏ em sao?"

Đi tới một nơi rất xa, anh mở cửa xe, cẩn thận từng li từng tí đặt tôi ngồi vào trong rồi mới lên tiếng đáp với chất giọng trầm thấp:

"...Có lẽ đến lúc đó, chính em mới là người từ bỏ tôi."

11

Tôi không ngờ mình lại chạm mặt Trang Tâm Hồng nhanh đến thế.

Sau khi gặp Thịnh Siêu ở quán cà phê và xem những tài liệu mới từ chỗ anh ta, vừa quay người đi tôi đã va phải Trang Tâm Hồng cùng người phụ nữ xa lạ hôm nọ đi chọn nhẫn với cô ta.

Cô ta nhìn thấy tôi thì sững người một lát, ánh mắt chợt hướng về phía cửa ra vào ở đằng xa: "Người đó là... Thịnh Siêu?"

Tôi không nói gì.

Cô ta lại mỉm cười rạng rỡ nói: "Tôi nghĩ chắc cô biết tôi là ai."

Tôi gật đầu, sau đó bình tĩnh nhìn cô ta, chờ đợi câu tiếp theo.

Nhưng cô ta chẳng nói gì thêm, ngược lại càng dùng sức siết c.h.ặ.t lấy cánh tay người bên cạnh, bàn tay còn lại giơ lên vẫy vẫy với tôi: "Vậy tôi đi trước đây! Chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi."

Cứ tưởng câu nói đó chỉ là lời khách sáo.

Thế nhưng đến tuần thứ hai, khi công ty tuyên bố điều chỉnh cơ cấu nhân sự, và phía đối tác là tập đoàn nhà họ Trang sẽ cử người phụ trách mới đến cùng tham gia vào dự án, tôi mới hiểu vì sao Trang Tâm Hồng lại nói như vậy.

Trong phút chốc, mọi người trong công ty nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ kỳ quái.

Nghĩ lại cũng đúng, trong mắt họ, vốn dĩ tôi dựa vào mối quan hệ mập mờ với Thịnh Xuyên mới có cơ hội trèo cao.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.