Dây Leo - Chương 9

Cập nhật lúc: 13/08/2026 17:05

Anh xốc người tôi lên cao hơn một chút. Trong nhịp cõng lắc lư, tôi ôm anh càng c.h.ặ.t hơn theo bản năng:

"Vậy sau này em đi làm, bắt buộc phải uống rượu thì phải làm sao?"

"Vậy thì... xin nghỉ việc, đổi sang công ty khác."

"Lỡ như không tìm được công ty khác thì sao?"

"Thì anh nuôi em là được chứ gì."

"Em mới không thèm!" Tôi nằm trên lưng anh, lảm nhảm đọc bài thơ "Gửi cây sồi" của Thư Đình:

"Em sẽ không như hoa bìm bìm leo bám,

Mượn chiều cao của anh để khoe khoang;

Chúng ta cùng sẻ chia

Gió bão, sấm sét;

Chúng ta cùng thưởng thức

Sương mù, mây xám, cầu vồng..."

Sau đó tôi càng lúc càng say, đến cả thơ cũng không đọc tiếp nổi nữa, còn chưa về đến ký túc xá đã thiếp đi mất từ lúc nào.

Khi tỉnh dậy, tôi đã nằm trên chiếc giường trong phòng ký túc xá.

Chẳng biết Trình Ký Xuyên đã làm cách nào để né được dì quản lý ký túc xá, đưa tôi lên tận phòng.

Nhưng cũng kể từ sau lần đó, cho tới tận trước khi anh "ra đi", tôi chưa từng uống thêm một ly rượu nào nữa.

7

Lần này có vẻ Thịnh Xuyên giận thật rồi, mấy ngày liền không ghé qua.

Tôi không gặp anh, ngược lại Thịnh Siêu có tìm tôi một lần, nhắc nhở tôi đừng quên hợp tác giữa hai người.

"Tôi biết." Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại, rũ mắt nhìn lọ hoa trên bàn: "Mấy ngày nay Thịnh Xuyên không liên lạc với tôi, chắc là đi kiểm tra sổ sách công ty của anh rồi phải không?"

"Hừ..."

Trong giọng nói của Thịnh Siêu mang theo vẻ bực bội: "Kiểm tra thì sao chứ? Dù thế nào công ty đó cũng do bố tôi chỉ mặt gọi tên muốn để lại cho tôi lúc sinh thời, chẳng lẽ anh ta còn có thể cướp trắng đi được à?"

Tôi cười khẽ: "Tại sao lại không thể? Tôi không rõ thủ đoạn của Thịnh Xuyên bây giờ, lẽ nào anh cũng không rõ sao?"

"...Một khi đã thỏa thuận hợp tác thì chúng ta chính là châu chấu buộc chung một dây rồi."

Thịnh Siêu lên tiếng cảnh cáo tôi: "Mạnh Tinh Lan, đừng quên mục đích của chúng ta là giống nhau. Cô đừng có làm hỏng việc đấy."

Tôi không đáp lại mà thẳng tay cúp máy.

Bởi vì trưởng phòng bộ phận thị trường đang lên tiếng gọi tôi.

"Tối nay có buổi tiệc rượu với một khách hàng lớn rất quan trọng. Tiểu Mạnh, tôi đ.á.n.h giá rất cao năng lực làm việc của cô, cô cùng đi nhé, nhớ dặm lại lớp trang điểm cho kỹ đấy."

Tôi mỉm cười nhận lời: "Vâng."

Có lẽ vì là khách hàng lớn nên công ty đã chọn địa điểm đặt tiệc rượu tại một khách sạn năm sao vô cùng nổi tiếng ở thành phố A.

Sau vài tuần rượu, người đàn ông trung niên được gọi là giám đốc Từ ngồi đối diện mượn cớ cụng ly để chộp lấy tay tôi:

"Cô Mạnh uống với tôi thêm vài ly nữa đi, rồi chúng ta bàn về chuyện hợp tác."

Ông ta lấy công việc ra làm cái cớ nên tôi không tiện trở mặt, đành nhân lúc rót rượu khéo léo rút tay về. Tôi uống cạn sạch ly rượu rồi mượn cớ đi nhà vệ sinh để trốn ra hành lang.

Loại rượu hôm nay có nồng độ cồn không thấp, cả má và tai tôi đều đã bắt đầu nóng ran. Tôi vịn tay vào tường đi về phía nhà vệ sinh, chẳng ngờ lại va phải một người ở khúc rẽ.

Tôi ngước mắt lên nhìn thì thấy Thịnh Xuyên với nét mặt sắc lạnh.

Anh đỡ lấy cơ thể đang loạng choạng của tôi, mím môi gọi: "Mạnh Tinh Lan."

Tốc độ nói rất chậm, giọng điệu đã mang theo sự giận dữ rõ mồn một.

"Trùng hợp quá, Thịnh tổng."

Tôi xua xua tay với anh: "Nhưng tôi vẫn đang trong giờ làm việc, phải đi rồi."

Vừa nói xong, tôi định lướt qua anh để đi tiếp, nhưng ngay khoảnh khắc lướt qua nhau, Thịnh Xuyên bất ngờ nắm lấy vai tôi rồi kéo ngược về sau.

Cảnh vật trước mắt quay mòng mòng, đến lúc hoàn hồn thì tôi đã nằm gọn trong vòng tay anh.

"Công việc của em dừng lại ở đây được rồi."

Thực ra không hề trùng hợp chút nào.

Tôi đã sớm biết hôm nay Thịnh Xuyên sẽ đến đây bàn chuyện làm ăn, cũng biết rõ anh vừa nhìn thấy sẽ ngay lập tức ngăn cản tôi.

Những ký ức trong quá khứ cùng tạo nên anh và tôi của hiện tại. Anh không muốn tôi tiếp tục làm công việc này, thì lựa chọn tốt nhất và cũng thuận tiện nhất chính là sắp xếp tôi vào làm tại công ty của anh.

"Thịnh tổng đây là thay mặt công ty chúng tôi sa thải tôi đấy à?"

"Không, là tôi thay em sa thải cái công ty này."

Thịnh Xuyên cúi đầu nhìn tôi. Tia sáng sắc bén trong đáy mắt anh như muốn xuyên thấu qua người tôi.

"Cùng lắm thì sang chỗ tôi làm việc, nhưng tuyệt đối không được uống rượu nữa,s Mạnh Tinh Lan."

Ánh đèn chiếu tới khiến tôi hoa mắt ch.óng mặt, bèn nheo mắt lại: "Thịnh tổng tin tưởng năng lực làm việc của tôi đến thế sao, không sợ tôi làm hỏng việc à?"

"Đương nhiên tôi tin."

Chẳng thể diễn tả nổi rốt cuộc thứ cảm xúc gì đang cuộn trào trong lòng tôi lúc này.

Vô vàn hình ảnh của quá khứ trỗi dậy nuốt chửng lấy tôi, rồi lại rút đi như thủy triều. Cuối cùng trong tâm trí tôi chỉ còn đọng lại cảnh tượng buổi tối tôi uống say năm ấy, anh cõng tôi đi một mạch về tới ký túc xá.

Dường như rất xa xôi, lại cũng ngỡ như là chuyện vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.