Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 2: Gặp Gỡ Yêu Nghiệt
Cập nhật lúc: 07/05/2026 16:00
Sau khi Thẩm Yên trốn khỏi địa lao, đêm đã về khuya, nàng phát hiện nơi này là một khu rừng rậm rạp, xung quanh còn có không ít linh thú cấp thấp đang hoạt động.
Nàng nhìn những điểm sáng lấp lánh trên bầu trời, khẽ nhíu mày, nàng tìm kiếm một lượt trong ký ức của nguyên chủ, mới nhớ ra ở biên giới Nam Tiêu Quốc có một khu rừng, tên là Linh Diễm Sâm Lâm.
Hiện tại nàng hẳn là đang ở bên trong Linh Diễm Sâm Lâm.
Không ngờ Nam Cung Du lại âm thầm xây dựng địa lao ở nơi này, đúng là hao tâm tổn trí!
Sắc mặt Thẩm Yên hơi lạnh, không chần chừ thêm nữa, nàng cẩn thận cúi đầu quan sát dấu vết trên mặt đất, men theo hướng dấu chân, chuẩn bị rời khỏi khu rừng này.
Nhưng đúng lúc này,
Luồng khí không gian trên hư không phía trên đột nhiên vặn vẹo một chút, kéo theo đó là uy áp cực mạnh, khiến toàn bộ linh thú trong Linh Diễm Sâm Lâm đều hoảng sợ hỗn loạn, tiếng thú hống kinh nộ, kiêng kỵ cùng cảnh cáo tức thì truyền đến từ bốn phương tám hướng.
“Phong Hành Nghiêu, ngươi hiện tại đã trọng thương, gân mạch đứt đoạn, linh lực càng là cạn kiệt, ngoan ngoãn giao Cửu Chuyển Trấn Yêu Tháp ra đây! Còn có thể giữ lại cho ngươi một cái toàn thây!”
Tiếng cười lạnh khàn khàn truyền đến.
Thẩm Yên nhận ra phía trên có sát khí, bản năng khiến nàng nhanh ch.óng hành động, lúc này nàng đang nép sát phía sau một thân cây cổ thụ.
Tim nàng đập nhanh, sắc mặt ngưng trọng khẽ ngẩng đầu, ánh mắt rơi vào hư không phía trên.
Đập vào mắt là một đám hắc y nhân đeo mặt nạ, bọn chúng đạp trên hư không, khí tràng cường đại, khí tức uy áp tỏa ra càng khiến nàng có chút không thở nổi.
Mà đối diện với đám hắc y nhân này, là một nam t.ử trẻ tuổi tuấn mỹ mặc hồng y, thân hình thon gầy thẳng tắp, hắn sinh ra cực kỳ yêu nghiệt, mái tóc đen như thác nước xõa trên vai, dung nhan quả thực có thể xưng là quán tuyệt thiên hạ, vừa nhìn đã kinh diễm, vị trí xương mày của hắn nhuốm vết m.á.u, càng tôn lên vẻ yêu dã của hắn.
Mà tứ chi của hắn đều bị xiềng xích nặng nề xuyên qua, rủ xuống giữa không trung.
Sắc môi hắn lại trắng bệch như giấy, trên trán cũng rịn mồ hôi lạnh.
Lúc này sự chú ý của Thẩm Yên lại đặt ở…
Ngự không phi hành!
Trong lòng Thẩm Yên khẽ chấn động, trong ký ức của nguyên chủ, Nam Tiêu Quốc không có một ai có thực lực ngự không phi hành! Cho dù là toàn bộ Bình Trạch Tây Vực, cường giả có thực lực bực này cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay!
Bọn họ rốt cuộc là ai?
Bất luận bọn họ là ai, với thực lực hiện tại của nàng, đều không trêu chọc nổi.
