Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1111
Cập nhật lúc: 25/12/2025 19:24
Giọng nói đanh thép hùng hồn của Vân Bằng vang lên, khiến cõi lòng những người có mặt tại đây đều chấn động.
Cửu Cung Tôn, Tam Thanh Môn, Vô Tung Điện… những thế lực này đã bị nhổ cỏ tận gốc rồi ư?!
Chỉ mới một đêm thôi mà nền tảng của Sóc Cung lại sâu không lường được đến thế, có thể cùng lúc diệt trừ ngần ấy thế lực! Vốn dĩ bọn họ cứ ngỡ rằng trong đêm nay, cục diện của Khung Thiên đại lục chắc chắn sẽ đổi thay, nào ngờ lại là một sự đổi thay như thế này!
Bữa Hồng Môn Yến này quả thực khiến người ta trở tay không kịp.
Thực ra, để xóa sổ ngần ấy thế lực cùng một lúc không phải là chuyện có thể làm xong chỉ trong một đêm, mà từ mấy ngày trước, Vân Tranh đã cho người sắp đặt kế hoạch.
Nhờ có pháp trận dịch chuyển và sự tương trợ của Chung Ly Vô Uyên, thời gian đi lại đã được rút ngắn đi rất nhiều.
Yến Trầm cũng góp công không nhỏ, hắn đã luyện chế ra một lượng lớn độc phấn, chia cho các đội ngũ, để họ lẳng lặng hạ độc trước, khiến một bộ phận tu luyện giả mất đi sức phản kháng, sau đó mới tiến hành bắt giữ. Còn đối với những cường giả của các thế lực kia, thì do Sóc Cung Tinh Vệ hoặc các vị thiên kiêu lần lượt ra tay xử lý.
Vân Tranh hài lòng gật đầu, nhìn Vân Bằng và Lôi Ngạo, giọng nói khoan thai: "Đứng dậy đi."
"Vâng, Đế Hậu!"
Vân Bằng và Lôi Ngạo từng là hai cánh tay đắc lực của Đế Tôn, vậy mà giờ đây, khi đứng trước mặt Vân Tranh, khí thế của cả hai lại chẳng thể nào lấn át được nàng.
Ngay lúc này——
Kết giới đang vây lấy đám sứ giả của hai đại lục dần dần mở ra.
Những kẻ từng buông lời sỉ nhục Vân Tranh lúc yến tiệc mới bắt đầu liền xông ra, vừa lăn vừa bò mà lao về phía nàng.
"Đế Hậu, chúng ta biết lỗi rồi, xin tha mạng!"
"Chúng ta đều bị kẻ gian uy hiếp, xúi giục nên mới buông lời bất kính với người. Đế Hậu, chúng ta thật sự biết lỗi rồi, chúng ta tội đáng muôn c.h.ế.t, nhưng xin Đế Hậu rủ lòng thương mà tha mạng!"
"Chính là Cừu Nguyên Vĩ và bè lũ của hắn đã ép buộc chúng ta! Thân cô thế yếu như chúng ta làm sao dám chống lại mệnh lệnh của bọn chúng? Đế Hậu, nếu không phải do bọn chúng, dù cho chúng ta có thêm một trăm lá gan cũng không dám buông lời phỉ báng người, càng không dám phỉ báng Sóc Cung!"
Nói rồi, có kẻ c.ắ.n chặt răng, giơ tay lên tự vả vào mặt mình chan chát.
Bốp! Bốp!——
Tiếng bạt tai vang lên giòn giã, lập tức vọng khắp cả đại điện.
Còn Vân Tranh lúc này chỉ lạnh lùng đứng nhìn bọn họ tự vả vào mặt, trong lòng không một chút gợn sóng.
Vừa rồi, đám người này c.h.ử.i rủa mới hả hê làm sao. Trông chẳng có vẻ gì là bị ép buộc, ngược lại còn vô cùng hăng hái.
