Đêm Nào Bắt Đầu Tương Tư - Chương 1
Cập nhật lúc: 01/09/2026 04:02
1
H là một người bạn trên mạng mà tôi quen được trên một diễn đàn kinh tế.
Người này chưa bao giờ chủ động đăng bài, nhưng lúc nào cũng có rất nhiều người lên diễn đàn xin “Sư phụ H” chỉ giáo.
Tôi xem qua một lượt những bài phân tích của anh về tình hình thị trường kinh tế toàn cầu từ mấy năm trước, phát hiện những dự đoán ấy giờ đây đều lần lượt trở thành sự thật.
Trời đất ơi, đây là người kiểu gì vậy?
Chẳng lẽ là gián điệp do ông trời phái xuống nhân gian à?
Tôi mặt dày tìm cách kết bạn WeChat với H.
Ngày nào cũng hỏi han ân cần, có gì không hiểu lại tìm anh thỉnh giáo.
Thỉnh thoảng, tôi còn đăng vài bức ảnh đầy không khí nhưng không lộ mặt lên vòng bạn bè.
Tiện thể bày tỏ một chút lòng ngưỡng mộ của mình dành cho người thông minh tài trí.
Cứ qua lại như thế, có công mài sắt có ngày nên kim.
H trở thành bạn trai tôi.
Có lẽ là vì chân thành đổi lấy chân thành.
Cũng có thể vì những bức ảnh tôi đăng quá nóng bỏng.
Tóm lại, sau khi ở bên tôi, tảng băng lạnh lùng mang tên H này cũng dần dần không còn xa cách như trước nữa.
Đáng tiếc, ngày vui chẳng kéo dài bao lâu, tôi và Hà Dịch Chi đã định hôn ước.
Tối hôm ấy, tôi đau lòng nhắn WeChat cho H.
Tôi: [Anh yêu, chúng ta chia tay đi.]
H: [???]
[Tại sao?]
[Anh đã làm gì sai sao?]
Tôi: [Hu hu hu, không phải lỗi của anh, là do cuộc sống ép buộc.]
H: [Cuộc sống ép buộc?]
[Đối phương chuyển khoản cho bạn 500.000 tệ, vui lòng nhận.]
Tôi: [Anh ơi, anh làm gì vậy???]
H: [Vấn đề giải quyết rồi, có thể không chia tay nữa không?]
Tôi: [Không phải vấn đề tiền bạc đâu anh ơi.]
H: [Vậy phải làm thế nào mới có thể không chia tay?]
Tôi: [Hu hu hu, không còn cách nào đâu.]
H: [Ảnh cơ bụng.]
H: [Ảnh cơ n.g.ự.c.]
H: […Như vậy cũng không được sao?]
!!!
Trong ảnh, ánh sáng mờ ảo, những mảng sáng tối vừa vặn phác họa đường nét cơ thể.
Thân hình người đàn ông trẻ tuổi rắn chắc, căng tràn sức sống.
Tựa như cây anh đào vào độ xuân sang, thân cây thẳng tắp, trái chín đỏ mọng.
Tôi không có tiền đồ mà lưu ảnh lại, còn phóng to lên ngắm nghía thật kỹ.
Sau đó vừa chảy nước miếng vừa gõ chữ.
Tôi: [Anh ơi, em cũng không nỡ chia tay anh. Nhưng người nhà đã định hôn ước cho em, còn ép em phải gả cho một tên đàn ông cặn bã, hu hu.]
H: [Không thể không gả sao?]
Tôi: [Cháu gái thứ ba của ông cậu bảy đời nhà anh ta từng cứu mạng bố mẹ em, hai nhà lại có hôn ước từ khi còn trong bụng mẹ, nên em nhất định phải gả…]
H: […]
Tôi: [Anh ơi, mặc dù em rất yêu anh, nhưng em không muốn anh làm kẻ thứ ba đâu, hu hu hu… Chúng ta chia tay đi, hu hu hu.]
H: [Để anh suy nghĩ một chút.]
Nửa tiếng sau.
H: [Anh đồng ý.]
Tôi: [Anh nói gì cơ?]
H: [Anh đồng ý làm kẻ thứ ba.]
[Chỉ cần đừng chia tay.]
