Đế Vương Bạc Tình Truy Thê Hỏa Táng Tràng 3 - Chương 25
Cập nhật lúc: 08/08/2026 10:02
Cổ tuyết của Nguyên Mộ sáng tỏ, vết thương sau khi khỏi hẳn chỉ còn lại vệt m.á.u nhạt mỏng.
Thị nữ cẩn thận bôi t.h.u.ố.c trị thương cho nàng, khuyên giải nói: “Nương nương, vảy cũ còn chưa tróc hết, ngài hà tất phải vội vã ra cung như vậy?”
Thần sắc các nàng mang theo sự thương tiếc.
Cuộc sống nơi đạo quan kham khổ, còn không bằng trong chùa, hiếm khi có nữ t.ử nào tự nguyện đi làm nữ quan.
Thế nhưng ý định ra đi của Nguyên Mộ vô cùng kiên quyết. Bôi t.h.u.ố.c xong nàng liền đứng dậy, nói với người hầu: “Sửa sạn kiệu liễn, đi T.ử Vi Điện.”
Bên ngoài hoa đào đã nở.
Gió xuân lướt qua mặt, mùi hoa vén lên mái tóc đen của Nguyên Mộ.
Dưới ánh nắng ấm áp, gương mặt tuyết thanh lãnh nhu mỹ ấy như được mạ lên một tầng vầng sáng màu vàng nhạt.
Các tú nữ đi ngang qua bên cạnh đều nhìn đến ngẩn ngơ.
Nguyên Mộ bận một thân áo mỏng màu xanh thiên thanh, giữa mày hơi nhíu, khuôn mặt hơi mang bệnh khí ấy phảng phất như Tây Thi ôm n.g.ự.c.
Chẳng những không tổn hại đến vẻ mỹ lệ, ngược lại càng thêm một mạt phong tình.
Nàng lúc này mới ý thức được, cuộc tuyển tú mùa xuân năm nay đã chính thức bắt đầu rồi.
Nguyên Mộ đã từng cho rằng nàng sẽ vì chuyện này mà cảm thấy đau lòng hay khổ sở, thế nhưng khi tất cả những điều này thực sự diễn ra, trong lòng nàng chỉ có sự bình tĩnh như trần ai lạc định.
Nàng rủ mắt, gần như là tiến thẳng đến T.ử Vi Điện.
Hoàng đế hôm nay vừa vặn ở trong điện. Hắn ngày thường buổi sáng rất ít khi rảnh rỗi, thế nhưng nội điện lúc này đã có người ở đó.
Là Chu thái sư cùng Thục phi, còn có một cô gái an tĩnh khác.
Chu thái sư là tổ phụ của Thục phi, thanh danh hiển hách, phẩm hạnh ra chúng, trước kia còn từng làm sư phụ cho Hoàng đế cùng Sở vương, địa vị vô cùng tôn sùng.
Người mà Nguyên Mộ chú ý tới đầu tiên lại là cô gái an tĩnh kia.
Gương mặt nàng mang một loại cảm giác ôn hòa thanh thản, không tranh không đoạt, chứa đựng tĩnh khí.
Cách đây không lâu, có một nhóm tiểu cô nương đi nhầm đường đã ngoài ý muốn đi tới Thanh Ninh Cung, cô gái này chính là một trong số đó.
Thế nhưng so với những người ở giữa ríu rít nói cười, nàng vẫn luôn đứng ở một bên, an an tĩnh tĩnh, rất ít khi đáp lời.
Khi đó các nàng đang muốn đi đến Ngọc Phù Cung.
Đó là một tòa cung điện rất lớn, theo lý mà nói không nên để một mình Thục phi ở.
Thế nhưng tên thật của nàng là Chu Phù Ngọc, trùng hợp hợp với hai chữ “Ngọc Phù”, Hoàng đế liền ban Ngọc Phù Cung cho nàng.
Nhìn thấy cử chỉ thân cận của Chu thái sư đối với cô gái đó, Nguyên Mộ bỗng dưng nhớ ra nàng là ai, hẳn là muội muội của Thục phi —— Chu Tịch Ngọc.