Nếu lần này người thắng không phải là nàng và Sóc Cung, thì cái đám gió chiều nào che chiều ấy này chắc chắn sẽ còn buông lời phỉ báng thậm tệ hơn nữa, tất cả chỉ để lấy lòng Cừu Nguyên Vĩ và bè lũ của hắn.
Ánh mắt Vân Tranh lạnh như băng, nàng trầm giọng ra lệnh: "Người đâu, lôi hết bọn chúng xuống, chém!"
Lời vừa dứt, những kẻ đang tự vả vào mặt mình bỗng sững cả người, động tác khựng lại. Sắc mặt bọn chúng biến đổi, từ kinh hãi tột độ chuyển sang căm hận ngút trời, găm chặt ánh mắt vào Vân Tranh.
"Đi c.h.ế.t đi!"
Một kẻ trong số đó đột ngột bật dậy, chẳng biết từ đâu lôi ra một con d.a.o găm, nhắm thẳng vào n.g.ự.c Vân Tranh mà đ.â.m tới.
Ngay khoảnh khắc mũi d.a.o sắc lẹm chỉ còn cách n.g.ự.c nàng một tấc, con d.a.o găm bỗng khựng lại giữa không trung.
Chỉ thấy gương mặt thiếu nữ lạnh như sương, một tay nàng đã siết chặt lấy cổ tay của kẻ đó.
"A... a... a...!" Kẻ đó mặt mày lập tức trở nên dữ tợn, rú lên một tiếng t.h.ả.m thiết, xương cổ tay của hắn đã vỡ nát, gần như nổ tung ra.
Bất thình lình, nàng dùng sức bẻ ngoặt cổ tay của hắn.
'Keng' một tiếng.
Lưỡi d.a.o găm sắc bén đột ngột đổi hướng, cứa một đường gọn ghẽ ngang cổ họng của kẻ đó. Trong chớp mắt, m.á.u tươi phun xối xả.
Vân Tranh đột ngột buông tay, con d.a.o găm 'loảng xoảng' một tiếng, rơi xuống nền đất.
Nàng bất ngờ tung chân, đạp một cú trời giáng vào người hắn!
Rầm!
Cả người hắn bị đá bay đi, đập mạnh vào cây cột tròn to lớn, khiến cây cột gãy làm đôi ngay tức khắc. Lồng n.g.ự.c hắn lõm sâu vào trong.
Hắn ngã vật xuống đất, không còn nhúc nhích được nữa, c.h.ế.t không thể nào c.h.ế.t hơn.
Vân Tranh khẽ nhướng mắt, giọng nói lạnh như băng: "Muốn hành thích ta thì phải trả một cái giá thật đắt. Lôi Ngạo, điều tra rõ lai lịch gia tộc của kẻ này, tất cả những kẻ thân cận với hắn, truy sát đến cùng!"
Lôi Ngạo chắp tay, cung kính tuân lệnh.
Những kẻ vốn đang rục rịch trong lòng, sắc mặt bỗng chốc cứng đờ.
Đây là...
Ý đồ tru di cửu tộc?!
Nếu không chống cự, sẽ không gieo vạ cho người nhà, còn nếu dám vùng lên, cả gia tộc của họ sẽ phải cùng nhau bồi táng.
Nghĩ đến đây, sắc mặt bọn họ trở nên âm u bất định.
Chẳng đợi bọn họ kịp có phản ứng gì, Sóc Cung Tinh Vệ đã xiềng xích tất cả rồi áp giải xuống dưới.
Vân Tranh đảo mắt nhìn quanh, cả đại điện đã tan hoang một mảnh, một bên tường thậm chí còn sụp đổ hoàn toàn.
Nàng quay sang Khấu Viện trưởng và những người khác, mỉm cười nhẹ nhàng nói: "Chư vị quý khách, xin mời dời bước đến Thủy Vân Điện kế bên để dùng bữa. Là Bổn hậu xử lý không chu toàn, đã thất lễ với chư vị, nếu không chê, sau khi yến tiệc kết thúc, xin mời ở lại Sóc Cung chơi vài hôm."