Tôi: [Hu hu hu, anh ơi. Anh yêu của em ơi…]
Tôi: [Nhưng vị hôn phu của em là một tên khốn nạn, nếu biết đến sự tồn tại của anh, có khi hắn sẽ băm anh thành tám mảnh mất.]
H: [Không sao.]
[Anh cũng biết chút võ vẽ.]
2
Mấy ngày sau, tôi nhận được một bộ trang sức.
Chế tác tinh xảo, đá quý lấp lánh rực rỡ.
Tôi vội vàng mở WeChat, nhắn tin cho H.
Tôi: [Anh ơi, cái này là anh mua cho em sao?]
H: [Ừ. Thấy nó ở buổi đấu giá, anh cảm thấy rất hợp với em.]
Tôi: [Hợp với váy dài cổ chữ V khoét sâu của em lắm, đẹp quá.]
[Ảnh trang sức đeo trước n.g.ự.c.]
H: [Khoan đã.]
[Đừng gửi.]
Tôi: [A a a, anh không thích sao?]
H: […Rất thích.]
Tôi: [Vậy tại sao???]
H: [Anh đang họp, đồng nghiệp ở ngay bên cạnh.]
H: [Ảnh của em, anh chỉ muốn một mình anh được xem.]
Tôi: [Hê hê hê, vậy tối nay em gửi cho anh.]
H: [Ừ.]
H: [Đối phương chuyển khoản cho bạn 500.000 tệ, vui lòng nhận.]
Tôi: [Sao anh lại chuyển tiền cho em nữa vậy?]
H: [Không biết.]
Tôi: [Không biết?]
H: [Đột nhiên muốn tiêu tiền cho em thôi.]
Tôi: [Hu hu hu, anh tốt quá… Yêu anh!]
Tối hôm ấy.
Tôi xoa tay háo hức, lại chụp cả đống ảnh mặc váy nhung cổ chữ V khoét sâu.
Đang định gửi cho H thì tôi lại nhận được tin nhắn của anh trước.
H: [Anh rất xin lỗi, có lẽ chúng ta phải chia tay rồi.]
Tôi: [A a a a, tại sao???]
H: [Gia đình giấu anh, tự ý định hôn sự cho anh.]
Tôi: [Hu hu, sao chúng ta lại gặp phải chuyện giống hệt nhau thế này? Đúng là một đôi uyên ương bạc mệnh mà, anh ơi…]
H: […Ừ.]
Tôi: [À đúng rồi, anh ơi, vị hôn thê của anh là người thế nào vậy?]
H: [Chưa từng gặp.]
Tôi: [Hoàn toàn chưa từng gặp luôn sao? Đây là kiểu cưới xin mù quáng gì vậy??? Anh t.h.ả.m quá đi mất.]
H: [Nghe nói cô ấy làm ầm ĩ với gia đình, không muốn gả cho anh.]
Tôi: [Sao cô ấy có thể như vậy chứ? Đúng là không có mắt nhìn gì cả. Cô gái ngốc không biết hưởng phúc. Em muốn gả cho anh, nằm mơ cũng muốn.]
H: [Cảm ơn.]
H: [Nhưng chúng ta vẫn nên chia tay.]
H: [Anh không thể cho em một tương lai, cũng không thể làm lỡ dở em.]
Tôi: [Anh quên rồi sao? Anh là kẻ thứ ba của em mà. Anh thì làm lỡ dở em kiểu gì chứ?]
H: […]
H: [Xin lỗi, anh quên mất.]
H: […Vậy anh có thể tiếp tục làm kẻ thứ ba của em không?]
Tôi: [Ừ ừ… Hôn anh.]
3
Theo yêu cầu của gia đình, tôi đành phải về nước gặp Hà Dịch Chi một lần, cùng nhau ăn một bữa cơm, tiện thể bồi đắp tình cảm.
Ngoài mặt tôi luôn miệng “được được được”, nhưng trong lòng lại âm thầm tính toán xem phải làm thế nào để Hà Dịch Chi chủ động đề nghị hủy hôn.
Ngày gặp mặt, tôi cố tình trang điểm cho mình xấu đi.
Tóc đương nhiên phải rối như ổ gà, tất thì nhất định phải kéo ra ngoài quần ngủ.