“Muốn Cửu Chuyển Trấn Yêu Tháp? Nằm mơ.” Giọng nói mang theo ý cười của nam t.ử hồng y Phong Hành Nghiêu chậm rãi truyền đến, có một loại tà mị không nói nên lời.
“Phong Hành Nghiêu, ngươi tưởng ngươi vẫn còn là…”
Phong Hành Nghiêu lạnh lùng cắt ngang lời bọn chúng, “Bản tọa cho dù hủy diệt, cũng sẽ không đưa cho các ngươi.”
Cùng lúc nói, lòng bàn tay hắn chậm rãi huyễn hóa ra một tòa cổ tháp màu đen, dưới ánh mắt kinh hãi của đám hắc y nhân này, hắn làm ra động tác muốn bóp nát cổ tháp màu đen.
“Không,”
Đám hắc y nhân kinh hô, lập tức lách mình xông tới ngăn cản hành vi của Phong Hành Nghiêu.
Đột nhiên lúc này, Cửu Chuyển Trấn Yêu Tháp bộc phát ra một luồng ánh sáng ch.ói lóa, yêu khí k.h.ủ.n.g b.ố tựa như mây đen áp đỉnh khí thế bàng bạc, lại có thể chấn nhiếp đám hắc y nhân này đứng chôn chân tại chỗ.
Yêu khí quấn lấy đám hắc y nhân này, cản trở hành động của bọn chúng.
Đám hắc y nhân nháy mắt phản ứng lại.
“Không ổn, chúng ta trúng kế rồi!”
Khóe môi Phong Hành Nghiêu khẽ nhếch, vừa xoay người, muốn xé rách hư không rời khỏi nơi này thì dị biến nảy sinh! Cửu Chuyển Trấn Yêu Tháp đột nhiên thoát khỏi lòng bàn tay hắn, lao v.út về hướng bên dưới.
Tốc độ nhanh đến kinh người!
“Cửu Chuyển…” Sắc mặt Phong Hành Nghiêu hơi đổi, thân hình hắn khẽ động, đuổi theo hướng Cửu Chuyển Trấn Yêu Tháp, chớp mắt đã đáp xuống bên trong Linh Diễm Sâm Lâm.
Khi hắn nhìn thấy Cửu Chuyển Trấn Yêu Tháp rơi vào tay một thiếu nữ tàn tạ, hắn hơi sững sờ một chút.
Trên người thiếu nữ cách đó không xa không có chút khí tức linh lực nào, y phục bị quất rách nát, vết thương lộ ra có chút da tróc thịt bong, nàng thoạt nhìn rất gầy yếu, ước chừng khoảng mười lăm tuổi.
Thần sắc của nàng lại là sóng yên biển lặng.
Phong Hành Nghiêu thần sắc nhạt nhẽo, đặt ánh mắt lên Cửu Chuyển Trấn Yêu Tháp, lạnh lùng nói một câu: “Cửu Chuyển, quay lại.”
Cửu Chuyển Trấn Yêu Tháp lại không có bất kỳ phản ứng nào.
Lúc này, đám hắc y nhân đã thoát khỏi sự trói buộc của yêu khí, dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới nơi này.
Thẩm Yên nhạy bén nhận ra nguy hiểm sắp ập đến, nàng rũ mắt nhìn cổ tháp màu đen đột nhiên ‘dính’ c.h.ặ.t trên tay phải của mình, quyết đoán ngẩng đầu, nhìn về phía Phong Hành Nghiêu.
“Ta ném cho ngươi, ngươi mau rời đi!”
Phong Hành Nghiêu nghe vậy, đuôi mày khẽ nhướng, trên khuôn mặt tuấn mỹ yêu nghiệt dường như tăng thêm vài phần mị hoặc.
Thiếu nữ này ngược lại rất thông minh, sợ hắn mang tai họa đến cho nàng.