Hoàng đế thích những nữ t.ử nhu tĩnh thuận theo, tốt nhất lại có thêm chút phong độ trí thức cùng tài tình.
Bên môi hắn hàm chứa nụ cười nhạt, khi nhìn về phía cô gái an tĩnh đó, mặt mày lộ ra vẻ mãn ý, như có chút thưởng thức yêu thích.
Nguyên Mộ là tới để chất vấn Hoàng đế, thế nhưng cách bức màn che, thấy hắn cùng người nhà Chu gia thân cận như vậy, bỗng nhiên lại không muốn bước vào lúc này.
Nàng cũng không biết vì sao.
Thế nhưng mỗi một lần nàng đều sẽ gặp phải loại thời cơ sai lầm đáng ghét này.
Lão nội thị lớn tuổi bên cạnh Hoàng đế tự mình dẫn Nguyên Mộ lại đây, thấy nàng rủ mắt không nói liền nhẹ giọng: “Nương nương, ngài có muốn nô tỳ thông truyền một tiếng rồi mới qua đó không?”
Đây là thể hiện nghi lễ cùng sự tôn sùng.
Rất nhiều nương nương coi trọng chuyện này, thế nhưng Nguyên Mộ đối với những việc ở đây lại chưa từng để tâm.
Chỉ có Hoàng đế mới để ý, hắn không đồng ý bất kỳ ai ngỗ nghịch Nguyên Mộ hay có chút bất kính nào với nàng.
Nguyên Mộ thấp giọng nói: “Đợi bọn họ đi rồi, ta lại qua sau.”
Bộ áo mỏng màu xanh thiên thanh rất hợp với nàng. Đây là tơ lụa như mặt nước do bên Kiếm Nam đặc biệt dâng lên năm nay, sang quý đến mức cả hoàng cung cũng không có mấy xấp.
Thế nhưng Hoàng đế xem cũng chưa xem liền đem toàn bộ sai người đưa tới Thanh Ninh Cung.
Chế thành váy xuân quả nhiên vô cùng xinh đẹp.
Hai người gần đây đang náo mâu thuẫn, Hoàng đế còn chưa từng thấy Nguyên Mộ mặc bộ đồ mới này.
Lão nội thị một mặt đưa Nguyên Mộ đi về phía thiên điện, một mặt nháy mắt ra hiệu với tiểu đồ đệ bên cạnh, ám chỉ người lập tức bẩm báo với Hoàng đế.
Bọn họ đang định đi qua thì vừa vặn ở trước điện gặp phải huynh đệ nhà họ Hi đang tranh cãi kịch liệt.
Hi Lan Yên đỏ bừng hốc mắt, khóc đến không thành hình thù gì: “Muội không muốn gả cho Sở vương, muội dù có c.h.ế.t cũng không muốn gả cho hắn!”
Gương mặt vốn dĩ ôn tồn lễ độ của Hi Dung Cảnh lộ ra vẻ giận dữ.
Hắn thấp giọng nói: “Vậy đệ muốn gả cho ai, A Yên?”
“Sở vương hắn không thích muội, khẳng định cũng không muốn cưới muội!” Hi Lan Yên cất giọng nhọn sắc, “Các người làm như vậy có từng xem xét qua suy nghĩ của chúng ta chưa?”
Hi Dung Cảnh ngắt lời nàng, lạnh giọng nói: “Vậy muội muốn tìm một lang quân âu yếm rồi cùng hắn tư bôn sao?”
Hai người đè thấp giọng tranh cãi, nhìn thấy Nguyên Mộ đi tới mới đột nhiên thu lại sắc mặt.
Hi Lan Yên không muốn lộ ra vẻ t.h.ả.m hại trước mặt Nguyên Mộ.
Mấy ngày trước nghe nói Hoàng đế muốn tuyển tú, hơn nữa cố ý vắng vẻ Nguyên gia, nàng đã vui mừng đến sắp phát điên.
Hi Lan Yên hy vọng được vào cung, đã hy vọng không biết bao nhiêu năm rồi.
