Đệ Nhất Kiếm Tu Chỉ Cầu Một Lần Bại - Chương 16
Cập nhật lúc: 06/04/2026 14:04
Xích Nhật Kiếm cao hơn nàng chừng hai cấp, quả thực nhanh đến mức vô lý. Nàng dọc đường cắt vách đá, san bằng trọn vẹn một khe núi, tung hết mọi ngón nghề cũng chỉ hơi làm chậm tốc độ của Vạn Tinh Nhiên một chút. Lại chẳng thể ngăn cản Vạn Tinh Nhiên ngày càng tiến gần nàng.
Vạn Tinh Nhiên cũng càng đuổi càng kinh hãi, theo lẽ thường hắn đã sớm đ.â.m nát thanh Thương Hải Kiếm phía trước rồi. Kỹ xảo ngự kiếm của nữ tu này, e rằng còn trên cả hắn, bị hắn đuổi kịp cũng chỉ vì giới hạn cấp bậc phi kiếm. Nếu nàng đổi thành T.ử Yên Kiếm, có khi đã tẩu thoát thành công từ lâu rồi.
Ngự Kiếm Đại Bỉ từ khi nào lại lọt vào một nhân vật cỡ này!
Hắn dám khẳng định, nữ tu này tuyệt đối là kiếm tu, hơn nữa tuyệt đối không phải hạng vô danh tiểu tốt!
Vạn Tinh Nhiên định thần cảm nhận phi kiếm của nàng, lướt qua thứ hạng lẹt đẹt, tên của nàng là... Ngự Kiếm Đại Vương??
"..." Sao tự dưng có cảm giác bị chiếm tiện nghi thế này.
Lối ra khe núi ngày càng gần, phía xa là bình nguyên rộng mở, không còn vật che chắn.
Sơ Khỉ thật sự đã cố hết sức, nhưng vẫn không thể cắt đuôi Vạn Tinh Nhiên, đành chuẩn bị quay về điểm xuất phát.
Nàng đã nắm rõ quy tắc của đại bỉ, lần sau, nàng nhất định sẽ thăng cấp nhanh hơn, nàng muốn hạt giống Xích Nhật Kiếm của Vạn Tinh Nhiên.
Nhưng lần này cũng không thể c.h.ế.t uổng phí được!
Mắt thấy hai người ngày càng gần, chỉ cách nhau một sải tay, Sơ Khỉ thò tay giật phắt túi tiền bên hông Vạn Tinh Nhiên.
Vạn Tinh Nhiên: "???"
Đột nhiên trước mắt Sơ Khỉ trời đất quay cuồng, mọi cảnh vật vặn vẹo tái tổ hợp, phi kiếm của nàng bị định trụ tại chỗ không thể nhúc nhích.
Nàng lập tức nhìn ra sau lưng, tốt quá, Vạn Tinh Nhiên cũng bị định trụ tại chỗ, còn đang gắt gao trừng mắt nhìn túi tiền trong tay nàng, không ngừng giãy giụa: "Trả cho ta!"
Sơ Khỉ chân thành nói: "Ta cũng muốn lắm, nhưng ta không cử động được. Thế này đi, ngươi giúp ta giải trừ hạn chế, ta sẽ trả lại cho ngươi."
Vạn Tinh Nhiên suýt thì ngất xỉu, nếu hắn có thể tự giải cấm, còn cần phải gào lên đòi Sơ Khỉ trả tiền sao?
Giữa không trung, một giọng nói uy nghiêm nương theo tiếng chuông ngân, vang vọng khắp trường đua:
"Cáo tri chư vị tuyển thủ: Có người thử kiếm đã c.h.é.m đứt địa mạch trường đua, làm tắc nghẽn đường đua. Xin chư quân lập tức ngừng thi đấu một khắc đồng hồ, quay về điểm xuất phát, tĩnh tâm chờ đường đua tu sửa xong, sẽ tái khởi động tỷ thí."
Sơ Khỉ nhìn vách đá sụp đổ sau lưng: "..."
Cái người c.h.é.m địa mạch dẫn đến ngừng thi đấu này, sẽ không phải là nàng chứ?
Vạn Tinh Nhiên: "Nói không phải là ngươi đấy chứ?"
Sơ Khỉ run lên một cái: "Sao có thể là ta được? Ta chẳng qua chỉ gọt đi một chút xíu vách đá thôi. Chỉ là dùng một chút kỹ xảo nhỏ ai cũng dùng được trong lúc chạy trốn mà."