Mặc dù không biết tại sao Cửu Chuyển Trấn Yêu Tháp lại rơi vào tay nàng? Nhưng hiện tại đã không còn nhiều thời gian để tính toán nữa.
“Được.”
Thẩm Yên nói xong, lập tức dùng sức ném mạnh cổ tháp màu đen trong tay về hướng Phong Hành Nghiêu.
Vút,
Cửu Chuyển Trấn Yêu Tháp bị ném lên giữa không trung, lại dừng lại giữa chừng, sau đó lấy một loại tốc độ mắt thường không nhìn rõ, quay ngoắt lại.
Ngay sau đó, dính c.h.ặ.t vào tay phải của Thẩm Yên.
Thẩm Yên: “???”
Bất luận Thẩm Yên vung vẩy thế nào, cạy gỡ ra sao, cũng không thể lấy Cửu Chuyển Trấn Yêu Tháp này xuống.
Đám hắc y nhân đã chạy tới, lần này bọn chúng không nói nhảm với Phong Hành Nghiêu nữa, trực tiếp ngưng tụ chiêu thức đối phó hắn, bất quá, khi bọn chúng nhìn thấy Cửu Chuyển Trấn Yêu Tháp rơi vào tay một thiếu nữ phế vật, có chút kinh ngạc, kéo theo đó là sự mừng rỡ như điên.
“G.i.ế.c ả!”
Một bộ phận hắc y nhân nháy mắt chuyển hướng sang Thẩm Yên, bọn chúng muốn một chiêu đ.á.n.h c.h.ế.t Thẩm Yên.
Sắc mặt Thẩm Yên hơi đổi, hàn ý nơi đáy mắt cực đậm, thân pháp của nàng linh hoạt nhanh nhẹn, liên tiếp tránh được vài đạo công kích.
Điều này khiến những hắc y nhân thần bí kia vô cùng khiếp sợ.
Dù sao, trên người Thẩm Yên một chút khí tức linh lực cũng không có, nàng làm sao có thể tránh được sát chiêu của bọn chúng?
Đột nhiên, hắc y nhân cầm trường kiếm c.h.é.m về phía Thẩm Yên, một tiếng ‘keng’ truyền đến.
Hắc y nhân nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đồng t.ử khẽ chấn động, bởi vì Thẩm Yên lại có thể trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc giơ tay phải lên, trực tiếp dùng Cửu Chuyển Trấn Yêu Tháp để cản kiếm của hắn!
Sao ả dám!
Thần khí trân quý như vậy!
Đúng là thiếu nữ phế vật vô tri!
Đám hắc y nhân phóng thích ra uy áp cường đại, lập tức khiến Thẩm Yên chống đỡ không nổi, trong cổ họng nàng cuộn lên vị tanh ngọt, sống lưng nàng hơi còng xuống.
Ngay khi sát chiêu của bọn chúng lại ập đến, Thẩm Yên chỉ cảm thấy bên hông bị một cánh tay rắn chắc mạnh mẽ ôm lấy, trên cổ tay người nọ còn bị khóa bằng xiềng xích lạnh lẽo, hàn ý luồn vào tim nàng, cùng lúc đó, một mùi đàn hương nhàn nhạt quanh quẩn ch.óp mũi, cả người nàng bị ôm gọn trong lòng nam t.ử.
Bên tai truyền đến hơi thở ấm áp.
Chỉ nghe hắn nhàn nhạt nói: “Bây giờ, bản tọa không đi được, ngươi cũng không trốn thoát đâu.”
“Chưa chắc.” Thẩm Yên lúc này vô cùng bình tĩnh.
Phong Hành Nghiêu rũ mắt nhìn nàng một cái, ánh mắt tối tăm khó dò.
Lồng n.g.ự.c hắn khẽ rung, phát ra tiếng cười khẽ: “Vậy nàng cứu bản tọa, bản tọa sẽ tặng thần khí Cửu Chuyển Trấn Yêu Tháp này cho nàng.”
