Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 30: Cút Hết Đi

Cập nhật lúc: 07/05/2026 16:05

5 ngày sau.

Hôm nay chính là ngày Khâu Thiên Tông tổ chức cuộc thi trong Linh Diễm Sâm Lâm, Khâu Thiên Tông không hề công bố nội dung cũng như quy tắc của cuộc thi.

Vì vậy, tất cả đều là ẩn số.

Vào ngày này, bên ngoài Linh Diễm Sâm Lâm, người đông như kiến, hoặc là đến tham gia thi đấu, hoặc là đến xem.

Một khoảng đất trống bên ngoài Linh Diễm Sâm Lâm giờ cũng đã bị các thế lực lớn của chín nước chiếm trước, những người nắm quyền và đại diện của các thế lực đó đều đã ngồi vào chỗ, sau đó chào hỏi lẫn nhau.

Thẩm Yên đã đến từ sớm.

Nàng mặc một bộ y phục màu tím, gọn gàng sạch sẽ, làn da trắng nõn, dung mạo lạnh lùng diễm lệ không tì vết, trong đôi mắt đen láy thoáng chút thờ ơ.

Khí chất thanh lãnh khiến mọi người có mặt ở đây phải ngoái nhìn.

Người của mấy nước khác không quen biết nàng, nên không kìm được tò mò đi dò hỏi thân phận của nàng.

Kết quả, mọi người đều thất vọng tràn trề, hóa ra mỹ nhân kinh diễm như vậy lại chính là phế vật Thẩm Yên có danh tiếng cực kỳ thối nát!

Nghe nói nàng còn vì một chuyện nhỏ mà đoạn tuyệt quan hệ với Triệu Hoán Sư Thẩm gia của Nam Tiêu Quốc!

Không ít người nhìn Thẩm Yên với vẻ khinh bỉ, một bộ phận khác thì lộ ra vẻ mặt hóng chuyện.

Hồng Nhật nghe những lời chế giễu không ngừng truyền đến từ xung quanh, trong lòng vô cùng tức giận, nhưng cô vẫn cố gắng giữ thái độ ôn hòa nhất có thể nói với Thẩm Yên: “Tiểu thư, người đừng để ý đến bọn họ!”

“Ừm.” Thẩm Yên không để họ vào lòng, vì điều nàng đang nghĩ trong đầu bây giờ chỉ có việc tìm Phệ Huyết Châu trong Linh Diễm Sâm Lâm.

Bỗng nhiên lúc này...

Phía sau truyền đến một trận xôn xao.

“Thẩm Tuyết đến rồi!”

“Còn có Thái t.ử điện hạ của Nam Tiêu Quốc…”

“Thất hoàng t.ử Gia Cát Nguy Nhiên của Xích Phượng Quốc quả nhiên cũng đến rồi, nghe nói tu vi của hắn đã đột phá đến Hoàng Phẩm cảnh thập trọng, ta cá hắn chắc chắn có thể trở thành một trong những đệ t.ử nội môn của Khâu Thiên Tông!”

Sự xuất hiện của họ lại khiến cho hiện trường thêm vài phần náo nhiệt.

Ánh mắt của Thẩm Tuyết vừa nhìn đã rơi vào người Thẩm Yên, khi ả thấy Thẩm Yên lúc này ngày càng xinh đẹp và kinh diễm, trong lòng như bị một cái gai đ.â.m vào, cực kỳ khó chịu.

Nếu lúc trước ả biết Thẩm Yên sau khi bị đổi m.á.u vẫn có thể trở về, ả nhất định sẽ dùng d.a.o rạch nát khuôn mặt này của nàng.

Khiến nàng bị hủy dung!

Thẩm Tuyết thần sắc dịu dàng, cử chỉ đoan trang đúng mực, ả đối với tất cả mọi người đều ôn hòa lễ phép.

Mà bên cạnh Thẩm Tuyết là thái t.ử Nam Cung Tấn, thiếu chủ Lữ gia Lữ Thiếu Hoài và thế t.ử Nam Cung Du, khi nhìn ả, ánh mắt đều dịu dàng cưng chiều.

Thẩm Tuyết đột nhiên cất bước đi về phía Thẩm Yên, những người khác đều kinh ngạc.

Thẩm Tuyết đứng trước mặt Thẩm Yên, dịu dàng chu đáo như một người chị cả, ả nói với giọng nhẹ nhàng: “Yên nhi muội muội, cuộc thi quá nguy hiểm, muội lại không có linh lực, hay là bỏ cuộc đi. Còn nữa, muội đừng hờn dỗi nữa, mau chuyển về Thẩm gia đi.”

Chưa đợi Thẩm Yên lên tiếng, thái t.ử điện hạ Nam Tiêu Quốc Nam Cung Tấn đã bước tới, hắn thân hình cao lớn, mặc một bộ cẩm bào màu đen, dung mạo khá tuấn tú, ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm Thẩm Yên, như đang nhìn thứ gì đó bẩn thỉu.

“Thẩm Yên, nếu ngươi biết điều như Tuyết nhi, thì đã không nổi nóng rời khỏi Thẩm gia, càng không không biết tự lượng sức mình mà đăng ký tham gia cuộc thi!”

Lời này vừa nói ra, ánh mắt của mọi người có mặt nhìn Thẩm Yên càng thêm khinh miệt và chế giễu.

Nam Cung Du thấy Thẩm Yên thật sự đã đến, khóe miệng khẽ nhếch lên, vì điều này cho thấy kế hoạch của hắn đã thành công một nửa.