Cận Lão vuốt vuốt chòm râu: "Màn kịch đặc sắc này, chúng ta xem mà hả hê trong lòng, nào có cảm thấy Sóc Cung thất lễ chỗ nào đâu."
"Phải đó, phải đó."
Dù sao thì người bị g.i.ế.c cũng chẳng phải bọn họ, chỉ là những cảnh tượng vừa rồi quá đỗi kinh hoàng, khiến hai chân bọn họ giờ đây có chút bủn rủn, đứng không vững mà thôi.
Những người khác cũng rối rít đồng tình, mỗi người mang một tâm tư riêng, cùng nhau tiến về Thủy Vân Điện kế bên.
Không ngờ Đế Hậu lại chuẩn bị sẵn cả hai phương án, một là Hồng Môn Yến, một mới là yến tiệc thật sự.
Sứ giả của hai lục địa cũng nối gót đến Thủy Vân Điện.
Trong khi đó, Ân Gia Chủ và Đế Niên vẫn đứng tại chỗ, vẻ mặt hai người có chút căng thẳng, bước về phía Vân Tranh, những người bạn đồng hành cũng nhanh chóng vây lại.
"Tranh Tranh, con thấy trong người thế nào rồi?"
"Con không sao, chỉ là linh lực tiêu hao quá nhiều, khiến con lúc này vẫn chưa hồi lại sức." Vân Tranh hít một hơi thật sâu, toàn thân nàng cũng đang tê rần. Lần đầu tiên một mình đối phó với ba cường giả Chí Tôn Cảnh hậu kỳ, cũng giúp nàng thu hoạch được không ít.
Đế Niên chau mày: "Con đi xử lý vết thương trước đi."
Vân Tranh ngập ngừng: "Nhưng mà, bên yến tiệc thì sao ạ?"
Đế Niên cúi mắt, lướt nhìn những vết thương sâu đến thấy xương trên cánh tay và bả vai nàng, đau lòng đến nhíu chặt mày, giọng hắn bất giác dịu đi mấy phần: "Có cữu cữu và Ân Lão Tiền Bối ở đó chống đỡ giúp con rồi, con đến muộn một chút cũng không sao, quan trọng nhất là phải chữa lành vết thương trên người."
"Có ngoại công ở đây, không loạn được đâu." Ân Gia Chủ tiếp lời.
Đế Niên ngước mắt nhìn Phong Hành Lan và những người khác: "Còn nữa, các con cũng đi xử lý vết thương đi, tất cả đã vất vả rồi."
"Vâng."
Sau vài lời dặn dò đơn giản, Vân Tranh bèn cùng những người bạn đồng hành, cũng như Vũ Văn Chu và các thiên kiêu của hai lục địa, cùng nhau đi xử lý vết thương.
Trên đường đi, các Sóc Cung Tinh Vệ hễ thấy Vân Tranh đều vô cùng cung kính hành lễ, trong ánh mắt họ không hề có nửa điểm xem thường, ngược lại, đó là sự kính trọng và lòng trung thành sâu sắc.
Bởi vì Đế Hậu chẳng hề thua kém Đế Tôn, huống chi Nàng còn nhỏ hơn Đế Tôn nhiều tuổi như vậy.
Phàn Ngọc Nhi cười nói: "Vân Đạo Hữu, ngươi đúng là khí thế ngút trời, ta đến nói cũng chẳng dám nói, chỉ sợ bị một ánh mắt của ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t mất."
"Thật khoa trương." Vân Tranh bật cười đáp lại.
Phàn Ngọc Nhi lắc đầu, nghiêm túc nói: "Không, không hề khoa trương chút nào. Vân Đạo Hữu, ngươi xinh đẹp như vậy thì thôi đi, đằng này thực lực lại còn mạnh đến thế, nếu ngươi mà là nam nhân, ta nhất định sẽ tranh giành một suất làm đạo lữ của ngươi."
--------------------
