Đế Vương Bạc Tình Truy Thê Hỏa Táng Tràng 2 - Chương 40
Cập nhật lúc: 07/08/2026 04:04
Nguyên Mộ ở trên sập thường phải quỳ, suy nghĩ của nàng luôn rất loạn, khi được Hoàng đế ôm thì trong đầu cũng hỗn độn. Cho nên đây là lần đầu tiên nàng chạm vào.
Mồ hôi nóng trên người Nguyên Mộ lạnh ngắt, khuôn mặt nàng tái nhợt. Áo đà khoác trên người Hoàng đế bị nước trong bồn tắm làm ướt mới khiến Nguyên Mộ nhận ra.
Nàng như bị hoảng sợ, thấp giọng hỏi: "... Là bị thương lúc bị phục kích sao? Lúc đó có phải rất nguy hiểm không?"
Hoàng đế bất động thanh sắc chế ngự cổ tay Nguyên Mộ, dời tay nàng đè lên vai mình để che đi vết hằn xấu xí đó.
"Không nhớ rõ," hắn nhẹ giọng nói, "đều là chuyện đã qua rồi."
Không ngờ Nguyên Mộ bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng mở to, c.ắ.n môi nói: "Có phải vì mất m.á.u quá nhiều nên mới không nhớ rõ không?"
Đều là Hi Dung Cảnh nói với nàng.
Hoàng đế không muốn nhắc tới chuyện không mấy vui vẻ này nhất. Những kẻ cực kỳ xuất sắc từ thời niên thiếu hầu như đều có tật xấu này: không muốn nhắc tới chuyện thất bại.
Hoàng đế từ nhỏ đã đắm mình trong quyền thế, hắn biết nhìn người, có thiên phú cầm quân, lập vô số chiến công. Duy chỉ có lần lật thuyền trong mương đó, một trăm ba mươi hai thân binh toàn bộ hy sinh, duy nhất chỉ có một kẻ phản bội chạy thoát ra ngoài. Đây đối với hắn là một thất bại mang tính sỉ nhục.
Hoàng đế kéo đề tài quay trở lại: "Đại khái là vậy."
"Buổi tối ăn chút gì đó," hắn lấy chăn mỏng bọc Nguyên Mộ bế lên, "tắm xong thế này nàng không mệt sao?"
Nguyên Mộ kỳ thực còn muốn hỏi thêm, nhưng nhìn sắc mặt Hoàng đế, nàng rốt cuộc vẫn kìm lại không nói nhiều nữa. Nàng được Hoàng đế một tay ôm ngồi trên tay hắn, khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ, cổ và đầu vai đều hồng lên.
Nguyên Mộ đương nhiên mệt mỏi, nhưng nàng không muốn nói cho Hoàng đế biết, điều đó sẽ khiến nàng trông thật mất thể diện.
Hai người khó khăn lắm mới dịu dàng như vậy. Lúc ăn cơm, Hoàng đế đút từng muỗng từng muỗng cho Nguyên Mộ ăn xong, sau đó ôm nàng trở lại trong trướng, vỗ tấm lưng đơn bạc dỗ nàng ngủ.
Nàng cũng thật sự mệt mỏi, chẳng mấy lúc đã thiếp đi.
Hoàng đế nhìn ngắm gương mặt khi ngủ của Nguyên Mộ, hắn lặng lẽ ngắm nhìn nàng hồi lâu. Chờ khi nhịp thở của nàng trở nên đều đặn, thân hình cũng hoàn toàn thả lỏng, hắn mới đứng dậy.
Thế nhưng sau khi bước ra khỏi điện, sắc mặt Hoàng đế không còn đẹp đẽ như thế nữa. Thần sắc hắn lạnh xuống, ánh mắt u tối, khuôn mặt tuấn mỹ âm trầm đến mức có thể nhỏ ra nước.
Hoàng đế lạnh giọng ra lệnh: "Bảo Nguyên Điệt qua đây."
Đáy mắt hắn là sự lạnh lẽo sâu thẳm, hoàn toàn không còn nửa phần dịu dàng như khi ở trước mặt Nguyên Mộ.
