Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 168: Ta Muốn Ôm Nàng

Cập nhật lúc: 07/05/2026 23:08

Lông mi Thẩm Yên khẽ run, sau khi ý thức được cái gì, cả người kinh hãi toát ra một thân mồ hôi lạnh.

Nàng vừa rồi không có nghĩ tới chuyện làm giao dịch với hắn, nàng… là muốn giúp hắn sao?

“Sao vậy? Sắc mặt kém như vậy?”

Phong Hành Nghiêu hơi khom người tới gần nàng, đem toàn bộ biểu tình kinh ngạc của nàng thu vào trong mắt, trong ngữ khí có một tia quan tâm khó có thể phát giác.

Nàng né tránh tầm mắt của hắn, khôi phục tỉnh táo nói: “Chỉ là nghĩ đến một chuyện không tốt.”

“Không tốt?”

“Ừm.” Thẩm Yên rũ mắt xuống, nàng ý thức được mình đối với Phong Hành Nghiêu đã buông xuống tâm phòng bị cơ bản, cho nên trong lòng nàng có chút hoảng loạn.

Nàng giương mắt nhìn hắn: “Ta lấy m.á.u đổi lấy một điều kiện của ngươi, nhưng điều kiện này, ta còn chưa nghĩ ra, đợi nghĩ ra rồi, lại nói với ngươi.”

Ánh mắt Phong Hành Nghiêu tối tăm không rõ, nhẹ nhàng cười một tiếng, khuôn mặt yêu nghiệt tuấn mỹ kia càng thêm phong hoa tuyệt đại, đoạt nhân nhãn cầu: “Vậy nàng phải nhanh ch.óng nghĩ ra rồi, bởi vì ta, sắp phải đi rồi.”

Nghe thấy hắn chính miệng nói chuyện rời đi, tim Thẩm Yên giống như bị kim đ.â.m một cái.

Nàng lãnh đạm nói: “Ừm, ta hiểu rồi.”

Lúc này, nàng có thể cảm giác được cổ tay mình bị ngón tay lạnh lẽo của hắn chậm rãi nắm c.h.ặ.t, hắn tựa hồ có chút tức giận rồi.

Thẩm Yên ngẩng đầu đối diện với ánh mắt hối sáp khó hiểu kia của hắn, hắn chớp mắt không chớp nhìn chằm chằm mình, nàng có thể nhìn thấy thân ảnh của mình trong đồng t.ử của hắn.

“Thẩm Yên…”

“Lấy m.á.u đi.” Hắn nói xong câu này, phảng phất xen lẫn chút chần chờ mịt mờ, liền buông lỏng cổ tay nàng ra.

Thẩm Yên rũ mi, khẽ ừm một tiếng.

Sau đó, nàng dùng Xích Viêm chủy thủ cắt qua lòng bàn tay mình, một trận đau nhói ập đến, nàng nhỏ m.á.u vào trong bình ngọc.

Còn chưa tới nửa bình nhỏ, Phong Hành Nghiêu đã giơ tay phẩy một cái, dễ như trở bàn tay liền đem vết thương của Thẩm Yên cầm m.á.u, ngữ khí của hắn rất nhạt: “Đủ rồi.”

Thẩm Yên ngẩng đầu nhìn về phía Phong Hành Nghiêu, mái tóc đen của Phong Hành Nghiêu hiện giờ đã tấc tấc biến thành màu bạc, thoạt nhìn phá lệ yêu dã, lại thêm vài phần thanh lãnh xa cách, khiến người ta không dám tùy tiện tới gần.

Hắn uống m.á.u của nàng, lực lượng bành trướng mãnh liệt trong cơ thể nhận được sự hòa hoãn, nhưng lại không có trước tiên bị áp chế xuống.

Lông mi của hắn cũng đã vương hàn sương.

Phong Hành Nghiêu ánh mắt thâm thúy nhìn nàng một cái, đột nhiên đưa tay kéo nàng vào trong n.g.ự.c, ôm eo một phát ôm lấy nàng.

Thẩm Yên va vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c vừa lạnh vừa cứng, nàng theo bản năng muốn giãy giụa, lại bị hắn ôm c.h.ặ.t hơn, giọng nói của hắn trầm liệt, nhả chữ nhẹ bẫng.