Hắn cất bước, đi thẳng đến trước mặt Thẩm Yên, giả vờ bất đắc dĩ nói: “Thẩm Yên, ngươi rốt cuộc có biết xấu hổ không?!”

Thẩm Tuyết nghe vậy, mày khẽ nhíu lại, vẻ mặt khó xử nói: “Yên nhi muội muội còn nhỏ không hiểu chuyện, các ngươi đừng trách muội ấy như vậy.”

Thẩm Yên thần sắc lạnh nhạt nhìn bọn họ, chỉ nói một câu.

“Cút.”

Giọng nói của nàng cực kỳ bình tĩnh.

Một chữ này lại khiến không ít người có mặt ở đây biến sắc.

Có người không thể tin, có người tò mò, cũng có người tức giận…

Thái t.ử Nam Cung Tấn sắc mặt lập tức đen lại, hắn cảm thấy mình bị Thẩm Yên làm mất mặt, lập tức tức giận nói: “Thẩm Yên, ngươi dám bảo bản thái t.ử cút?!”

“Không có.” Thẩm Yên ngước mắt nhìn hắn, ngay khi Nam Cung Tấn nghe xong tâm trạng thoải mái hơn một chút, Thẩm Yên lại lạnh lùng nói: “Ta bảo mấy người các ngươi cút hết đi, đừng làm phiền ta.”

Dứt lời, Nam Cung Tấn trợn to hai mắt.

“Thẩm Yên!”

“Ngươi to gan thật!” Nam Cung Tấn sau khi phản ứng lại, tức giận không kìm được.

Thẩm Tuyết vội vàng lên tiếng: “Thái t.ử điện hạ, Yên nhi muội muội không hiểu chuyện, người hãy tha cho muội ấy một lần đi.”

Ngay sau đó, ả nhìn Thẩm Yên với vẻ mặt bất đắc dĩ, khuyên nhủ hết lời: “Yên nhi muội muội, trước đây muội ở nhà không hiểu chuyện thì thôi, còn không mau xin lỗi thái t.ử điện hạ.”

Đôi mắt đen láy lạnh lẽo của Thẩm Yên nhìn chằm chằm Thẩm Tuyết, nhưng không hề lên tiếng.

Thẩm Tuyết đối diện với ánh mắt của nàng, tim lỡ một nhịp, ả lại sinh ra vài phần hoảng sợ.

“Các ngươi đông người, dọa cô nương nhà người ta rồi.”

Một tiếng cười trong trẻo dễ nghe từ từ truyền đến.

Mọi người theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một nam t.ử trẻ tuổi tuấn mỹ từ từ bước tới, mặc cẩm bào màu trắng thêu phượng hoàng, nổi bật nhất là mái tóc dài màu đỏ sẫm của hắn, bị gió nhẹ thổi bay, trông khá phiêu dật.

“Là thất hoàng t.ử của Xích Phượng Quốc, Gia Cát Nguy Nhiên!”

Huyết mạch hoàng thất của Xích Phượng Quốc gần như đều có một mái tóc dài màu đỏ sẫm, đây là đặc điểm nhận dạng rõ ràng nhất của họ.

Nam Cung Tấn sắc mặt hơi trầm xuống, có chút không vui nói: “Gia Cát Nguy Nhiên, ngươi muốn xen vào chuyện của Nam Tiêu Quốc chúng ta sao?”

Gia Cát Nguy Nhiên cười: “Nam Cung thái t.ử, ngươi không cần phải nâng chuyện nhỏ này lên tầm cao như vậy, bản hoàng t.ử vừa rồi chỉ thấy các ngươi đột nhiên vây quanh một cô nương, sau đó nhiều lần trách mắng cô ấy, cho nên, nhìn một hồi, có chút không nỡ mà thôi.”

Lời này vừa nói ra, thần sắc của các tu luyện giả nước khác đều khác nhau.

Chuyện này đúng là…

Có hơi bắt nạt cô nương nhà người ta quá rồi.

Tuy cô nương nhà người ta làm sai, cũng không nên bị trách mắng ở nơi như thế này.

Người Nam Tiêu Quốc nói chuyện cũng khó nghe, gọi cô nương kia là phế vật.

Một câu nói của Gia Cát Nguy Nhiên, lập tức khiến một phần dư luận thay đổi.

Mà ánh mắt Thẩm Tuyết hơi tối lại, trong khoảnh khắc Gia Cát Nguy Nhiên nhìn qua, ả lập tức lộ ra nụ cười lễ phép, khẽ gật đầu với hắn.

Gia Cát Nguy Nhiên cũng cười cười.

Nam Cung Tấn mặt mày tái mét, hắn vừa định nói gì đó thì đột nhiên phía trước có động tĩnh, thu hút sự chú ý của mọi người!

Là trưởng lão của Khâu Thiên Tông đến rồi!

Binh lính chín nước lui sang một bên, để trưởng lão Khâu Thiên Tông dẫn theo đệ t.ử tông môn từ từ bước tới.

Họ vừa xuất hiện, các thế lực lớn ngồi ở không xa đều cung kính đứng dậy, không dám có chút chậm trễ.

Khâu Thiên Tông ở Bình Trạch Tây Vực, có thể nói là một sự tồn tại có sức ảnh hưởng lớn!

Chín quốc gia cộng lại cũng không bằng một Khâu Thiên Tông!

Trưởng lão do Khâu Thiên Tông cử đến, mặc một bộ thanh bào, ông ta mặt mày khô gầy, thân hình cũng gầy gò, trông có vẻ yếu ớt, nhưng lại cho người ta một cảm giác nguy hiểm như rắn độc, khiến người ta không dám có ý nghĩ khinh thường.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.