Nguyên Mộ trước đây luôn bị mộng mị, ngủ không tốt. Lần này trở về T.ử Vi Điện, giấc ngủ lại sâu hơn hẳn. Có lẽ vì đã sang xuân nên nàng rất thèm ngủ.
Thấy Nguyên Mộ mấy ngày liền lo lắng hãi hùng, Hoàng đế không hề trách móc hay tra hỏi câu nào, buổi tối cũng luôn cho nàng đi ngủ sớm.
Thế nhưng nàng ngủ vẫn quá nhiều.
Hoàng đế đã gọi Trương Viện Phán tới một lần. Bắt mạch t.h.a.i khí ít nhất phải một tháng mới khám ra được, hơn nữa về chuyện Nguyên Mộ có t.h.a.i từng có nhiều lần mừng hụt. Hoàng đế không cho Nguyên Mộ biết, chỉ nói là bắt mạch bình an, sau đó ngầm nói chuyện rất lâu với Trương Viện Phán.
Hắn thấp giọng nói: "Mấy ngày nay nàng rất thích ngủ, tay thường xuyên xoa bụng dưới, chắc là có chỗ không thoải mái nhưng lại không chịu nói."
Nơi mày Hoàng đế lộ ra một chút nóng nảy: "Là do bệnh dạ dày sao? Hay là nguyên nhân khác?"
Nguyên Mộ đối với thân thể của mình rất cẩu thả, sinh hoạt và ăn uống của nàng cực kỳ hỗn loạn. Nếu không phải Hoàng đế cưỡng ép hoặc cho người trông chừng thì nàng chẳng bao giờ tự chăm sóc bản thân.
"Ngài đừng vội, chờ thêm mấy ngày nữa," Trương Viện Phán bình tĩnh nói, "chắc không phải bệnh dạ dày đâu, ngài không cần quá gánh nặng."
Lời này nói cũng như không nói, nhưng cảm xúc của Hoàng đế vẫn được trấn an đi nhiều. Sốt ruột cũng chẳng giải quyết được gì, "Mệnh lý hữu thời chung tu hữu" (Trong mệnh đã có thì sẽ có). Dù cho không có thì đã sao? Tiếp nhận một đứa con nuôi qua là được. Chẳng lẽ hắn lại không thể dỗ dành giữ Nguyên Mộ vĩnh viễn ở bên mình?
Khi ý niệm này xuất hiện, chính Hoàng đế cũng cảm thấy quá mức bệnh trạng. Nhưng khi trở lại nội điện, rũ mắt nhìn về phía gương mặt ngủ của Nguyên Mộ, cảm xúc sinh sôi ấy lại không thể đè nén được.
Tâm tư của hắn đối với nàng, kỳ thực từ đầu đến cuối đều không được coi là trong sạch. Từ hai năm trước vào ngày tuyết rơi đại tuyết lần đầu gặp gỡ ở Nguyên phủ, hạt giống u tối ấy đã được gieo xuống. Bằng không làm sao hắn có thể ghi nhớ Nguyên Mộ lúc đó mặc trang phục gì, tư thái ra sao. Hắn thậm chí còn nhớ rõ lọn tóc dài trên vai nàng dán vào làn da tuyết trắng bên cổ.
Hoàng đế thả buông rèm trướng, nhẹ nhàng ôm Nguyên Mộ vào lòng. Dù bất luận thế nào, bằng bất kỳ phương thức nào, đời này hắn cũng sẽ không buông tay nàng.
Hoàng đế lặp đi lặp lại hồi tưởng lại từng chuyện cũ giữa bọn họ, nhưng khi ký ức đẩy ngược về trước, bỗng nhiên lại gặp một khoảng trống rỗng.
Ngày đó Nguyên Mộ hỏi, hắn không suy nghĩ nhiều. Giờ đây nghĩ lại, Hoàng đế thật sự không nhớ rõ đêm đó khi bị phục kích rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
(Chuyển sang p3 để đọc tiếp nhé!)