“Ta… hơi lạnh.”

Thẩm Yên nghe thấy lời này, ngẩn ra một chút, thân thể nàng dán rất gần với hắn, có thể cảm nhận được hàn ý giống như tảng băng kia của thân thể hắn.

Bọn họ vẫn là dựa vào quá gần rồi.

Nàng không thích ứng được sự thân mật này, nàng nói: “Ta có lửa.”

“Nàng là muốn đem ta nướng sao?” Nam nhân cười trầm một tiếng, hơi thở lạnh thấu xương phả lên trên chiếc cổ mẫn cảm thon thả của Thẩm Yên, dấy lên từng trận run rẩy của nàng.

Thẩm Yên run rẩy một cái, nàng phản bác: “Lửa của ta căn bản không nướng được ngươi.”

“Ý của nàng là, lửa vô dụng?”

“Có dụng, ít nhất so với nhiệt độ thân thể của ta thì hữu dụng hơn.”

“Thế nhưng, ta càng thích cảm giác ôm nàng hơn, rất mềm rất ấm áp.”

“Phong! Hành! Nghiêu!” Thẩm Yên nghiến răng nghiến lợi, tay phải của nàng nhanh ch.óng triệu hoán ra Xích Viêm chủy thủ, cổ tay khẽ chuyển, không chút do dự hướng về phía eo bụng của hắn đ.â.m tới!

Lại ngay khoảnh khắc đ.â.m vào, tay phải của nàng bị Phong Hành Nghiêu một phát tóm lấy, lực lượng cường đại đến mức khiến nàng không cách nào động đậy nữa.

Phong Hành Nghiêu bật cười, ngữ khí mang theo chút ý vị sủng nịch: “Lần trước cắm vào l.ồ.ng n.g.ự.c ta, hiện tại muốn đ.â.m eo ta, Thẩm Yên, nàng quá tàn nhẫn một chút rồi. Bất quá, sau này nếu gặp phải người muốn khinh bạc nàng giống như ta, liền nên ra tay như vậy.”

Giọng nói của hắn hơi trầm, tiếp tục nói: “Ta không ngại, nàng đem những tên đăng đồ t.ử kia toàn bộ đều g.i.ế.c c.h.ế.t.”

Trong ngữ khí lộ ra hàn ý khiến người ta sởn tóc gáy.

“Chuyện của ta, không cần ngươi quản, buông ta ra.” Thẩm Yên giương mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Phong Hành Nghiêu.

Phong Hành Nghiêu thấy bộ dáng lãnh mạc tự kiềm chế này của nàng, trong lòng khẽ chấn động, chợt có loại cảm giác ngứa ngáy tinh tế từ sâu trong khe nứt lan tràn, nổi lên cảm giác xao động khó nói nên lời, cánh môi hắn hơi khô.

Như vậy cũng tốt.

Hắn biết Thẩm Yên người này cẩn thận, tâm phòng bị rất nặng, chính vì như vậy, người khác mới khó có thể tới gần nàng.

Nếu như hắn tương lai giải quyết xong những chuyện rách nát kia, còn có thể gặp được nàng mà nói…

Phong Hành Nghiêu khẽ nhếch môi: “Ta không ôm nàng nữa.”

Hắn buông Thẩm Yên ra, Thẩm Yên lập tức lùi lại mấy bước, nàng sắc mặt lãnh mạc cất Xích Viêm chủy thủ đi, ánh mắt tựa như phủ một tầng hàn sương nhìn chằm chằm Phong Hành Nghiêu, lạnh giọng nói: “Nếu ngươi đã uống m.á.u rồi, vậy thì nghỉ ngơi cho tốt đi.”

“Nàng là đang quan tâm ta sao?”

“Nghĩ nhiều rồi.”

Thẩm Yên nói xong, liền muốn ra khỏi dị năng không gian, lại thấy Cửu Chuyển trốn ở góc tường, chớp chớp đôi mắt to tò mò, quét tới quét lui trên người hai người bọn họ, bộ thần tình này, sống động như là nhìn thấu gian tình gì vậy.

Thẩm Yên không có bỏ qua tiểu thần tình của hắn, nàng cũng không để trong lòng, nhưng vẫn sẽ bất giác nhớ tới nhiệt độ bị hắn ôm vào trong n.g.ự.c.