Vạn Tinh Nhiên nhìn Huyền Nhật Cổ Đạo bị lấp phẳng lỳ phía trước: "..."
Hắn không nói lời nào, Sơ Khỉ cảm thấy nàng đã nắm giữ được chân tướng.
Lại nói, nàng chỉ là Thương Hải Kiếm, bao nhiêu kiếm chủ T.ử Yên Kiếm, Xích Nhật Kiếm như vậy, không thể nào chưa từng gọt vách đá chứ?
Lại nói tiếp, địa mạch nghe thì có vẻ lợi hại, lẽ nào lại yếu ớt đến mức không chịu nổi một kích, đứt đoạn dưới tay một thanh Thương Hải Kiếm cỏn con? Vậy trong trường đua nhiều Thương Hải Kiếm như thế, chẳng phải ai cũng có thể c.h.é.m địa mạch sao?
Lại lại nói tiếp, lúc nãy nàng c.h.é.m vách đá, hình như không c.h.é.m trúng thứ gì cứng rắn cả, cái gì mà địa mạch, long mạch, linh mạch, nhân mạch. Nàng là một nông dân, chỉ biết hạt giống kiếm, những thứ khác không hiểu lắm.
Người dẫn đến ngừng thi đấu, chắc chắn không phải nàng, hoàn toàn là trùng hợp thôi.
Sơ Khỉ thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, cái người này là ai vậy, canh đúng lúc nàng gọt vách đá mà c.h.é.m địa mạch, hại nàng sợ bóng sợ gió một phen!
Khắp nơi phía xa lần lượt có ánh sáng phóng lên tận trời, những người tham gia thi đấu lục tục bị đưa về điểm xuất phát.
Trước khi bị kéo đi, Vạn Tinh Nhiên không cam lòng trừng mắt nhìn Sơ Khỉ: "Ta thi đấu lâu như vậy, lần đầu tiên gặp được người giỏi gọt như ngươi, ngươi là chú dời non lấp biển thành tinh à?"
Khoảnh khắc tiếp theo, hắn hóa thành một luồng sáng, biến mất tại chỗ.
Sơ Khỉ cũng tối sầm mặt mũi.
Lúc mở mắt ra lần nữa, hai chân nàng đã đạp lên mặt đất, trên đỉnh đầu là cổng chào màu đỏ son, khán giả trên khán đài bốn phía đã sớm bùng nổ, nhưng Sơ Khỉ không rảnh để ý đến những người đó.
Bởi vì Vạn Tinh Nhiên đang đứng ngay trước mặt nàng, cùng nàng mắt to trừng mắt nhỏ.
Sơ Khỉ toét miệng cười, dưới ánh mắt phẫn nộ của Vạn Tinh Nhiên, lịch sự nhét túi tiền vào tay hắn: "Cẩn thận nhé, tiền bạc phải cất kỹ, lần sau đừng để mất nữa nha."
Vạn Tinh Nhiên không nói hai lời nhét tịt vào chỗ sâu nhất trong cổ áo, hệt như nhìn thấy ôn thần mà hỏa tốc tránh xa Sơ Khỉ.
Sơ Khỉ xoa xoa tay, trong lòng còn có chút hụt hẫng nho nhỏ.
Giờ phút này, quảng trường đá xanh rộng lớn chật ních người tham gia thi đấu, tiếng người ồn ào, tiếng kêu la t.h.ả.m thiết, tiếng bàn tán đan xen vào nhau, ong ong vang dội, ồn đến mức khiến người ta đau cả đầu.
"Là kẻ nào làm! Ta suýt chút nữa là thăng cấp Xích Nhật Kiếm rồi! Đừng để ta bắt được ngươi!"
"Hu hu hu hơn sáu mươi viên hạt giống Điện Thanh Kiếm ở ngay trước mắt ta, thiếu chút nữa là ta lấy được rồi, cứ thế mất trắng..."
Sơ Khỉ cũng hùa theo: "Đúng vậy đúng vậy, dọa ta sợ toát mồ hôi lạnh đầy lưng, người này quá xấu xa, xấu xa tột cùng!"
"Địa mạch làm sao bị c.h.é.m đứt được? Ta tham gia Ngự Kiếm Đại Bỉ năm năm, chưa từng gặp chuyện thế này."
"Nghe nói có một tu sĩ đã gọt phẳng cả con đường Huyền Nhật Cổ Đạo, bây giờ cấm chế biến mất, có thể bay thẳng qua từ trên không."
"Hả??"
"Hả??"
"Nàng ta có phải lén mang pháp bảo vào dùng không? Vi phạm quy định không bị phạt sao?"
Sơ Khỉ: "..."
Không hiểu sao, khí thế của nàng yếu đi ba phần, khom lưng dần dần lẩn vào trong đám đông: "Xin đừng tin tin đồn, đừng lan truyền tin đồn."
Đáng tiếc giọng nói của nàng còn nhỏ hơn muỗi kêu, không ai nghe thấy lời kháng nghị của vị đương sự này.
Cuối cùng, có một tu sĩ đứng ra nói: "Địa mạch của Huyền Nhật Cổ Đạo là thứ ngươi muốn c.h.é.m là c.h.é.m được sao?"
Sơ Khỉ ngẩng đầu nhìn, người nọ là Vạn Mộc Xuân đứng đầu bảng. Tốt tốt tốt, quả nhiên vừa cường đại vừa tỉnh táo.
Nàng lập tức thẳng lưng, trung khí mười phần: "Đúng thế! Ta vừa từ Huyền Nhật Cổ Đạo về, chỉ là đoạn cuối hơi sập một chút, không có gọt phẳng."
"Bần đạo cũng vừa từ Huyền Nhật về, chỉ còn chưa tới một phần hai mươi quãng đường vào khe núi, phía sau sập hết rồi! Nàng ta tuyệt đối lén dùng pháp bảo."
Vạn Mộc Xuân: "Cho dù là vậy, thế ngươi đi c.h.é.m một cái địa mạch Huyền Nhật thử xem? Ngươi nói trước cho ta biết ngươi định dùng pháp bảo gì."
Sơ Khỉ vô cùng nịnh nọt hùa theo: "Đúng, đó đường đường là địa mạch cơ mà!"
Vạn Mộc Xuân: "Huống hồ trưởng lão hội thi không công bố hình phạt, tức là nàng ta không vi phạm bất kỳ quy định nào."
Sơ Khỉ cảm động rơi nước mắt: "Đúng vậy! Nàng ta tuyệt đối không vi phạm quy định thi đấu."
Vạn Mộc Xuân: "Nàng ta hẳn là chỉ dựa vào thực lực bản thân mà c.h.é.m."
Sơ Khỉ: "..."
Các tu sĩ khác: "..."
Vạn Mộc Xuân: "Chỉ có quy định không được mang pháp bảo, không có quy định nói không được c.h.é.m địa mạch."
Xung quanh tĩnh mịch như tờ, Sơ Khỉ cũng đang giả c.h.ế.t.
"Mẹ kiếp, lợi hại như vậy còn đến Thương Ngô thi ngự kiếm? Trêu đùa chúng ta à? Đi thẳng đi khai tông lập phái đại sát tứ phương đi chứ."
"Nàng ta và chúng ta dùng chung một loại kiếm đúng không?"
"Người đó là Triều Hà Kiếm hay Xích Nhật Kiếm?"
"Hình như là Thương Hải Kiếm, ta nhìn thấy rồi."
"..."
"..."
"Đều là Thương Hải Kiếm, sao ngươi có thể c.h.é.m địa mạch, ta bay ba vòng ngay cả một thanh Điện Thanh Kiếm cũng c.h.é.m không đứt."
Sơ Khỉ lén lút giấu thanh Thương Hải Kiếm màu xanh lam của mình xuống dưới m.ô.n.g đè lên, ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c nói: "Thật là đồn đại càng ngày càng thái quá! Xin chư vị bớt nói vài câu đi, trưởng lão hội thi lập tức sẽ công bố chân tướng!"
Trả lại sự trong sạch cho nàng!
Lời vừa dứt, giọng nói uy nghiêm kia lại nương theo tiếng chuông vang vọng khắp quảng trường:
"Qua sự thương nghị của trưởng lão hội thi, Ngự Kiếm Đại Bỉ lập thêm quy định mới."
"Kể từ giờ phút này, cấm tu sĩ 'Ngự Kiếm Đại Vương' c.h.é.m đứt bất kỳ địa mạch nào trong trường đua, đặc biệt là Huyền Nhật Cổ Đạo."
Sơ Khỉ: "..."