“Cửu Chuyển, không sao rồi.”

Nàng nhàn nhạt một câu, liền lập tức ra khỏi dị năng không gian.

Cửu Chuyển thấy chủ nhân nhà mình rời đi rồi, chớp chớp mắt, sau đó nhìn về phía nam nhân đã dựa vào trên nhuyễn tháp, cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Ngài… ngài có phải thích chủ nhân không?”

“Ngươi cảm thấy thế nào?” Ánh mắt Phong Hành Nghiêu hơi tối, như cười như không.

“Ta cảm thấy là phải, ôm ôm, không phải là đại biểu cho thích sao?”

“Vậy, ngươi cảm thấy chủ nhân nhà ngươi thích bản tọa không?”

Sắc mặt Cửu Chuyển hơi khựng lại, trước tiên là lắc lắc đầu, sau đó lại gật gật đầu.

“Có ý gì?”

Cửu Chuyển chu cái miệng nhỏ lên, lâm vào trạng thái suy nghĩ, hồi lâu, hắn mới nghiêm túc nhìn Phong Hành Nghiêu nói: “Chủ nhân không có đ.â.m c.h.ế.t ngài, hẳn là thích ngài đi?”

Phong Hành Nghiêu: “…”

Sau khi Thẩm Yên ra khỏi dị năng không gian, âm thầm vận khởi linh lực để thôi hóa hàn khí cọ lên người Phong Hành Nghiêu, khôi phục nhiệt độ bình thường.

Lúc này, cửa phòng của nàng bị gõ vang.

Cốc cốc ——

Thẩm Yên cất bước, mở cửa, đập vào mắt là tiểu nhị của khách điếm.

Tiểu nhị cười ha hả đưa một phong thư cho Thẩm Yên: “Tiểu thư, thư của ngài.”

“Người bảo ngươi đưa thư là ai?” Thẩm Yên lập tức cảnh giác, rũ mắt quét nhìn phong thư không có chữ ký một cái.

Tiểu nhị lắc đầu: “Tiểu nhân cũng không quen biết người nọ là ai.”

Thẩm Yên lờ mờ đoán được cái gì, nàng đáp một tiếng ‘được’, liền nhận lấy phong thư tiểu nhị đưa tới, nàng cảnh giác xé mở.

Từ trong phong thư rút ra một tờ giấy, chậm rãi mở ra, đập vào mắt là một dòng chữ:

—— Gia Cát Hựu Lâm đã nhập cục.

Ngắn ngủi mấy chữ, lại khiến ánh mắt Thẩm Yên hơi biến đổi một chút.

Thẩm Yên lập tức tiến về căn phòng Gia Cát Hựu Lâm đang ở, nàng giơ tay hung hăng gõ cửa, phát ra âm thanh ‘bành bành bành’: “Gia Cát Hựu Lâm!”

Mà tên tiểu nhị đưa thư kia thấy thế, vội vàng đi tới, giải thích nói: “Tiểu thư, khách quan ở gian phòng khách này vào lúc nửa đêm canh ba, cũng đã đi ra ngoài rồi, đến nay chưa về.”

Thẩm Yên nghe vậy, cưỡng ép mở cửa phòng Gia Cát Hựu Lâm ra, sau đó tiến vào bên trong, trên mặt bàn có một tờ giấy nhỏ, bị đè dưới ấm trà.

Nàng rút tờ giấy ra.

Nội dung là: Ta đi Hoa Quật thám hiểm rồi! —— Gia Cát Hựu Lâm

Thẩm Yên nhíu c.h.ặ.t mày, khuôn mặt trắng nõn mỹ diễm ẩn ẩn nhiễm lên nộ khí.

Mà lúc này đám người Ngu Trường Anh ở phòng khách cách vách, đều bị âm thanh thu hút tới.

Giang Huyền Nguyệt nghi hoặc mở miệng: “Yên Yên, đã xảy ra chuyện gì?”

Thẩm Yên hít sâu một hơi, nàng quay đầu nhìn về phía bọn họ, tận lượng bình hòa nói: “Gia Cát Hựu Lâm một mình đi Hoa Quật rồi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 168: Chương 168: Ta Muốn Ôm Nàng | MonkeyD